Thiên Tống

Chương 122-3: Trong lúc tiến hành thi đấu (3)




Thời gian của trận đấu là nửa canh giờ, sau ba khắc, đội Dương Châu đổi người. Người được thay vào sân là một cầu thủ có dáng người bé nhỏ. Cầu thủ này vừa bước vào, toàn đội Dương Châu như sống lại vậy.Chỉ cần cầu đến chân của người này thì có thể giữ mãi dưới chân không rời, sau đó chuyền cho đồng đội đang ở vị trí thích hợp nhất.Những cú chuyền cầu chính xác khiến cho khán giả không ngừng rèo hò thích thú.Nhìn đội Đông Kinh bị người ta chỉnh tới mức chật vật, đội Dương Châu thừa thế xông lên, liên tục trấn áp, cuối cùng cũng tới được cầu môn của đội Đông Kinh.

Nhưng Âu Dương bỗng nhiên tuýt còi, chạy tới hỏi lớn:

"Ngươi làm gì mà ôm chặt thủ môn của người ta thế hả?"

"Hắn đang muốn nhào vào cầu của chúng tôi."

Một cầu thủ đáp trả hết sức hùng hồn.

Một câu trả lời khá là có tư duy triết học. Thẻ vàng! Tấn công không hiệu quả.Trận đấu tiếp tục.Tên cầu thủ bị các thành viên trong đội oán trách một trận.Một lúc sau, Âu Dương lại lấy ra một thẻ đỏ. Tiền đạo tấn công ưu tú nhất của đội Đông Kinh bị ba người của đội bạn cảm thấy ngứa mắt, cầu cứ bị người ta cướp hết lần này đến lần khác, quá tức giận nên đã cho một tên hậu vệ của đội Dương Châu một cú, kết quả là bị Âu Dương cho một thẻ đỏ. Tên tiền đạo ấy chửi mấy lời thô tục, bị Âu Dương tóm lại rồi đánh một trận bầm dập, sau đó kéo hắn ném ra khỏi sân.

"Đây là cái giá phải trả cho việc vũ nhục trọng tài, trận đấu tiếp tục."

Không ai dám ý kiến ý cò, bởi mọi quy tắc thi đấu đều đã viết rõ cả rồi. Đội Đông Kinh lập tức điều chỉnh chiến thuật, toàn lực phòng thủ, khiến các cầu thủ của đội Dương Châu tức tới mức nghiên răng nghiến lợi. Vì thế mà trận thứ hai không tránh khỏi việc đánh hội đồng. Âu Dương lập tức đuổi hai người phạm lỗi ra khỏi sân, hai người này cũng khá thông minh, vừa thấy Âu Dương chuẩn bị rút thẻ phạt đã co giò chạy ra khỏi sân, không nói lại dù chỉ một câu.

Vài phút cuối cùng của trận đấu, thể lực của mọi người đều đã rệu rã, đúng lúc ấy đột nhiên xuất hiện cảnh tượng khiến mọi người chấn động, đội Đông Kinh thay đổi chiến thuật, bồi thêm người ở trung lộ, dựa vào kỹ thuật giữ bóng và thể lực lách qua bốn cầu thủ của đối phương, hàng tiền vệ của mình cũng bất ngờ tập kích khung thành đối phương, hơn nữa còn sút bóng tung lưới đối phương. Tất cả khán giả ở hiện trường lập tức đứng dậy hò hét. Vào những giây phút cuối cùng, đội Dương Châu cũng không chịu thỏa hiệp, dưới sự chỉ điểm bí mật của Âu Dương, đã phối hợp lẫn nhau lách qua người đối thủ tấn công hết sức đẹp mắt, lấy lại chút thể diện cho mình.

Kết thúc trận đấu, tình hình diễn ra giống như hôm khai mạc, rất nhiều khán giả ở lại hiện trường, mãi không chịu rời đi.Trận đấu này để lại cho mọi người quá nhiều dư vị. Sau khi thi đấu kết thúc, đích thân doãn phủ Khai Phong đến thăm đội đại diện cho Đông Kinh, hơn nữa còn mở miệng hết sức hào phóng, thắng một trận thì phủ Khai Phong sẽ thưởng cho một trăm quan tiền. Triệu Ngọc cũng đặc biệt trích tiền từ phủ Đại Nội thưởng cho đội giành chiến thắng.

Kế tiếp là vòng thi cử tạ, nội dung này thì không cần bất kì một vòng đấu loại nào, yêu cầu rất đơn giản, vận chuyển khúc gỗ lớn đi được ba trượng ngoài, tính theo thời gian cát chảy xuống chắc cũng khoảng năm phút. Đầu của mỗi khúc gỗ đã được tán phẳng, mỗi khúc có một trọng lượng riêng, ai vận chuyển đi được xa hơn, khiêng được nhiều nhất thì người đó thắng, chỉ có một quy tắc duy nhất là không được để cho đầu khúc gỗ chạm đất. Âu Dương vốn muốn làm giống như cử tạ hiện đại, nhưng lại có không ít người chất vấn: nâng tạ lên trên đỉnh đầu thì có ý nghĩa gì chứ? Âu Dương nghĩ cũng thấy đúng, các nội dung thi trước nội dung này như bơi lội, xạ kích, nhảy cao, đấu võ, ..v...v đều có cái lợi cả, cho dù là đá cầu cũng có giá trị thường thức của nó. Chỉ riêng tác dụng của việc nâng tạ lên trên đỉnh đầu là còn phải thảo luận thêm. Do vậy mà Âu Dương đã đổi thành vận chuyển khúc gỗ lớn.

Nội dung thi này Triệu Ngọc chẳng thích xem chút nào, các quan văn cũng không hứng thú lắm, khán giả đến xem thi đấu cử tạ so với các trận thi đấu trước cũng ít hơn ba phần.Âu Dương cũng đành chịu, trong thi đấu luôn luôn cái hấp dẫn, lôi cuốn và cái bị người ta ghẻ lạnh.Thấy World Cup có bao nhiêu náo nhiệt, tỉ suất xem đài toàn cầu lúc nào cũng cao hơn so với thế vận hội Olimpic. Còn trong thế vận hội Olimpic, giá vé vào cửa của các nội dung thi đấu có khi chênh nhau đến hơn hai mươi lần.

Dù khán giả không quá nhiệt tình, nhưng các nha môn thay nhau nghỉ ngơi đều đã đến sân thi đấu, cổ vũ cho Ngô Gia Lượng. Còn tuyển thủ của cấm vệ quân lại giống như gặp phải sự khinh bỉ vậy, vừa bước tới đã bị tuýt còi hai lần. Sau khi lên sân, cấm vệ quân liền hướng về phía khán giả giải thích: Chúng ta là Đông quân, không phải là cấm vệ quân Đông Kinh. Đại hội thể dục thể thao lần này, cấm vệ quân Đông Kinh không lấy được một chiếc huy chương nào dù chỉ là huy chương đồng, việc này có quan hệ rất lớn với lần đắc tội với khán giả sân nhà ở nội dung thi đấu: đấu võ trước đó.

Hôm nay Âu Dương không đến sân thi đấu, hắn đang ở tòa soạn nhận xét và đánh giá.Sức khỏe của Lưu Huệ Lan suy nhược, phải nghỉ ngơi đúng thời gian quy định.Các công việc chưa hoàn thành đành để cho Âu Dương tiếp nhận, về phần những người khác thì tạm thời vẫn chưa tìm ra được người thích hợp.

"Là kí giả, thì phải đưa tin tức từ thực tế khách quan, ngươi xem lại bài báo của mình đi, viết về cấm vệ quân Đông Kinh mà cứ như viết về một loại ôn dịch vậy, trừ mười phần trăm lương."

"Dạ!"

Kí giả vội đáp, vừa nghe nói lão đại tới đánh giá, mọi người đều rất cẩn thận.Nếu là Lưu Huệ Lan, nhiều nhất cũng chỉ nói vài câu, sau đó chỉ ra chỗ nào viết không thích hợp cho họ sửa lại.Nhưng lão đại thì độc ác hơn, đã chỉ ra điểm không đúng rồi mà còn trừ chút phí lao động của của họ nữa chứ.

"Các ngươi xem này, Lý Dật phong viết rất tốt.Có thể múa bút được chỗ nào thì cứ múa, chỗ nào cần phải viết thực thì viết thực. Tiểu Lý, tháng tới ngươi sẽ được tăng lương."

"Tạ ơn đại nhân."

Lý Dật Phong mừng rỡ.Hắn đã chuẩn bị cho việc mua nhà, cưới vợ ở Đông Kinh rồi.

"Uhm_____Cậu kia, đây là tin tức thể thao giải trí, không cần phải bài bản như là tin tức quốc nội quốc tế.Chi tiết cuộc thi viết rất tốt, cả phần phỏng vấn khán giả cũng viết rất ổn.Duyệt."

Sau khi chỉnh sửa hoàn tất, Âu Dương kí tên phê duyệt rồi nói:

"Cứ như vậy đi."

Các kí giả liên quan như được hưởng đại xá, vội gật đầu rồi rời đi.Âu Dương dựa vào tính quan trọng của từng bài viết mà đặt từng bài vào từng vị trí khác nhau, sau đó giao cho bên chịu trách nhiệm in ấn. Mọi việc hoàn tất, Trầm Mị mới tiến tới chào hỏi:

"Đại nhân, nghe mọi người nói là đại nhân có chuyện quan trọng tìm tiểu nhân, tiểu nhân vừa trở về liền tới đây tìm người ngay."

"Đúng!Ta đã qua nói chuyện với thương hội Dương Bình rồi, hai mươi ngày sau ngươi lập tức lên đường cho ta."

"Có phải đại nhân có gì muốn phân phó?"

"Có đấy!"

Âu Dương đưa cho Trầm Mị một ống trúc, trên đó có một khoanh thiếc. Bên cạnh khoanh thiếc có một la bàn nhỏ, khá mộc mạc, giản đơn:

"Cái này gọi là máy dò mìn, ngươi đến gặp A Cốt Tá rồi muốn tiếp thị thế nào thì tiếp thị."

Trầm Mị cẩn thận nhận lấy món đồ chơi ấy rồi hỏi:

"Đai nhân, bán với giá bao nhiêu?"

"Năm trăm đồng một ống."

"....."

Trầm Mị nghe xong mà thấy nghẹn ứ:

"Đại nhân, cái này đơn giản như vậy, bán năm trăm đồng có phải là quá mắc rồi không?"

"Đây là giá cố định, không phải là thứ hắn có thể tùy tiện trả giá.Ngươi đừng xem thường thứ đồ vật này, trình độ của Kim quốc hiện nay chưa chắc đã làm ra được.Đặc biệt là chiếc la bàn nhỏ này, là vật tìm kiếm thủ công do xưởng chế tác tạo ra, cho dù Kim quốc có thể chế tạo với số lượng lớn thì đó cũng phải là việc rất lâu rất lâu sau này.

Trừ phi họ không tham gia chiến sự, nếu không nhất định sẽ đặt mua nó.Chỉ có một vấn đề duy nhất là đặt nhiều hay là ít mà thôi. Thế này đi, mua mười tặng một, ta cho ngươi quyền giảm giá chín phần trăm, sau khi mọi việc thành công ngươi sẽ có được hai mươi phần trăm."