Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 58




Editor: tiểu mao

Beta: Linh Phương

Nhưng đáp lại ông chỉ có sự tĩnh lặng.

Cố mở to đôi mắt đã mờ nhòe, người đàn ông giãy dụa nhìn về phía trước.

Lại thấy cẳng chân trắng nõn đã biến mất, sau đó vang lên tiếng giày cao gót lanh lảnh, hình như đã về nhà.

...Khi ở đây có người ngã gãy chân, mình thì về nhà...

Ma quỷ đấy hả?

Người đàn ông cố gắng suy nghĩ, nhớ tới người từng ở lầu năm là ai, vội vàng run rẩy cao giọng hỏi: “Là tiểu muội muội Đường gia phải không? Tôi, tôi là Triệu Viễn Đông!”

Ông hít sâu một hơi, cố gắng thử động cái chân đã bị gãy theo tư thế kỳ dị trên bậc thang, chân đau buốt kinh khủng, động một chút đã đau tới mức mồ hôi đầy đầu, gần như đau chết ngất. Nhưng mà vẫn không thấy tiếng đáp lại, ông nghĩ tới chuyện mình từng làm liền cắn chặt môi, cố gắng giãy giụa, kéo lê cẳng chân không nghe theo ý mình, giờ đã lắc lư thành tư thế quái lạ, lết xuống bậc thang, run rẩy gọi điện thoại.

Mở điện thoại, ông gọi đi nhưng lại chỉ nghe âm báo bận.

một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi tới, thổi qua mặt Triệu Viễn Đông, ông đột nhiên rùng mình một cái, nhưng lại thấy trên cổ mình bình thường, chiếc nhẫn ngọc trông vô cùng bình thường xuyên qua làn da, như đang truyền một dòng nước ấm chảy xuôi trên người.

Ông cụp mắt, không hề bàng hoàng trước chuyện kỳ dị này, bởi vì nhiều năm qua, ông từng dựa vào nhẫn ngọc này mà tránh được nhiều vụ tai nạn kỳ quái, thậm chí có một lần gặp phải vụ tai nạn vô cùng nghiêm trọng, khiến ông bị thương nặng. Nhưng mà cũng vì vụ tai nạn mạnh đó mà trên nhẫn ngọc mịn màng của ông xuất hiện một vết nứt nhỏ, kể từ đó nhẫn ngọc lúc linh lúc không.

Nếu không, lúc nãy khi ông bị ngã cầu thang, đáng ra phải không bị làm sao mới đúng.

Triệu Viễn Đông đã nhiều năm không trải qua cảm giác đau đớn như này, lúc này đang thở dồn dập, tiện tay nhét điện thoại vào túi áo vest, lau máu chảy vào mắt, cả mặt đầy máu kéo đoạn chân gãy từng chút từng chút bò xuống dưới.

Có vẻ số 33 này không có nhiều nhà ở, ít nhất cả tòa nhà đều đang yên tĩnh, không có tiếng người.

Nhưng mà Triệu Viễn Đông vẫn tinh ý cảm nhận được, dọc theo đường đi khi ông bò từ lầu bốn xuống, ít nhất có hai ba tầm mắt đang nhìn chăm chăm mình, lấp sau những cánh cửa kia.

Dường như bọn họ đang núp sau cánh cửa sắt, nở nụ cười keo kiệt nhìn người đàn ông bị gãy chân nhưng lại không chịu bước ra đưa ông tới bệnh viện, thậm chí đối với chuyện ông kéo cái chân gãy xuống cầu thang một cách đáng thương còn cho đó là một chuyện rất thú vị.

Phân biệt như vậy làm Triệu Viễn Đông sinh ra bực tức trong lòng, vốn định nặng nề gõ cửa nhà những người này, nhưng trời sinh tính nho nhã khiêm tốn, khiến ông không quen dùng cách hùng hổ như vậy đối xử với người khác. Ông chỉ đành hít sâu một hơi, tiếp tục cố gắng bò xuống cầu thang, muốn ra khỏi đây.

Tòa nhà này cũ quá rồi, tín hiệu không tốt, thậm chí muốn gọi điện thoại cũng thành hy vọng xa vời.

Ít nhất cũng phải bò ra ngoài đã, để ông có thể gọi điện thoại cho bệnh viện tới cứu.

trên bộ áo vest đầy vết bụi đất, Triệu Viễn Đông cũng mặc kệ, ông đã đau tới mức tầm mắt mờ nhòe, ông chỉ bò trên đất một cách máy móc, thậm chí không đếm được mình đã bò được bao nhiêu tầng, chỉ thấy khi mình cảm thấy sắp xuống dưới tầng trệt, lại nhìn thấy một cái cầu thang đi xuống lầu dưới.

Cái này làm ông có cảm giác cầu thang này kéo dài tới vô tận...

Trong lòng ông giật thót, đột nhiên nhìn xung quanh, thấy nơi nơi đều tối mịt, chỉ có cầu thang trước mắt là rõ ràng, nỗi sợ hãi chỉ có thể đi xuống dưới nhưng lại không biết mình sẽ đi tới đâu khiến ông chợt run lên.

Ông bỗng thấy bất ổn.

Chẳng qua chỉ có bốn tầng... Ông phải bò lâu đến vậy sao?

Mỗi một cầu thang từng tầng đều rất quen thuộc, thậm chí những cánh cửa sắt đóng kín kia cũng không khác gì nhau.

Nhưng trái tim lại thấy kinh hoàng, ông nhớ tới rất nhiều chuyện kỳ dị mình từng gặp.

Lúc này nhẫn ngọc đột nhiên nóng lên, ông nghe tiếng răng rắc giòn giã, mấy ánh mắt giấu sau cửa lập tức biến mất theo.

Ông chỉ thấy trên cổ đau xót, ông run rẩy ngọ ngoạy kéo xuống xem, thấy nhẫn ngọc đã vỡ thành từng mảnh. Nhẫn ngọc này dường như không thể nhận thêm được nữa, lúc này vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, lẳng lặng nằm trên bàn tay đầy máu của ông.

Nháy mắt khi thấy nhẫn ngọc vỡ vụn, ánh mắt Triệu Viễn Đông hơi ngơ ngẩn, tầm mắt càng thêm mờ nhòa, giống như nước mắt khuất lấp tầm nhìn, hình như có một người con gái nở nụ cười tươi đẹp đáng yêu xuất hiện trước mặt ông, cô đưa tay về trước, trong đó là nhẫn ngọc vốn được đeo trên cổ cô, nó không đáng giá nhưng lại là món đồ trang sức duy nhất mà cô có, trịnh trọng đặt vào lòng bàn tay ông.

“Viễn Đông!” Giọng nói cô qua bao năm vẫn thánh thót như xưa, cười tươi như nắng, “Đây là bùa hộ mệnh mà bố cho em. anh nhất định phải giữ bên mình đấy, không được làm mất. anh là người yêu của em, em sẽ bảo vệ anh. Cả đời.”

Đôi mắt cô chứa chan tình yêu dành cho ông, nắm chặt tay ông muốn ông thề vĩnh viễn không vứt bỏ chiếc nhẫn ngọc, bởi vậy tới khi ông rời đi, ông cũng mang theo thứ duy nhất thuộc về cô. đã nhiều năm trôi qua, mưa gió bão bùng, dù xảy ra chuyện gì, ông đều cố gắng giữ gìn nhẫn ngọc này, thậm chí từ lúc đó ông mới bắt đầu hiểu được, rốt cuộc nhẫn ngọc này tượng trưng cho cái gì.

Là tình yêu cô dành cho ông.

Giật giật khóe miệng, Triệu Viễn Đông chậm chạp, cố chấp nhặt từng mảnh vụn ngọc đã hóa màu ảm đạm như cẩm thạch trắng bình thường, bỏ vào trong túi áo vest.

Ông vừa bị ngã vỡ đầu, máu chảy xuống, nhưng dù máu chảy vào mắt, ông vẫn miễn cưỡng nhìn rõ đường. Lúc này ông mới phát hiện, hóa ra không biết từ khi nào, ông đã bò xuống chân cầu thang lầu một. Cầu thang kéo dài vô tận lúc nãy giống như ảo giác vậy.

Ông run rẩy, lúc này mới vất vả bò ra khỏi tòa nhà, quay đầu lại liếc nhìn tòa nhà yên tĩnh như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ ông mới biết chuyện gì vừa xảy ra, đáy mắt hiện lên sự sợ hãi, cố gắng bò lên xe.

Lúc này ông đã thuận lợi gọi điện thoại, gọi tới số xe cấp cứu, rồi lại gọi người tới lái xe mình về, bản thân được đưa tới bệnh viện.

Trần Hi lại không biết nhà mình xảy ra chuyện như vậy.

Giờ cô đang cùng Lục Chinh ăn cơm ở nhà hàng Tây, nhìn Lục Chinh thuần thục chọn món, cô cũng dỏng tai lên nghe. Đúng là ngoài dự đoán của mọi người, Lục Chinh mặt mày lạnh lùng trông vô cùng lãnh khốc lại có thể xổ một tràng tiếng anh vô cùng trôi chảy.

cô chống cằm nhỏ nhìn xung quanh, nhìn nhà hàng Tây xa hoa này, khách khứa lui tới ăn bận đều vô cùng đẹp đẽ, bất giác nhìn lại đồng phục của mình, nhân viên phục vụ thấy mình ăn mặc quê mùa cũng làm như không thấy, giống như không cảm thấy cô dị biệt, đợi anh ta đi khỏi, cô mới hỏi Lục Chinh: “Em mặc đồng phục như này cũng được ạ?”

“Nhà hàng mở cửa để kinh doanh, chỉ cần em có tiền, ai quan tâm em mặc gì.” Lục Chinh lạnh nhạt trả lời.

Thấy Trần Hi gật đầu rồi tiếp tục tò mò ngó quanh, anh nhướng mày hỏi, “Em thích ăn đồ Tây không? Biết dùng dao nĩa không?” Quỷ nghèo nhỏ này đến bữa sáng cũng tiếc không dám ăn, sao có thể đi ăn đồ Tây đắt đỏ chứ? Nếu vậy càng đừng nói đến dùng dao nĩa.

Lục Chinh nhanh chóng nhếch miệng cười, chợt nghe thấy Trần Hi gật đầu trả lời: “Biết ạ.”

“...Em biết?” Giọng Lục Chinh lạnh lùng hỏi lại.

“Đúng vậy. trên TV thường chiếu cảnh người ta ăn đồ Tây, em nhìn thấy rồi học theo.” Trần Hi nào phải người thường, cô là một học bá lãnh học bổng toàn phần trường cấp ba tư nhân đấy, chẳng qua chỉ là ăn đồ Tây, sao lại không biết dùng dao nĩa được?

cô tự hào ngẩng đầu nhỏ lên, giống như thấy mình rất ư là lợi hại, Lục Chinh híp mắt nhìn cô gái nhỏ một lúc, im lặng rồi mới thẳng thừng nói: “Lý luận suông mà thôi. Dao nĩa đâu dùng đơn giản như vậy.” anh có phần không hài lòng với Trần Hi, cô không khỏi mở to mắt nhìn anh thắc mắc.

“Dao nĩa không phải dùng như vậy sao?”

“Sao có thể đơn giản như vậy.” Gương mặt anh tuấn của Lục Chinh trầm xuống, hừ lạnh một tiếng. Thấy Trần Hi nhìn mình hoang mang, anh mới quay sang nhìn nhân viên phục vụ đằng xa, phục vụ liền tiến lên nhẹ nhàng hỏi Lục Chinh có yêu cầu gì, nghe thấy Lục Chinh nói ra tên một bài piano nhẹ nhàng.

anh ta đối với khách hàng lớn như Lục Chinh của Lục thị luôn rất lễ phép, bất giác nhìn thoáng qua cô gái đầu tiên Lục tổng đưa đi ăn cơm...Cái này không tính là phụ nữ, mà chỉ có thể nói là một cô bé xinh đẹp...Phục vụ nhanh chóng thu lại ánh nhìn, quay chân đi tới chỗ đàn piano, người chơi đàn nhận được tiền boa của Lục Chinh, chỉ chốc lát sau đã thay đổi bản nhạc.

“Thích nghe không?” Lục Chinh thấy bản dương cầm này không tệ, liền hỏi Trần Hi.

“Khá là hay.” Trần Hi gật đầu nói hàm hồ.

cô cảm thấy nghe khá hay, rồi lại thấy là lạ khi Lục Chinh bảo người đổi nhạc.

“Sao anh lại muốn đổi sang bản dương cầm này?”

Lục Chinh hừ lạnh một tiếng.

“Đây là một quy tắc khác khi ăn đồ Tây.” Trần Hi quả nhiên trợn tròn mắt kinh ngạc, cảm thán kiến thức rộng rãi của anh, Lục Chinh mặt không đổi sắc, chỉnh chỉnh cúc tay áo ngọc bích của mình, bình tĩnh nói, “Ăn đồ Tây phải chú ý rất nhiều, không chỉ mình âm nhạc mà còn thói quen cầm dao nĩa, em nhất định không biết. Bởi vì trên TV đều chiếu rất sơ sài.” Thấy Trần Hi nhìn mình thán phục, ánh sáng nơi đáy mắt ấy khiến anh vô thức nghiêng đầu tránh đi, Lục Chinh lại im lặng một lúc rồi mới quay lại hỏi Trần Hi, “Em có muốn anh dạy cho không?”

“Có phiền lắm không ạ?” Trần Hi động lòng, nhưng vẫn phải hỏi cẩn thận.

“Đương nhiên là phiền.” Lục Chinh dừng một chút, thấy Trần Hi chuẩn bị lắc đầu, lúc này mới nói tiếp, “Nhưng mà ăn cơm với anh, chút phiền phức này anh vẫn nhịn được.”

anh từ tốn đứng dậy, đi tới chỗ bên cạnh Trần Hi, đợi đến khi phục vụ bưng hết món lên, anh mới ghét bỏ nhìn lướt qua các món khác trên bàn ăn, bàn tay to nâng lên, cầm bộ dao đĩa sáng bóng màu bạc trước mặt Trần Hi, mặt mày lạnh tanh động tay.

Lục Chinh cắt miếng bít tết trước mặt thành từng miếng nhỏ, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Trần Hi, mặt mày vô cảm đẩy đĩa thịt tới trước mặt cô.

Mặt anh xanh mét, có chút bực bội khiến Trần Hi ngây người.

“Ăn đi.”