Thiên Tống

Chương 271-1: Diệt Kim (1)



Bởi vì ảnh hưởng của báo Hoàng Gia, người Tống đặc biệt là người Đông Kinh bây giờ đối với tình thế quốc tế, tình thế trong nước nhiệt tình thảo luận đã trở thành một tác phong của Đông Kinh. Căn cứ báo Hoàng Gia ở Đông Kinh điều tra, thậm chí có bảy phần người Tống ủng hộ chiến tranh, có điều chỉ có ba phần là ủng hộ hai tuyến khai chiến. Âu Dương dưới b bầu không khí như vậy, trở lại Dương Bình.

Cơ quan quốc gia vận hành đã vào quỹ đạo, kể cả Triệu Ngọc ở bên trong bất luận kẻ nào cũng không có thể nói ngừng là có thể dừng lại. Vì sao cần phải chiến tranh? Chiến tranh có thể ảnh hưởng rất lớn đến tiến bộ xã hội, đương nhiên cũng phải xem phải hệ thống nào đạt được thắng lợi. Bởi vì chiến tranh đã đại biểu lợi ích, cho dù là lợi ích chính trị hay là lợi ích kinh tế.

Có câu là thương nữ không bằng hận vương quốc, trong bầu không khí thương nghiệp nhộn nhịp nhất vào tháng sáu của Dương Bình, thương nam thương nữ đều tích cực nhiệt liệt tham dự thi đấu bóng đá. Dĩ nhiên, đại sự quốc gia ít nhiều vẫn ảnh hưởng tới một chút, nói ví dụ như có người tăng ca rất không thoải mái, nói ví dụ như dự thi lần này có đặc biệt mời đội banh của tam quân lộ.

Âu Dương xem tin tức hỏi Cam Tín:

" Để tam quân lộ tham gia thi đấu bóng đá, là chủ ý của người nào?"

" Của ta."

Cam Tín cười một tiếng.

" Rất tốt."

Âu Dương nói:

" Cam Tín, sang năm ngươi đi thi công danh đi."

Cam Tín cười nói:

" Đại nhân, sao lại đột nhiên nói như vậy? Hơn nữa lại nói nếu muốn tham gia khoa cử sang năm, tháng tám năm nay sẽ phải tham gia thi châu, trong tay ta còn rất nhiều chuyện, cũng không thể đi được."

" Không sao, trong châu ta đã chào hỏi rồi."

Âu Dương nói:

" Dựa theo ta thấy, Đại Tống bất kể thay đổi thế nào, trong vòng hai mươi năm này, tác dụng của công danh vẫn là phi thường lớn."

Dù cho là ở xã hội hiện đại cũng có tác dụng tương đối lớn.

" Đại nhân?"

Cam Tín có chút nghi ngờ.

" Ngươi đã đem quả phụ chơi thành lão phụ, chẳng lẽ không suy nghĩ mục tiêu phấn đấu tương lai?"

Âu Dương giải thích nói:

" Ta là người không có chí lớn, nhưng dựa vào thanh danh và nhân duyên của ngươi, nếu có công danh, tất nhiên là rất tốt, thậm chí có thể ở lại kinh thành đảm nhiệm công việc tương đối quan trọng, tương lai tri huyện Dương Bình này cũng sẽ là của ngươi thôi. Ngươi đừng nói với ta, cùng Chân nương sống mười năm, còn không chán?"

" Ha ha."

Cam Tín cười sau đó gật đầu:

" Ta nghe đại nhân."

Trận bóng mấy lần trước có thêm hội nghị mậu dịch Âu Dương đều không có ở nhà, lần này ở nhà, khách đến thăm không ngừng. Mới cùng Cam Tín nói vài lời, thì có thương nhân tới bái phỏng. Âu Dương sau khi tiếp đãi mấy người thì cảm giác rất mệt mỏi. Hội nghị mậu dịch, là mọi người giới thiệu sản phẩm của mình, tìm kiếm mậu dịch đầu tư. Thương nhân tất nhiên nhiều, Âu Dương trái lo phải nghĩ dứt khoát đến đại học trốn tránh yên tĩnh một hồi.

Có lẽ là thói quen cuộc sống bây giờ, có lẽ là lão bà bệnh chết mấy người, không cần mỗi ngày đối phó Tông Trạch, Tống Huy Tông tinh thần thoạt nhìn cũng không tệ lắm. Ngẫu nhiên trông thấy Âu Dương, nhất định muốn Âu Dương đi thưởng thức lá trà hắn tự mình đi ngắt lá non, tự mình hong khô. Âu Dương cũng có chuyện muốn nói với hắn:

" Thái thượng hoàng, chuyện Lưu Tứ Nữ đã điều tra xong."

" Không thể nói ngươi cũng sẽ không nói với ta."

Tống Huy Tông đã quen dùng 'ta' để xưng hô bản thân. Tống Huy Tông hỏi:

" Xảy ra chuyện gì?"

" Là người Nữ Chân làm."

Đem chuyện đã trải qua nói với Tống Huy Tông một lần:

" Lưu Tứ Nữ vẫn có chút lòng lang dạ thú."

" Hậu Đường mượn ngoại binh, cắt nhường mười sáu châu Yến Vân. Làm cho ta vốn không có lá chắn nào bại lộ dưới kỵ binh Khiết Đan. Thái tổ hoàng đế đối với hành động này vô cùng phẫn hận. Lưu Tứ Nữ thật giỏi chuyện này, cũng là hắn gieo gió gặt bảo, trừng phạt đúng tội."

Tống Huy Tông uống một ngụm trà lắc đầu nói:

" Triệu Ngọc quả thật so với ta có năng lực hơn, không ít người nói với ta, nói Triệu Ngọc không có bản lãnh gì, đều dựa vào người phía dưới dìu đỡ lên. Ta liền nói với bọn họ, không có bản lãnh? Có thể dùng người, hiểu được dùng người thì là có bản lãnh rồi. Lần này Nữ Chân làm loạn, có hai mươi mấy người người Nữ Chân xông đến trong đại học, hơn một trăm hương binh không dám tới gần, ở trong phòng, bắn một mũi đã có một người chết. Sau lại triệu tập sương quân, lại thêm hỏa khí mới bắt được người ta. Ta lúc ấy lại nhớ năm đó chủ trương liên Kim chống Liêu, thật sự không khác tự chịu diệt vong."

Vị trí chiến lược mười sáu châu Yến Vân, còn có giá trị chính trị và kinh tế, cũng làm cho hoàng đế mỗi một triều đại Tống Triều thèm thuồng mong muốn, cũng có ý muốn thu hồi lại. Tống Huy Tông cũng không ngoại lệ, liên Kim chống Liêu là chủ ý lúc đó của hắn, bọn người Lương Sư Thành Lý Bang Ngạn cổ xuý chiến lược này. Mà Nữ Chân hung bạo, hắn sau khi chứng kiến sức chiến đấu của người Nữ Chân mới hiểu được chiến lược lúc ấy của mình sai lầm to lớn đến mức thế nào.

Âu Dương giúp Tống Huy Tông rót đầy trà nói:

" Thái thượng hoàng, thế sự này nào có cái gì chân chính đúng sai."

" Ý nghĩa lời này của ngươi so với tuổi của ta còn lão luyện hơn mấy phần."

Tống Huy Tông nói:

" Chuyến này đi đâu?"

Âu Dương nói:

" Đi tham gia huyết chiến Đông Hải và hải chiến Thiên Duẫn."

" Ừm, không nên xem thường người Nữ Chân."

Tống Huy Tông nói:

" Người Nữ Chân tính tình kiên nhẫn vô cùng. Ngươi cảm thấy hắn không tạo ra thuyền, hắn có thể tạo ra. Nhưng so với chiến quả trận chiến bọn họ đối Liêu, tạo thuyền dường như cũng không có gì ghế gớm cho lắm."

Âu Dương kinh ngạc hỏi:

" Thái thượng hoàng có phải là cũng đi đâu?"

Tống Huy Tông cười một tiếng không nói, sau lưng hắn nội vệ cười khổ nói:

" Thái thượng hoàng học Triệu Võ Linh vương đi Kim quốc."

Âu Dương đổ mồ hôi, Triệu Võ Linh vương hắn biết, quân vương khá là có tài, gan dạ sáng suốt hơn người, đã từng lấy thân phận sứ giả đi bái phỏng đối thủ một mất một còn của mình, quốc quân Tần triều, hơn nữa toàn thân trở ra. Khiến Tần Chiêu Vương và Tuyên thái hậu kính làm thần nhân. Dưới sự dẫn dắt của hắn, Triệu quốc trong khoảng thời gian vượt qua Tần quốc, đáng tiếc, nhi tử sinh quá nhiều, cuối cùng mọi người tranh vương vị, bản thân hắn bị đói chết. Điều này cũng nói rõ tầm quan trọng của kế hoạch hoá gia đình ở thời kỳ Xuân Thu. Một chồng một vợ chính là giữ vững gia đình, hài hòa đạo lý xã hội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.