Thiên Kim Làm Vợ Kế

Chương 65: Gặp mặt




Cánh cửa lớn đỏ thẫm dần hé mở, Tiết Minh Viễn đưa Nhược Thủy bước vào đại môn nhà họ Diêu. Vừa vào đến sân trong, họ đã nhìn thấy vài người vội vàng chạy ra từ phía nhà trong, người chạy nhanh nhất chính là Diêu Nhược Táp.

Diêu Nhược Táp vừa nhìn thấy Nhược Thủy đã xúc động hét lên: "Muội muội!" Rồi chạy đến trước mặt Nhược Thủy, muốn ôm chầm lấy nhưng như thế lại không hợp quy củ, Nhược Táp rất xúc động nhưng không biết phải biểu đạt ra sao, thế là y cứ luôn miệng lẩm bẩm: "Muội muội, muội muội..." Chẳng những thế còn ngắm đi ngắm lại từ trên xuống dưới xem muội muội giờ đây như thế nào.

Nhược Thủy vừa định lên tiếng thì chợt nghe thấy giọng một lão phụ nhân thống thiết gọi: "Con gái ta, nương nhớ con đến chết mất, con gái!" Tiết Minh Viễn nhìn về phía sau thì thấy rất nhiều người đang đến, trong đó có hai vị lão nhân gia băng băng bước đến. Nhạc phụ thân vận hoa phục màu sẫm, tóc tuy đã bạc nhiều nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, nhất là khuôn mặt dù không giận nhưng vẫn rất uy nghiêm. Khuôn mặt nhạc mẫu hiền hòa, giàn dụa nước mắt, không ngớt lời gọi tên Nhược Thủy.

Nhược Thủy vội bước đến, nhào vào lòng lão phụ nhân, khóc nấc lên: "Phụ thân mẫu thân, con gái đã về! Nhược Thủy đưa phu quân về thăm hai người đây. Mẫu thân!" Lão phụ nhân ôm lấy Nhược Thủy khóc lóc không thôi, mọi người vòng quanh cũng chấm nước mắt. Vành mắt Diêu thái phó cũng hoe lên, thỉnh thoảng lại cố chớp mắt. Một lát sau, ba người phụ nhân vận áo hoa mới lại khuyên nhủ: "Mẫu thân, muội muội vất vả lắm mới quay về, người nên vui vẻ mới phải chứ."

Diêu thái phó đứng bên cạnh cũng lên tiếng: "Phu nhân đừng khóc nữa, định không cho con gái nói gì sao. Lại còn định để mấy người chúng tôi ngắm phu nhân ôm Nhược Thủy mà khóc à, phu nhân không phát hiện Nhược Thủy còn đưa rất nhiều người theo về sao." Diêu lão phu nhân lau nước mắt nói: "Không khóc, không khóc nữa." Thế nhưng vừa lau đây thôi mà nước mắt đã lại rơi rồi. Cô con gái duy nhất này một lần từ biệt là chia xa tám năm ròng, bây giờ dù ngắm lâu bao nhiêu cũng không đủ.

Mọi người khuyên nhủ mãi, cho đến khi Tam tẩu lên tiếng Diêu lão phu nhân mới thôi khóc. Tam tẩu vừa cười duyên dáng vừa nói: "Mẫu thân, người thấy muội muội quay về vui mừng quá đã quên rằng muội muội còn đưa về cho người một chàng rể tốt sao, người mau mau nhìn xem kìa."

Lúc này, Diêu lão phu nhân mới vội cười: "Trông ta kìa trông ta kìa, hồ đồ quá rồi. Nhược Thủy à, mau đưa phu quân ra đây cho mẫu thân xem nào."

Nhược Thủy vừa khóc vừa cười bảo: "Người đứng bên cạnh con không phải phu quân con thì là ai." Nói đoạn, nàng kéo tay Tiết Minh Viễn, Tiết Minh Viễn biết ý bèn nhanh chóng tiến lên hành lễ: "Tiểu tế xin ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân."

Diêu lão phu nhân quan sát Tiết Minh Viễn rồi nở nụ cười, sắc mặt lẫn lời nói đều thể hiện rằng: "Tốt, tốt lắm." Có câu nói mẹ vợ gặp chàng rể, càng nhìn càng thuận mắt. Thế nhưng cha vợ  gặp con rể lại không hề thấy dễ chịu, nam nhân này là người cướp đi tiểu công chúa của nhà ta. Muốn thái phó đánh giá Tiết Minh Viễn ư, vừa trắng lại vừa béo, tuy phúc hậu nhưng vẫn là một thương nhân, chuyện không học thức quả là đáng sợ... Dù nhìn thế nào Diêu thái phó cũng thấy Tiết Minh Viễn không xứng với Nhược Thủy nhà mình, ông giận dữ quắc mắt nhìn Diêu Nhược Táp, nghịch tử, mày quay về nói người nọ dáng dấp không tệ, thế này mà bảo không tệ à! Diêu thái phó "ừ" một tiếng, coi như thay câu đáp với Tiết Minh Viễn.

Nhược Thủy vừa dẫn đám nhỏ lên thì Đại tẩu đã cười bảo: "Chúng ta vui quá nên quên mất nãy giờ vẫn còn đứng ngoài sân. Mau vào nhà ngồi đi, mọi người đến cũng được một lúc rồi đấy. Vào rồi muội muội và muội phu còn phải kính trà cho phụ thân và mẫu thân kia mà, nhanh chân lên nào." Nói rồi mọi người tấp nập kéo nhau vào chính đường. Lão phu nhân nắm chặt tay Nhược Thủy, một giây một phút cũng không rời.

Sau khi vào chính đường, dưới sự điều khiển của Đại tẩu, đám hạ nhân đem gối đệm và bưng trà lên, đây là lần đầu tiên Nhược Thủy và Tiết Minh Viễn kính trà Diêu thái phó và Diêu lão phu nhân kể từ khi thành thân. Uống xong ly trà của Tiết Minh Viễn, Diêu lão phu nhân xúc động nói: "Ôi kìa, ta quên không chuẩn bị thứ gì rồi, giờ phải làm sao đây." Sau đó bà đảo mắt nhìn, lọt vào mắt là miếng ngọc bội hình con li (*con rồng không sừng trong truyền thuyết) của triều Hán bên hông Diêu thái phó, bà bèn khẽ nói với Diêu thái phó: "Phu quân, phu quân."

Diêu thái phó làm bộ như không nghe thấy, lão phu nhân lại gọi tiếp: "Phu nhân!" Diêu thái phó bất đắc dĩ nghiêng đầu, lão phu nhân chỉ vào ngọc bội, Diêu thái phó nhìn miếng ngọc bội, ông hiểu ý tháo ra đưa cho lão phu nhân. Lão phu nhân trao ngọc bội cho Tiết Minh Viễn, bà cười bảo: "Đây là ngọc bội cổ, trừ tà tốt lắm. Con làm ăn buôn bán, nó sẽ phù hộ con không bị tiểu nhân quấy rối, thuận lợi cả đời."

Tiết Minh Viễn và Nhược Thủy dâng trà xong thì đến lượt bọn trẻ. Quả không hổ là đã trở thành chủ mẫu đương gia, lúc này Đại tẩu đã chuẩn bị xong quà tặng cho đám nhỏ, bọn hạ nhân đang bưng khay đựng đứng phía sau lão phu nhân.

Nhược Thủy tươi cười gọi: "Hạo nhi, mau lại đây chào ngoại tổ mẫu đi. Mẫu thân, đây là đứa nhỏ tỷ tỷ để lại cho phu quân, bài hành lão Nhị." Tiết Hạo bước lên cung kính hành lễ, lão phu nhân cười hiền hòa, cất tiếng bảo: "Đứa bé ngoan, vừa nhìn đã biết tính nết rồi, dáng dấp cũng không tệ, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?" Tiết Hạo đáp: "Năm nay tôn nhi mười ba tuổi." Lão phu nhân hỏi thêm vài câu rồi chớp mắt ra dấu, Đại tẩu lập tức bưng khay quà đầu tiên đến chỗ lão phu nhân. Bên trong là tứ bảo (*bút, mực, giấy, nghiên), tất cả đều là cống phẩm, ngoài ra còn có một ít đồ chơi bằng ngọc và san hô trang trí nho nhỏ.

Sau đó Tiết Hạo là Tiết Đinh, Nhược Thủy vừa cười vừa nói: "Đây là đứa lớn nhất trong nhà, Tiết Đinh, di nương thằng bé cũng theo chúng con vào kinh. Năm nay ba đứa lớn trong nhà đều tham dự kì thi viện, cả ba cùng đỗ tú tài, Đinh nhi càng đặc biệt hơn, đứng thứ hai bảng vàng." Diêu lão phu nhân cười đáp: "Học vấn không tệ." Sau đó Đại tẩu cũng giao tứ bảo cho lão phu nhân, lão phu nhân đem thưởng cho Tiết Đinh. Kế tiếp là đến Tiết Uyên trắng trẻo mập mạp, Nhược Thủy tiếp tục giới thiệu: "Lúc di nương Uyên nhi mang thai thằng bé hình như để con mình bị đói, nó là tiểu quỷ tham ăn của nhà đấy." Tiết Uyên cũng nhận được quà giống như của Tiết Đinh.

Cuối cùng là Tiết Tuấn ba tuổi, cậu bé lon ton chạy lên phía trước, bắt chước các ca ca hành lễ. Sau đó cũng chẳng đợi ai gọi đứng lên, cậu bé tự chạy lại chỗ Tiết MInh Viễn và Nhược Thủy ngồi, kéo váy Nhược Thủy rồi đứng yên, giương đôi mắt to tròn long lanh nhìn mọi người.

Lão phu nhân thấy đứa bé con lẫm chẫm bèn "ồ" lên một tiếng, Nhược Thủy nhìn Diêu thái phó và lão phu nhân, nàng thận trọng nói từng chữ: "Phụ thân, mẫu thân, đây là đứa nhỏ Nhược Thủy sinh cho phu quân, thằng bé tên là Tuấn nhi, năm nay ba tuổi. Tuấn nhi ngoan, gọi ông bà ngoại đi con." Nhược Thủy nhẹ nhàng vỗ vai Tuấn nhi, Tuấn nhi non nớt gọi: "Ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu."

Một tiếng ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu này chẳng khác gì tiếng sấm vang giữa chính đường đối với người nhà họ Diêu. Diêu lão phu nhân cất giọng run run hỏi: "Đứa nhỏ ba tuổi, ba năm trước con hạ sinh thằng bé mà không báo cho nhà một tiếng?" Nhược Thủy cúi đầu nói: "Con gái bất hiếu." Lúc này đây, chẳng những người nhà họ Diêu sững sờ mà Tiết Minh Viễn cũng ngạc nhiên, Diêu gia không biết chuyện Nhược Thủy hạ sinh Tuấn nhi sao?

Diêu thái phó nhìn Tiết Tuấn không chớp mắt, sau đó chỉ vào cậu bé, run rẩy mà rằng: "Mau ôm thằng bé lại đây để ta ngắm, để ta ngắm một chút." Đại tẩu vội vàng bước đến, ngồi xuống dịu dàng nói: "Tuấn nhi, đại cữu mẫu ôm con đến chỗ ngoại tổ phụ nhé, được không?" Tiết Tuấn nhìn Nhược Thủy, thấy mẫu thân gật đầu, thằng bé mới nhẹ nhàng đung đưa đầu nhỏ.

Diêu thái phó đón lấy Tiết Tuấn, vành mắt ông đỏ lên, sau đó cười ha hả: "Giống lắm, đôi mắt này hệt như Nhược Thủy, khi còn bé Nhược Thủy cũng thế, đôi mắt lúc nào cũng long lanh khiến người ta yêu thương, không nỡ oan ức con bé." Diêu thái phó ôm Tiết Tuấn thật chặt, dụ dỗ cậu bé gọi mình là ông ngoại. Diêu lão phu nhân ngồi bên cạnh nóng lòng nói: "Mau để tôi ngắm thằng bé nào."

Cuối cùng Diêu lão phu nhân cũng giành được Tiết Tuấn từ tay Diêu thái phó, bà ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiết Tuấn, rồi ôm thằng bé, yêu thương gọi Tiết Tuấn là bảo bối. Các ca ca và tẩu tẩu của Nhược Thủy thì nhìn Tiết Tuấn với vẻ ngạc nhiên quá đỗi, sao đột nhiên lại xuất hiện một đứa cháu ngoại thế này. Tiết Tuấn thấy các ca ca ai cũng được quà, đến phiên mình lên thì không có, đợi mãi mà chẳng thấy ai cho cậu bé thứ gì. Thế là Tiết Tuấn nhỏ bé không ngoan ngoãn ngồi yên nữa mà bắt đầu uốn éo.

Lão phu nhân cười bảo: "Bé con không cho ôm sao, con định đi đâu thế?" Vừa đặt Tiết Tuấn xuống đất, cậu bé đã chạy nhanh đến bên cạnh Tiết hạo, kéo tay Tiết Hạo nói: "Ca ca, đệ muốn chơi cái màu xanh kia kìa, ca ca cho đệ mượn chơi một tí đi." Ai nấy nghe xong đều cười ha hả, Nhược Thủy cũng cười bảo: "Con lại vòi vĩnh ca ca gì thế, mau lại đây."

Tiết Tuấn dẩu cái miệng nhỏ nhắn nói: "Ca ca thương con lắm, ca ca sẽ cho con chơi."

Tiết Hạo nói nhỏ dụ dỗ: "Lát nữa về phòng ca ca sẽ cho đệ chơi cái be bé này nhé, bây giờ phải ngoan nghe lời."

Lão phu nhân thấy vậy bèn mỉm cười khen ngợi Tiết Hạo: "Đứa bé ngoan, đúng là một ca ca tốt."

"Mẫu thân không biết đó thôi, Tuấn nhi bị mấy ca ca của nó chiều hư mất rồi, lúc nào cũng ỷ mình có ca ca hết." Nhược Thủy bất đắc dĩ nói.

Nhị tẩu bên cạnh nói: "Tuấn nhi, lát nữa đến chỗ Nhị cữu mẫu nhé, Nhị cữu mẫu lấy đồ cho con chơi chịu không." Tam tẩu cười nói tranh vào: "Tam cữu mẫu không chỉ có đồ chơi mà còn có đồ ăn ngon nhé. Con muốn đi đâu?" Mọi người cùng đùa với đứa trẻ.

Từ đầu đến cuối ánh mắt Diêu thái phó chưa từng rời khỏi người Tiết Tuấn, đứa trẻ này đến quá đột ngột. Sau khi mọi người gặp mặt nhau, Tiết Minh Viễn và Nhược Thủy đến tiểu viện của Nhược Thủy, tiểu viện kia khá lớn, cả bốn đứa bé ở chung cũng không hề gì. Lão phu nhân cứ nắm chặt tay Nhược Thủy không buông, Tiết Minh Viễn để Nhược Thủy theo hầu chuyện nhạc mẫu thêm một lát, y nói muốn thay y phục rồi đưa hài tử về viện trước.

Khi Tiết Minh Viễn bước vào tiểu viện, đám hạ nhân lập tức đến chào hỏi. Hai vị ma ma, tám nha đầu nhất đẳng hầu hạ trong phòng, tám nha hoàn nhị đẳng hầu hạ ngoài phòng, ngoài ra còn có mười sáu người làm việc nặng khác. Trong phòng đã được quét tước cẩn thận, Tiết Minh Viễn vừa bước vào đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Cách bày biện không gắt mắt, tất cả đều là đồ cổ hiếm có, hành lang phía ngoài tô điểm bằng những loại cây loại hoa quý, Tiết Minh Viễn nâng ly trà lên, vừa nhìn đã biết đều là đồ sứ Quan Diêu Nhữ (*nơi sản xuất đồ sứ ngự dụng trong cung đình).

Tiết Minh Viễn thở dài, hóa ra cuộc sống trước kia của Nhược Thủy là như thế này đây. Tiết Minh Viễn còn đang nghĩ ngợi thì hạ nhân đã đến báo rằng Nhị phu nhân phái người đến đưa Tiết Đinh sang viện của nàng chơi một lát. Tiết Minh Viễn dặn hạ nhân gọi vú em cùng đi theo Tiết Tuấn.

Nhược Thủy bên kia cũng đã đến phòng lão phu nhân, lúc này trong phòng chỉ có Diêu thái phó, lão phu nhân và Nhược Thủy. Diêu thái phó thở dài, khẽ nói: "Nhược Thủy, Diêu gia thật có lỗi với con."