Thiếu Chủ Bí Mật

Chương 1133






Kết cục này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bọn họ, nếu không phải tự mình chứng kiến, bọn họ cũng không dám tin là thật, bởi kết quả này khiến người ta khó mà tiếp nhận.

“Cái gì, ông thế mà đứng về phe anh ta sao?” Cậu ấm vô cùng tức giận nói.

Quản lý Thiên Hải Chi Lữ cũng chẳng phí lời, trực tiếp cho người đuổi ra.

Lúc này, cậu ấm mới biết ông ta không hề nói đùa, anh ta cảm thấy rất không cam lòng, nuốt không trôi cục tức này, anh ta lạnh lùng nhìn Lý Phàm, âm thầm ghi nhớ.


Lý Phàm vừa đưa Cố Họa Y và Trần Hiểu Đồng về tới biệt thự, thì Trương Đức Võ chợt ngoắc tay với anh.

Thấy dáng vẻ đó của ông ta, Lý Phàm đã hiểu ngay ông ta định nói gì, ông ta gọi anh tới, 80% là chuyện chìa khoá Long Môn có tiến triển.

Trương Đức Võ nhăn nhó nhìn Lý Phàm, chợt thở dài một hơi, dường như đang do dự nên nói ra hay không.

.

ngôn tình hoàn
Lý Phàm nhướng mày, điều này không thích hợp, bình thường Trương Đức Võ sẽ không như vậy, chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì hay sao? Nghĩ vậy, Lý Phàm dò hỏi: “Trương Đức Võ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
Anh nhìn ra, lần này Trương Đức Võ không mang cho anh tin tốt, điều này khiến Lý Phàm không khỏi nhức đầu.

Lúc này, Trương Đức Võ đành kể hết đầu đuôi câu chuyện ra: “Cậu Lý, xảy ra chuyện lớn rồi, ông lão sửa chìa khoá đó mất tích rồi.”
Nghe vậy, Lý Phàm cảm thấy rất kỳ quái, điều này không đúng, gần đây, không phải ông lão sửa chìa khoá ở biệt thự ở sao, sao lại đột nhiên mất tích chứ?

“Rốt cuộc, chuyện này là như thế nào, chuyện xảy ra bao lâu rồi, không phải tôi đã bảo ông canh chừng cẩn thận sao?” Lý Phàm rất thất vọng nhìn Trương Đức Võ, nói.

Anh rất tin tưởng Trương Đức Võ, nên mới giao nhiệm vụ khó khăn như vậy cho đối phương, nào ngờ, bây giờ Trương Đức Võ mới báo cáo với mình.

“Chuyện xảy ra từ sáng nay.” Sau khi bị trách mắng, Trương Đức Võ lập tức cúi đầu xuống, yếu ớt nói.

Lý Phàm day day cái trán, hiện cũng đã xế chiều, có lẽ một buổi chiều, chỉ sợ tính mạng ông lão sửa chìa khoá ngàn cân treo sợi tóc.

“Cậu Lý, đây đều là lỗi của tôi, tôi không canh chừng cẩn thận, tôi sẵn lòng nhận trừng phạt.” Lúc này, Trương Đức Võ tỏ vẻ xấu hổ, chủ động nhắc đến sai lầm của mình.

Sau khi nhìn thấy dáng vẻ đó của Trương Đức Võ, Lý Phàm cũng hết cách với đối phương, anh nói với Trương Đức Võ: “Được rồi, chuyện này không liên quan gì tới ông.”
Nhưng Lý Phàm đã đoán được 80% chuyện này có liên quan đến Long Hậu, lúc này, anh xem camera của biệt thự một chút thì bất ngờ phát hiện ông lão sửa chìa khóa tự ra khỏi biệt thự, chứ không phải bị bắt đi.

Lý Phàm đã quên mất, anh không thể can thiệp tự do của đối phương, anh đoán khi ông lão ra khỏi đã bị người ta bắt.


Lý Phàm trước tiên bình tĩnh, anh gọi cho ông lão một cuộc điện thoại, sau đó mười mấy giây, bên kia mới nghe điện thoại.

Bất ngờ là đầu bên kia không phải tiếng của ông lão mà là một âm thanh cổ quái.

Lý Phàm đã từng gặp chủ nhân của âm thanh này nên lập tức nhận ra.

“Thì ra là ông, ông lão kia thế nào rồi?”
Âm thanh của đối phương, không phải người đàn ông mặc âu phục bên cạnh Long Hậu thì còn có thể là ai chứ, giọng điệu Lý Phàm lạnh lùng, trực tiếp chất vấn.

“Ha ha, ông ta không sao cả, dù sao ông ta cũng là người chế tạo chìa khóa Long Môn, tôi cũng không thể làm ông ta bị thương, nhưng tôi khuyên cậu, tốt nhất hãy giao nốt mảnh vỡ còn lại của chìa khóa Long Môn ra.” Người đàn ông mặc âu phục khẽ cười một tiếng..