Thiên Kim Đích Thực - Cô Ấy Là Đại Lão Toàn Năng

Chương 21: Doanh Gia Sẽ Gặp Báo Ứng






Ngoài cửa sổ, pháo hoa bắn từng hồi, những tia sáng màu sắc rơi xuống, phản chiếu lên hàng lông mày đẹp như tranh vẽ của anh.Đôi mắt đào hoa sâu thẳm khẽ giương lên, tựa như một vì sao lấp lánh, cuốn hút mê người.Doanh Tử Khâm nhìn anh một hồi lâu mới chậm chạp lấy khăn giấy từ trong túi ra, đưa qua:“…Thật xin lỗi.”Phó Quân Thâm không nhận lấy mà nhẹ liếm môi.“Không sao.” Anh cúi thấp xuống, vỗ vỗ đầu cô, động tác nhẹ nhàng như đang nựng mèo con, cong môi nói: “Là anh không cẩn thận.”Cô bạn nhỏ đúng là rất ngoan.Doanh Tử Khâm vẫn đang trong trạng thái xuất thần, dáng vẻ trầm ngâm.Cứ như thế cho đến khi có một bàn tay mảnh khảnh lắc qua lắc lại trước mặt cô, sau đó lại dùng ngón tay gõ nhẹ trán cô.Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười nhẹ:“Nghĩ gì thế?”“Không có gì.”Doanh Tử Khâm sực tỉnh, rời sự chú ý bằng cách đổ thêm một ít nước vào bát.Cô đang nghĩ nếu có tặng gì đó cho Phó Quân Thâm, một con mèo hoặc một con chó là rất hợp lí, để thỏa mãn sở thích xoa đầu của anh.Nếu không cứ thế này, sớm muộn cô sẽ bị hói mất.Sau đó, không ai nói gì với ai, một người yên lặng đun nước, một người cắt thực phẩm, khung cảnh vô cùng hòa hợp.Trong phòng khách, Ôn Phong Miên đang cười nghe Ôn Thính Lan nói gì đó, không khí nhập tràn hạnh phúc.Ánh mắt Doanh Tử Khâm lắng xuống.Hồi nhỏ còn chưa có kí ức, từ lúc có nhận thức thì cô đã ở Ôn gia rồi.Ôn Phong Miên vì chăm sóc hai con mà bận tới nỗi không có thời gian kết giao.Vào năm năm tuổi, Ôn Thính Lan lại gặp phải tổn thương lớn, Ôn Phong Miên càng cuống cuồng hơn.Lúc còn đi học cô cũng tranh thủ làm thêm mấy việc thủ công lặt vặt, nhưng một nhà ba người, nhiều nhất cũng chỉ đủ ăn.Cũng không lạ khi Doanh gia tìm tới, Ôn Phong Miên liền khuyên cô nên rời đi, bởi vì Doanh gia đủ khả năng để cho cô một cuộc sống tốt hơn.Ngay từ đầu, Ôn Phong Miên luôn không nghĩ cho bản thân mình.Doanh Tử Khâm cụp mắt.Cô nhất định sẽ bảo vệ gia này thật tốt.**Hai ngày sau.Thời tiết ấm dần lên, nắng chói chang, nhiệt độ lên tới 20 độ C.


Tưởng như tuyết rơi mấy ngày qua chỉ là ảo ảnh.Cô gái mặc chiếc áo hoodie màu đen, dáng vẻ lười biếng, một tay cô đút túi, tay kia cầm một que kem ốc quế.Cậu thanh niên theo sau cô đang bưng hai ly trà sữa, có chút bất lực: “Chị, từ khi nào mà chị thích đồ ngọt vậy?”Doanh Tử Khâm cắn hai, ba miếng là hết sạch que kem: “Cuộc sống khổ cực quá nên phải ăn chút đồ ngọt.”*Khổ cực: tiếng Trung còn có nghĩa là “đắng”Đồ ăn ở thế kỷ 21 rất ngon, cuối cùng cô cũng tìm được chút vui vẻ .Ôn Thính Lan hiểu lầm câu này, trầm mặc một hồi, thấp giọng hỏi: "Chị, chị không định ở cùng em và bố sao?"“Tạm thời chưa phải lúc.” Doanh Tử Khâm nói, “Chị còn có việc cần giải quyết.

Hai người cứ yên tâm đi.”Sau bữa tối hôm đó, cô bàn với Ôn Phong Miên về việc đưa hai người tới Hỗ Thành.

Lúc đầu ông không đồng ý vì sợ gây phiền phức cho cô, nhưng cuối cùng cũng đồng ý.Cô đã bỏ ra 400 vạn để mua một căn nhà rộng 80m2 ở Trung Ngoại Hoàn, sắm sửa thêm một ít đồ gia dụng, sắp xếp ổn thỏa cho Ôn Phong Miên.Ôn Phong Miên đến Hỗ Thành thì đương nhiên Ôn Thính Lan cũng sẽ chuyển trường tới Thanh Trí.Từ lâu cậu đã nhận được lời mời của Thanh Trí, chỉ là vẫn chưa đồng ý.Đối với Doanh gia…Doanh Tử Khâm nheo mắt.Năng lực tiên đoán của cô tuy chưa hồi phục, nhưng theo cách tính quẻ thì mọi điều ắt sẽ có nhân quả.Nhân quả giữa cô và Doanh gia còn chưa hoàn toàn cắt đứt, tạm thời cô không thể rời đi.Hơn nữa, trong khi quan sát tương lai, cô đã phát hiện ra một vài điểm quan trọng.Nó có liên quan đến Doanh gia, nhưng vẫn rất mơ hồ.Nếu ở lại đó, sẽ dễ tìm ra manh mối hơn.Ôn Thính Lan cau mày: "Nhưng những người đó..."Cậu khó có thể tưởng tượng được, chị mình ở Doanh gia đã phải chịu đựng bao nhiêu ủy khuất nên giờ mới muốn ăn đồ ngọt để giải khuây.“Yên tâm đi.” Doanh Tử Khâm thản nhiên nói, “Nếu chẳng may xảy ra xô xát cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi.”Có thể động thủ cô tuyệt đối sẽ không động khẩu, so với đánh nhau thì nói chuyện mệt hơn nhiều.Ôn Thính Lan: “…”Lúc đầu cậu không tin.Nhưng mới hôm qua, cậu đã tận mắt chứng kiến cảnh chị gái mình đá văng một tên quấy rối, đến mức hắn ta không bò dậy nổi.Cậu cụp mắt, nắm chặt ngón tay.Cậu thề là, Doanh gia sẽ gặp báo ứng.“Đi thôi.” Cô gái uống trà sữa bằng ống hút, “Chị đưa em về.”**Doanh gia.Quản gia nheo mắt nhìn người giúp việc mang mấy cái thùng giấy từ ngoài cổng vào, hỏi: “Cái gì đây?”Người giúp việc vừa lau mồ hôi vừa đáp: “Là đồ của Nhị tiểu thư.”“Đồ của Nhị tiểu thư?” Quản gia nghe vậy càng cau chặt mày: “Thứ gì phu nhân cũng sắm cho tiểu thư, cô ấy còn muốn mua thêm gì nữa?”Thật là cả ngày chỉ biết làm loạn.“Để trong sân đi.” Quản gia chỉ tay “Phu nhân đang tiếp khách, đừng quấy rầy.”Người giúp việc đặt cái hộp xuống, quản gia tiến lên trước, lúc chuẩn bị tháo ra thì vô tình nhìn thấy dòng chữ trên vỏ hộp.STARMàu vàng kim, rất nhạt.Quản gia thoáng ngừng, ông muốn quan sát rõ hơn nhưng lại nghe được tiếng bước chân dừng ngay bên cạnh.Khí lạnh trong phút chốc khiến ông run lên.Quản gia ngẩng đầu lên, cơ thể cứng ngắc.Cô gái nhìn ông, ánh mắt bình thản.“Nhị tiểu thư…” Quản gia vội vã đứng thẳng, nào dám vô lễ: “Những thứ này là tiểu thư mua sao.”“Tôi, tôi thật sự xin lỗi, chưa được sự đồng ý của tiểu thư đã…”Doanh Tử Khâm không để ý, cô ngồi xổm xuống, không cần kéo, trực tiếp dùng tay bóc ra.Ngày thứ hai, Phó Quân Thâm đã rời đi.


Trước khi đi, anh nói là có mua cho cô một ít sách, đến lúc đó sẽ gửi tới Doanh gia.”Xem ra chính là cái này rồi.Trước khi mở ra, Doanh Tử Khâm còn cảm thấy rất hào hứng.Nhưng mở ra rồi, cô lại thấy một đống sách thiếu nhi: “…”Dường như Phó Quân Thâm đoán được chính xác thời gian cô sẽ nhận hàng, nên gửi tin nhắn tới.“Cô bạn nhỏ, nhận được chưa?”Không đợi cô trả lời, anh lại gửi tin nhắn đến.“Những cuốn sách này đều là anh tận tâm chọn lựa, nước nào cũng có, thoải mái cho em đọc trong một thời gian dài.”Doanh Tử Khâm vò đầu.Ai mà muốn đọc loại sách trẻ con này chứ???Nghĩ là thế nhưng cô vẫn gõ mấy chữ.“Cảm ơn anh.”Bên kia phản hồi rất nhanh.“Không cần cảm ơn, nhớ mời anh mấy bữa cơm là được.”Doanh Tử Khâm không trả lời lại, cô thật muốn đem đống sách này ném trả cho anh.Người giúp việc đứng bên cạnh, nhìn thấy thứ trong thùng thì vẻ mặt khinh thường.Nhị tiểu thư này quả nhiên không so được với đại tiểu thư.

Ngay từ sách đọc đã thể hiện rõ ràng.Đại tiểu thư từ cao trung đã đọc những tác phẩm anh văn kinh điển, nào giống Nhị tiểu thư, lớn từng này rồi mà còn đọc truyện cổ tích.Quả nhiên là đến từ một nơi nhỏ bé, có khi còn chả nhớ được mấy từ tiếng Anh đơn giản.Doanh Tử Khâm đóng lại, vẫn là nhận lấy vậy.


Trước khi đi ngủ đọc sách thiếu nhi có tác dụng an thần.Cô không nhờ ai giúp đỡ, tự mình bê thùng sách đi vào trong.“Nhị tiểu thư, giờ cô không thể vào được.” Thấy vậy, quản gia vội vàng ngăn cản: “Phu nhân đang…”Còn chưa nói xong, cưa đã bị mở ra.Trên ghế sofa trong phòng khách, Chung Mạn Hoa đang cười nói gì đó với vị khách kia, trông có vẻ là rất vui mừng.Tiếng mở cửa đã ngắt ngang lời bà.Chung Mạn Hoa cau mày, nhìn qua thì nụ cười trên mặt biến mất.“Sao giờ này con mới về?”**Truyện được dịch bởi: ÍnĐăng chính thức trên và fanpage Ín: https://.facebook.com/inin1302**Hôm nay là một ngày đẹp trời, rất thích hợp để các bạn rate 5 sao cho truyện nhaaa!!!.