Thiên Tài Đọa Lạc

Chương 402: Hai chiến lược quân sự




Một trăm chiếc Lực Luyện Khí Nỏ đều rất hoàn mỹ, tầm bắn, lực xuyên thấu và độ chuẩn xác trước kia đã kiểm nghiệm, vài tiễn bắn ra ngay cả tấm bia làm bằng da trâu cũng có thể liên tục bị bắn thủng. Nỏ như vậy, cho dù mặc áo giáp chế tạo bằng tinh cương cũng không thể phòng hộ. Cứ một nỏ đều có trăm nỏ tiễn, trăm Lực Luyện Khí Nỏ có một vạn nỏ tiễn, bất luận là hai quân đối chiến tại bình nguyên, hay công thành, Lực Luyện Khí Nỏ đều là vũ khí cực kỳ kinh khủng.

Một trăm Lực Luyện Khí Nỏ, dư sức đổi lấy năm vạn quân. Trên thực tế, quân đội hoàng thất Tú Quốc cực mạnh cũng chưa có số lượng Lực Luyện Khí Nỏ như vậy, nhưng mà quân đội của Phó Thư còn chưa phải quân đội một quốc gia đã có thể tự mình sở hữu số lượng Lực Luyện Khí Nỏ nhiều như vậy. Từ khía cạnh này bắt đầu nhìn nhận tới vụ giao dịch vũ khí kia, Ba Mễ Na Vương Phi thực sự kiếm lời rồi.

Một trăm chiếc Lực Luyện Khí Nỏ luyện chế hoàn tất, sau khi Phó Thư Bảo kiểm nghiệm liền phái người truyền tin đi tới Bạch Tượng Thành ở La Tư Quốc, mang tín thư giao dịch truyền lại cho Ba Mễ Na Vương Phi. Quân đội năm vạn người, Ba Mễ Na Vương Phi khẳng định cần chút thời gian chuẩn bị.

Sau khi phái người truyền tin, cũng chưa luyện chế Lực Luyện Khí Nỏ, sau khi Phó Thư Bảo biết được uy lực của Lực Luyện Khí Nỏ, cũng quyết tâm tạo dựng một đội quân trăm người tại Hắc Thạch Thành Bảo đều sở hữu Lực Luyện Khí Nỏ. Thậm chí, hắn có một suy nghĩ, chọn ra một trăm binh sĩ tinh nhuệ, trang bị Lực Luyện Khí Nỏ, còn trang bị áp giáp Lực Luyện Khí và vũ khí Lực Luyện Khí cận chiến, xây dựng đội quân trăm người từ đầu đến chân đều trang bị vũ trang Lực Luyện Khí.

Đội quân trăm người như vậy một khi ngang trời xuất thế, sức chiến đầu gần như không thể tưởng tưởng. Phó Thư Bảo nghĩ, nếu như hắn sở hữu đội quân trăm người trang bị vũ trang Lực Luyện Khí đến tận răng, cho dù nhân vật như Mạc Khinh Vân, hắn cũng có thể lấy mạng!

- Cái gì, thiếu gia, ngài cần Lực Luyện Khí Nỏ, vũ khí Lực Luyện Khí, lẫn cả áo giáp Lực Luyện Khí thành lập đội quân tinh nhuệ trăm người?

Nghe được Phó Thư Bảo nói ra suy nghĩ trong lòng, Lưu Chuẩn không nhịn được kêu lên. Đại đội trưởng đội quân mấy trăm người bên cạnh hắn, như Đế Thiểu Vũ, Đan Thanh và Chu Di Mộng... đều há lớn miệng.

Phó Thư Bảo cười nói:

- Không thể sao? Ta nghĩ, binh quý tinh nhuệ không quý nhiều, nếu như chúng ta sở hữu đội quân trăm người như vậy, cho dù Mạc Khinh Vân hoặc là Lạc Chấn Thiên thống lĩnh hơn mười vạn đại quân tiến đánh, chúng ta cũng không rơi vào thế hạ phong. Đội quân trăm người, dễ ẩn nấp, di động nhanh chóng, sức chiến đấu cường hãn, đây chính là điều kiện giành thắng lợi.

Lưu Chuẩn cười khổ nói:

- Thiếu gia, người phải biết rằng, để luyện chế một trăm Lực Luyện Khí Nỏ để hoàn thành giao dịch, chúng ta đã tiêu hao toàn bộ linh tài, số lượng kim loại luyện chế bị tiêu hao không còn, đội quân trăm người trang bị như vậy, cho dù là quốc khố Tú Quốc cũng không đủ một phần năm, tiền tài tiêu hao ít nhất phải đạt tới nghìn vạn kim tệ.

Nghìn vạn kim tệ, đối với một quốc gia mà nói đều là khoản tài chính kếch sù, đừng nói là Hậu Thổ Thành vừa từ thâm sơn cùng cốc khởi bước.

- Linh tài, ở chỗ ta còn dư một chút, chuyện kim loại luyện chế không phải không thể xử lý hoàn hảo, ta sẽ cho các ngươi.

Hoàn toàn trái ngược với tâm tình khó có thể tưởng tượng của người khác, trong lòng Phó Thư Bảo đã có dự tính.

Lưu Chuẩn kỳ quái nói:

- Thiếu gia, kim loại luyện chế tuy có thể từ kim loại thông thường luyện chế được, nhưng cần linh tài, hơn nữa, cần một trăm cân thiết tài bình thường mới có thể luyện chế được một cân kim loại luyện chế, hơn nữa đây là mức độ thấp nhất, cực hạn vô cùng to lớn, muốn trang bị đội quân trăm người từ Lực Luyện Khí Nỏ cộng thêm vũ khí và áo giáp Lực Luyện Khí, thứ gì cũng cần kim loại luyện chế a, người từ nơi nào có thể lấy được số lượng kim loại luyện chế khổng lồ như vậy?

Phó Thư Bảo cười cười, từ Luyện Trữ Vật Giới lấy ra một khối Linh Vẫn Thạch cỡ bằng hai nắm tay. Tuy chỉ to bằng hai nắm tay nhưng trọng lượng nặng đủ năm trăm cân.

Người ở đây, từng người từng người đều là Luyện Lực Sĩ, tự nhiên đều có một loại nhận thức và cảm thụ đặc biết đối loại tài nguyên Vũ cấp này, vừa mới xuất hiện, nhất thời toàn bộ sảnh đường toát lên vẻ khiếp sợ. Tính ra, đây là lần đầu tiên Phó Thư Bảo tiết nộ bí mật trong tay hắn mà nữ nhân của hắn đã sớm biết khôi giáp Lực Luyện Khí chính mình đang mặc do loại kim loại này luyện chế.

Độc Âm Nhi, Chi Ni Nhã Và Hồ Nguyệt Thiền đều mặc khôi giáp Lực Luyện Khí và sử dụng vũ khí được luyện chế từ kim loại Vũ cấp, chuyện này thật sự không thể che giấu, cho nên, Phó Thư Bảo hiện tại không cần phải che đậy, đối với những thế lực ngầm đối địch không tồn tại tâm ý cố kỵ, hắn cần phải phô diễn thực lực Hắc Thạch Thành Bảo để những thế lực có chủ ý đánh hắn nảy sinh tâm ý cố kỵ!

- Thiếu gia, không ngờ người còn nắm giữ bốn khối Linh Vẫn Thạch!

Sửng sốt hồi lâu, đám người Chu Di Mộng không hẹn cùng thốt lên một lời.

Phó Thư Bảo cười nói:

- Chỉ là vận khí tốt mà thôi, nguyên nhân thế nào các ngươi không cần biết, nhưng thứ này có thể pha loãng, chuyển hóa thành lượng kim loại luyện chế đủ dư thừa, dùng luyện chế Lực Luyện Khí Nỏ, chiến giáp và vũ khí Lực Luyện Khí cũng đủ, mặt khác, mỗi người các ngươi có thể nhận lấy một phần dùng để trực tiếp luyện chế chiến giáp và Lực Luyện Khí các ngươi dùng.

- Chúng ta có thể nhận lấy một phần?

Trái tim Lưu Chuẩn kịch liệt rung động, hắn không thể tin được những lời chính mình vừa nghe. Phải biết rằng, từng làm công việc quản lý lực luyện sĩ đế quốc, thân phận đặc biệt, hắn từng tiếp xúc tới rất nhiều loại linh tài và kim loại, nhưng chưa từng trông thấy Linh Vẫn Thạch, đừng nói đến chính mình nắm giữ, hiện tại, Phó Thư Bảo không ngờ cho hắn một phần, hắn sao có thể không kích động? Đối với hắn mà nói, quả thực là chuyện nằm mơ hắn mới dám nghĩ tới!

- Đương nhiên là thật.

Phó Thư Bảo cười nói:

- Các ngươi đều là huynh đệ của ta, chúng ta cùng trên một chiếc thuyền, cũng là người một nhà, có thứ tốt đương nhiên phải chia sẻ cho các ngươi.

- Ha ha, vậy xin đa tạ, đối với ân tình của thiếu gia, chúng ta nhớ mãi trong lòng, không nói nhiều lời, chúng ta sẽ hành động thực tế.

Lưu Chuẩn cười nói.

Quả thực Phó Thư Bảo này hào phóng không có hạn mức nhất định.

- Bất quá, luyện hóa Linh Vẫn Thạch, cần phải dùng Nguyên Tố Hỏa của Luyện Lực Sĩ cấp Vĩnh Hằng Lực mới được, chúng ta không có cách luyện chế a, chờ tới khi chúng ta có thể tự mình luyện chế thực sự không thể xác định rõ thời gian, chậm chạp mà nói, có thể tới vài chục năm.

Chu Mộng Di nói rõ lo lắng của hắn.

Phó Thư Bảo nói:

- Ta sẽ dùng Linh Vẫn Thạch pha loãng, một cân pha loãng thành trăm cân, các ngươi có thể luyện chế.

Một cân pha loãng thành trăm cân, năm trăm cân thành năm nghìn cân. Dựa theo phẩm chất của Linh Vẫn Thạch, cho dù pha loãng cũng là kim loại Thiên cấp, đều là bảo vật trân quý tới cực điểm. kim loại đối với Luyện Lực Sĩ Giới chia là bốn cấp Nhân, Địa, Thiên, Vũ, phẩm chất kim loại Thiên Cấp chỉ đứng sau kim loại Vũ Cấp.

Hơn nữa, mức độ thuần khiết của Linh Vẫn thạch vốn nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người, khi pha loãng chính là từ nồng đậm chuyển thành loãng, cho nên cần thêm một chút linh tài phụ trợ, không cần tiêu hao quá nhiều linh tài. Cứ như vậy, vấn đề kim loại luyện chế rốt cuộc được giải quyết. Chỉ cần Phó Thư Bảo pha loãng khối Linh Vẫn Thạch này, đạt được hơn năm vạn cân kim loại Thiên cấp, thủ hạ trong tay hắn có thể đầy đủ trang bị vũ khí luyện lực khí chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Một khi đội quân trăm người được trang bị đầy đủ vũ trang Lực Luyện Khí được thành lập, vậy có nghĩa là thế lực của Phó Thư Bảo giống như chim đủ lông đủ cánh, đủ sức đối mặt với Định Thiên Vương và Thái Bình Vương. Nhưng đây chỉ là bước đầu, trên đường từ kinh đô trở về Hậu Thổ Thành, Phó Thư Bảo không chỉ có suy nghĩ kế hoạch xây dựng đội quân trăm người sở hữu trang bị luyện lực khí, còn có một chuyện vô cùng cấp bách, kế hoạch này phải tiến hanh nhanh chóng, đó chính là diễn tập quân sự.

Trước mặt Thái Bình Vương, dùng thủ đoạn hạ lưu lừa gạt nửa khối Luyện Thiên Thần Quyển của Mạc Khinh Vân, chuyện này mặc dù có Tú Ngọc nữ hoàng tham dự,Thái Bính Vương Tước không dám trừng trị Tú Ngọc nữ hoàng, thế nhưng lại dám trừng trị hắn. Nếu như Thái Bình Vương cấu kết với Thanh Dật Vương, tình cảnh Hậu Thổ Thành hiện tại kỳ thực rơi vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.

Thời gian đối mặt với cường địch, trong đàm phán tỏ ra yếu thế sẽ đặt chính mình vào hoàn cảnh bị động và càng thêm nguy hiểm, chỉ có phô diễn vũ lực cường hãn mới khiến địch nhân không dám tùy ý hành động và có thể tranh thủ thời gian để chuẩn bị mới là lựa chọn sáng suốt.

Vốn tại thế giới kia, đám chính khách bọn họ đầu tiên thường thường là đàm phán, sau khi đàm phán tan vỡ, đó chính là lúc so nắm đấm của ai mạnh hơn ai, hơn nữa đây chính là chân lý vĩnh viễn không thay đổi mà nhân loại phát triển tới hiện nay, nắm đấm mới là thủ đoạn có sức thuyết phục nhất. Tại thế giới kia, một nước yếu khi đối mặt với cường quốc xâm lấn, suy cho cùng cần phải diễn tập quân sự một chút, sau đó thông qua truyền thông trực tiếp truyền bá. Hậu thổ thành hiện tại kỳ thực rơi vào hoàn cảnh như vậy, cho nên, Phó Thư Bảo nghĩ tới nghĩ lui, hắn trực tiếp thông suốt thủ đoạn chính trị trong thế giới kia.

- Chúng ta cần phải diễn tập quân sự? Hơn nữa, thời gian vào ngày mai?

Sau khi đề cập tới vấn đề cần đội quân trang bị luyện lực khí, đám người Lưu Chuẩn lại nghe được đề tài chấn động lòng người từ miệng Phó Thư Bảo thốt lên lần nữa.

Diễn tập quân sự, từ ngữ chuyên dụng đến từ thế giới kia, tại thế giới này có lẽ gọi là thao luyện hay diễn luyện gì đó, hơn nữa nữa mức độ rất đơn giản, một đội quân diễn luyện, nội dung thường thường cũng rất đơn giản. Nhưng cách diễn tập quân sự Phó Thư Bảo đưa ra, không chỉ có nội dung cực kỳ phong phú, còn có các loại yêu cầu, mà mọi người thực sự chưa bao giờ nghe nói tới. Chuyện này cũng khó trách, đám người Lưu Chuẩn hốt hoảng.

Phó Thư Bảo gật đầu:

- Đúng vậy, sau khi nghị sự chấm dứt, các ngươi trở về chuẩn bị từng phần từng phần về đội quân trăm người giành cho các ngươi, sáng mai tập hợp trước cửa Hậu Thổ Thành, chúng ta ngay tại cửa thành Hậu Thổ Thành tiến hành cuộc diễn tập quân sự đầu tiên của chúng ta.

- Được rồi, chúng ta sẽ làm theo yêu cầu của thiếu gia.

Lưu Chuẩn nói, đại đội trưởng đội quân mấy trăm người còn lại đều gật đầu. Nghị sự lần này kết thúc, ai lấy đều rời đi, triệu tập thủ hạ, chuẩn bị cho cuộc diễn tập quân sự sáng sớm hôm sau.

Đề tài như vậy, ngay trong phòng ngủ được bố trí vô cùng ấm áp cũng có người bàn luận tới.

Nơi đó chính là phòng ngủ của Độc Âm Nhi và Chi Ni Nhã.

- Cái gì, ngươi muốn chúng ta mặc khôi giáp Lực Luyện Khí và cầm vũ khí lực luyện do người luyện chế tham gia diễn tập quân sự gì đó?

Độc Âm nhi kinh ngạc nói.

Chi Ni Nhã không chút lo lắng nói:

- Khôi giáp Lực Luyện Khí dùng Linh Vẫn Thạch luyện chế, cho dù hoàng thất cũng không thể tùy tiện nắm giữ, toàn bộ Thánh Đoán Lan Quốc chúng ta cũng chỉ có một mình phụ vương ta sở hữu một bộ mà thôi, một tòa Hậu Thổ Thành nho nhỏ chúng ta, chỉ riêng chúng ta đã nắm giữ hai bộ, cái này còn chưa tính tới, hơn nữa còn có vũ khí Lực Luyện Khí dùng Linh Vẫn Thạch luyện chế thành, nếu chuyện như vậy lộ rõ ra ngoài, không biết bao nhiêu người trông mà thèm khát, muốn tìm cách chiếm đoạt bảo vật của chúng ta? Bảo vật tốt không thể tùy tiện để lộ, đạo lý này ngươi không biết sao?

Phó Thư Bảo cười nói:

- Đó là đạo lý thế tục, bảo vật tốt không dám để lộ ra ngoài cũng là biểu hiện của người yếu, chúng ta hiện tại không phải thế lực yếu như trước kia, hiện tại để lộ ra ngoài, chính là muốn địch nhân của chúng ta khí thế cao ngạo biết chúng ta cường đại.

- Được rồi, đạo lý gì đó chúng ta không nên đàm luận, ngươi muốn thế nào, chúng ta sẽ làm như vậy.

Độc Âm Nhi nói.

- Đây mới là phu nhân tốt của ta.

Phó Thư Bảo cười ha ha, bổ nhào tới...

Cho tới hiện tại chỉ có quân chủ một nước mới có tư cách duyệt binh, cũng chỉ tại lễ mừng trọng đại hoặc là thời điểm đối mặt với cường địch mới có thể duyệt binh, Phó Thư Bảo chỉ là thường dân ngay cả chức quan chính thức cũng không có lại muốn tại Hậu Thổ Thành tiến hành diễn tập quân sự chẳng khác nào nghi thức duyệt binh.

Tin tức này truyền ra ngoài, thoáng chốc liền truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ Hậu Thổ Thành. Trong Hậu Thổ Thành, ẩn chứa vô số tai mắt của Thanh Dật Vương và Thái Binh Vương, lúc này nhận được tin tức liền dùng bồ câu đưa tin bay khắp bốn phương tám hướng.

Đây chính là kết quả Phó Thư Bảo muốn.

Sáng sớm ngày hôm sau, trời còn chưa sáng tỏ, trên tường thành, hai bên cửa thành và những mảnh đất trống tại Hậu Thổ Thành tràn ngập người, tràng diện đồ sộ tới cực điểm. Những người này có thương nhân và tùy tùng từ các quốc gia khác tới, có chút dân bản địa Hậu Thổ Thành, còn có một số người từng làm đạo tặc quy thuận Hắc Thạch Thành Bảo, bất quá nhiều hơn cả là nông phu và thợ mỏ.

Cuộc diễn tập quân sự Phó Thư Bảo khéo léo phô diễn còn chưa bắt đầu, nhưng người vây xem lại vô cùng huyên náo, bọn họ đã sớm bàn luận ngươi một lời ta một ngữ, dẫn tới tràng cảnh trở nên ồn ào hỗn độn.

- Làm cái gì a, phải chờ đợi lâu như vậy, mà vẫn chưa bắt đầu?

- Đúng vậy, mong đợi dài cổ rồi.

- Phó đại thiếu gia là một người rất quyết đoán, hắn nghĩ được điều gì đó, khẳng định vô cùng đặc sắc, chờ một ngày cũng đáng.

- Đúng, đúng vậy, chờ một ngày cũng đáng.

Mọi người ai lấy đều có ý kiến riêng của chính mình, cho dù khổ cực chờ đợi cũng cảm thấy đáng giá, có một số người chừa từng thấy cảnh diễn tập quân sự, thấy lượng người đông đúc chen chúc lẫn nhau, trong lòng liền tiến nhập trạng thái hưng phấn. Nói chung, đủ loại người đứng chung cùng một chỗ, so với tiến hành lễ mừng còn náo nhiệt hơn nhiều.

Trong đám người, có một vị công tử bạch y lẳng lặng đứng thẳng, vô thanh vô tức nhìn tràng cảnh trước mắt. Hắn bình tĩnh thản nhiên như không, hoàn toàn đối lập với mọi người xung quanh, chỉ cần tỉ mỉ nhìn kỹ, cho dù trong tràng cảnh hỗn độn đều có thể liếc mắt nhận ra.

Phía sau công tử bạch y còn có một đám hán tử đứng sừng sững. Những người này, trên người tuy chỉ mặc bộ trang phục mộc mạc giản dị, nhưng nhãn thần sắc bén, tinh khí thần không giống người thường, không khó nhận ra những Lực Sĩ thị vệ này được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Trong đám thị vệ này, có một nam tử trung niên vóc người thon gầy, trên đỉnh đầu đội một chiếc mũ rơm rộng thùng thình, mũ rơm che khuất nửa khuôn mặt hắn. Nhưng từ nơi nào đó có thể thấy được, trên miệng hắn có một vét sẹo rất gây chú ý. Hơn nữa vết sẹo này trên khuôn mặt gầy của hắn càng khiến người ta cảm thấy một cảm giác hung ác cay độc.