Thiếu Chủ Bí Mật

Chương 1117






Nam thanh niên cũng không mắc bẫy, mà từ tốn đi tới, đồng thời mặt đất chỗ anh đi cũng xuất hiện vết nứt.

Lý Phàm nhất thời không biết rõ đối phương là cao thủ nội gia hay ngoại gia, nhưng anh đoán, có lẽ anh ta là cao thủ nội ngoại gia.

Sở Trung Thiên vô thức nhìn về phía Lý Phàm, ông biết trong chuyện này, chỉ có anh mới có thể cứu được ông.

Lý Phàm không ngờ Sở Trung Thiên lại nhát gan như thế, nhưng anh cũng hiểu rõ trong lòng ông đang sợ điều gì, nên không nói gì nhiều.


Để khỏi làm hỏng đồ đạc trong nhà Sở Trung Thiên, Lý Phàm vội đi ra ngoài.

Nam thanh niên quan sát Lý Phàm, rồi hờ hững nói: “Anh là Lý Phàm, người đã uy hiếp thủ lĩnh của chúng tôi ở nước Anh Đào.”
“Đây đều là chuyện xưa rồi.” Lý Phàm cười đáp.

Nam thanh niên cười khẩy: “Tôi thật sự không biết anh uy hiếp thủ lĩnh của chúng tôi bằng cách nào, tôi thấy anh giống hệt tên tay trói gà không chặt, chẳng hề có chút sức lực.”
Lý Phàm vừa liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của đối phương: “Anh muốn dùng phép khích tướng để khiêu khích tôi, khiến tôi mất lý trí, rồi anh mới ra tay đúng không?”
Nam thanh niên nghe xong thì nhất thời mất bình tĩnh, có đánh chết anh cũng không ngờ Lý Phàm lại đoán chính xác như vậy, nên rất ngạc nhiên về điều này, nhất thời không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

“Quả thật anh cái gì cũng biết.” Nam thanh niên bỗng đổi giọng.

Lý Phàm bĩu môi nói: “Tôi đã chứng kiến thủ đoạn như này không ít lần rồi, nên biết cũng là chuyện thường tình.”
Nam thanh niên lạnh lùng nói: “Nếu anh đã biết rồi, tất nhiên tôi sẽ không chừa lại con đường sống cho anh, tiếp chiêu đi.”

Dứt lời, nam thanh niên bỗng lao về phía Lý Phàm, mặc dù anh ta dùng hai tay, nhưng đó chỉ trong mắt người bình thường.

Còn trong mắt Lý Phàm, hai tay anh ta cực kỳ sắc bén như dao, khiến người khác gần như không thể phòng bị.

Lý Phàm lạnh lùng nhìn nam thanh niên, rồi từ tốn nói: “Thực lực cũng mạnh đấy, nhưng dù anh mạnh đến đâu cũng chưa phải là đối thủ của tôi.”
Nam thanh niên rất bất ngờ về điều này, anh không ngờ Lý Phàm lại dễ dàng tránh qua một bên.

Điều này càng tăng thêm sát ý trong lòng anh, anh bắt đầu trở nên nghiêm túc.

“Tốt lắm, anh là đối thủ rất mạnh mẽ, nhưng lúc tôi dốc toàn lực, sẽ không có ai làm đối thủ của tôi.” Nam thanh niên cười thâm trầm.

Lý Phàm làm như không nghe thấy lời nói sắc bén của đối phương.

Nam thanh niên thấy áo Lý Phàm bị mình chém rách vài đường, thì rất vui vẻ, cười ha hả nói: “Ồ, anh chỉ như thế thôi à, tôi còn tưởng anh lợi hại đến cỡ nào.”

Anh tưởng mình đã giành chiến thắng rồi, nên không khỏi đắc ý.

Lý Phàm nhìn anh ta như một tên ngốc, hời hợt nói: “Anh có phần thắng ư, anh kiêu ngạo như thế làm gì, anh đắc ý hơi sớm rồi đấy?”
Sắc mặt nam thanh niên nhất thời ảm đạm, khẳng định Lý Phàm đang giả vờ bình tĩnh, nên lùi về sau một bước, bỗng phóng ám khí về phía Lý Phàm.

Mắt Lý Phàm nhất thời thu nhỏ lại, rồi ôm bụng ngồi thụp xuống.

.

Truyện Hot
Nam thanh niên nhướng mày, trong lòng mừng rỡ, cho rằng chắc chắn Lý Phàm đã trúng chiêu rồi, nên vô cùng phấn khích..