Thiếu Chủ Bí Mật

Chương 257: Nơi này là thành phố




Xì gà trong tay Tô Văn Bân rơi xuống trên mặt đất, trợn mắt há hốc mồm nhìn Higashino bị Lý Phàm dẫm dưới chân.

Vừa rồi tuyệt kĩ tất sát của Higashino mạnh mẽ khí thể như vậy, thế nhưng bị Lý Phàm một cước đạp đổ, sau đó bị Lý Phàm giống như dẫm chó chết dẫm dưới chân.

Đây là chuyện gì? Tại sao có thể như vậy!

Tô Văn Bân thậm chí còn không thấy rõ động tác của Lý Phàm, chỉ nhìn thấy Higashino hùng hổ tiến lên, sau đó nháy mắt chỉ thấy Higashino gục trên mặt đất, sau đó bị Lý Phàm dẫm lên mặt. Đội trưởng đội bảo vệ điên cuồng nuốt nước miếng, đội trưởng đội bảo vệ tự nhận là gặp qua không ít người ngoan độc, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người ngoan độc vượt biên giới như vậy.

Hai chân run nhè nhẹ, tay cầm súng đang run rẩy kịch liệt, đội trưởng đội bảo vệ cảm thấy súng đang nắm trong tay giống như một bàn đang bị đốt đỏ hồng.

Đối mặt tốc độ nhanh đến nhìn không thấy của Lý Phàm, cầm súng thật sự có thể bắn trúng hắn? Đội trưởng đội bảo vệ cảm thấy khả năng bắn trúng rất thấp, trừ phi hắn đủ may mắn. Thế này thì đánh thế nào! Đội trưởng đội bảo vệ đã muốn ôm đầu đầu hàng.

“Cậu Tô, tình huống không tốt rồi, nếu không tôi lén lút đưa ông đi.” Đội trưởng đội bảo vệ thấp giọng nói. Mày Tô Văn Bân gắt gao nhân thành một đoàn, trốn đi căn bản không có khả năng! Đây là thành phố, là đại biểu cho mặt mũi nhà họ Tô!

Nếu giờ trốn đi, vậy mặt mũi của nhà họ Tô có còn không, về sau đồng đạo khác còn không tranh nhau lăng nhục chết nhà họ Tô! “Nổ súng!”

Sắc mặt Tô Văn Bân âm ngoan nói. Bảo vệ đội trường hơi kinh hoàng: “Tôi sợ đánh không trúng, tốc độ của người này quá nhanh, thật quỷ mị!”

Khi Tô Văn Bân và đội trưởng đội bảo vệ nói chuyện, Lý Phàm đang dùng chân hung hăng dẫm xương sườn của Higashino. Răng rắc. Tiếng gãy thanh thúy vang lên, xương sườn của Higashino bị Lý Phàm đá gãy vài cái, trong miệng phát ra từng tiếng kêu thảm thiết. “Tuyệt kĩ tất sát của ngươi đâu? Không phải muốn đá nổ đầu của ta sao.”

Lý Phàm lạnh giọng hỏi. “Tha mạng, cầu xin người tha cho ta, ta không dám, không dám nữa.” Mạng nhỏ của Higashino bị Lý Phàm nắm lấy, tuy rằng trong lòng tràn ngập lửa giận, nhưng vì bảo mệnh cũng chỉ có thể cúi đầu. Lúc này nếu tiếp tục cường ngạnh, Higashino cảm thấy mình sẽ chết không nơi táng thân.

cuộc đuổi bắt tàn khốc như vậy ở nước hoa anh đào đều trốn thoát, ai từng nghĩ khi muốn sống những ngày tháng tốt đẹp lại đụng tới đại ma vương Lý Phàm này.

“Ta không có tuyệt kĩ tất sát gì, đều là chém gió, cầu xin đại ca ngươi thả ta, về sau Higashino ta chính là người hầu của ngài, không, ta là gia nô của ngài, chỉ cầu xin ngài tha mạng chó của ta, về sau ta làm chó giữ cửa cho ngài cũng được.”

Tiết tháo của Higashino đã rơi đầy đất, vì bảo mệnh cái gì cũng không để ý. “Làm chó giữ cửa cho ta? Ngươi còn không xứng.”

Lý Phàm một cước đạp xuống, hung hăng dẫm nát bàn tay Higashino. Hắt xì hắt xì. Một loạt tiếng xương cốt vỡ vụn truyền ra, xương cốt bàn tay Higashino bị Lý Phàm dẫm nát.

Higashino đã sụp đổ rồi, đều đã cầu xin tha thứ đến như vậy cũng không được, Lý Phàm này cuối cùng là muốn thể nào! “Đau! Đại ca, ngươi nói làm sao bây giờ, ta đều nghe lời ngươi, ngươi để ta xin lỗi, ta sẽ xin lỗi, ngươi để ta làm gì ta sẽ làm cái đó, ta đi giết Tô Văn Bân được chưa, tất cả đều là do hắn sai sử ta!”

Higashino bị ép buộc đã bắt đầu bán đồng đội rồi, chỉ cần có thể sống, Higashino làm gì cũng được. “Thú vị.” Lý Phàm hơi nở nụ cười một chút: “Không cần ngươi giết, đánh nát xương cốt toàn thân hắn là được.” “Cám ơn đại ca cho ta cơ hội, ta nhất định sẽ đánh nát xương cốt toàn thân hắn.”

Higashino chịu đựng đau đớn, giãy dụa đi về phía Tô Văn Bân. “Ông chủ, thực xin lỗi, ta là vì mạng sống, thật sự không còn cách nào.” Sắc mặt Higashino dữ tợn nói.

Trong lòng Tô Văn Bân ngũ vị tạp trần, vốn là con bài bản mệnh chưa lật, thế nhưng bị Lý Phàm làm nhục đến mức phản bội, Lý Phàm này rốt cuộc cường đại đến thế nào!

“Higashino! Ngươi muốn chết!” Tô Văn Bân lớn tiếng quát. “Không đâu, chỉ cần đánh nát xương cốt toàn thân ông, ta sẽ không phải chết!” Higashino lớn tiếng hô, xông về phía Tô Văn Bân, đội trưởng đội bảo vệ cuống quít giơ súng lên, bóp cò súng bắn Higashino.

Bang bang phanh. Ba viên đạn bắn ra, trên người Higashino phun ra từng chùm máu tươi, thân hình thẳng tắp ngã quy trên mặt đất. Tô Văn Bân bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch rượu Whiskey bốn mươi năm trong chén.

Tuy rằng Higashino đã chết, nhưng nội tâm Tô Văn Bân bị kinh hách không nhẹ, mau chóng muốn uống rượu an ủi. Uống hết rượu, Tô Văn Bân tùy tay bóp nát chén rượu.

“Lý Phàm, cậu cũng thấy rồi đấy, công phu cao tới đâu thì một súng cũng ngã xuống, nếu cậu không muốn chết, bây giờ lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ.”

Tô Văn Bân nhìn chằm chằm Lý Phàm nói. “Ha ha, chỉ là súng lục mà thôi.” Lý Phàm không nhìn đội trưởng đội bảo vệ, cũng không nhìn súng trong tay đội trưởng đội bảo vệ.

“Muốn chết! Nổ súng!”

Tô Văn Bản giận dữ hét. Đội trưởng đội bảo vệ do dự một chút, sau đó dùng sức bóp cò. Bang bang phanh. Đạn liên tiếp bắn ra, cho đến lúc súng lục phát ra tiếng cạch cạch không còn đạn, đội trưởng đội bảo vệ mới dừng bắn. Sau khi dừng lại, đội trưởng đội bảo vệ tuyệt vọng rồi. Một viên đạn cũng không bắn trúng Lý Phàm, súng vô dụng với Lý Phàm.

“Cậu Tô, ông, ông đi nhanh đi, tôi theo phía sau” Đội trưởng đội bảo vệ rút ra một thanh đoản đao, quyết định liều chết hoàn thành chức trách của mình. “Còn muốn chạy? Không thể nào.”

Lý Phàm cười lạnh đi về phía Tô Văn Bân, đội trưởng đội bảo vệ bật người tiến lên đứng trước mặt Tô Văn Bân. Vèo! Đoản đạo múa lên, phát ra tiếng xé gió.

Mũi nhọn của đoàn đao lóe lên ánh sáng lạnh đâm về phía ngực Lý Phàm, mắt thấy sẽ có thể đâm vào tim Lý Phàm, chỉ là dao nhỏ lại dừng lại.

Không phải đội trưởng đội bảo vệ không muốn đâm, mà là tay hắn đã không tiến thêm được chút nào.

Tay của Lý Phàm đã bắt được tay cầm đao của đội trưởng đội bảo vệ, hơi hơi dùng sức, xương cốt bàn tay đội trưởng đội bảo vệ toàn bộ vỡ vụn.

“A!”

Đội trưởng đội bảo vệ phát ra một tiếng kêu rên, cái trán toát ra mồ hôi tinh mịn.

Hai tay Lý Phàm tiếp tục hướng về phía trước, thuận theo cổ tay đội trưởng đội bảo vệ, cánh tay, bắp tay, mãi cho đến vai, bóp nát toàn bộ xương cốt của đội trưởng đội bảo vệ.

Cảm giác đau đớn mãnh liệt làm cho đội trưởng đội bảo vệ đau đến mức choáng váng, hai mắt tối sầm ngã quy trên mặt đất.

Trong lòng Tô Văn Bân trong lòng vô cùng sợ hãi, chỉ là trên mặt vẫn mạnh mẽ giả vờ trấn định, lúc này thua người không thua trận, khí thể luôn phải có! “Cậu thật kiêu ngạo, cậu có biết hậu qua khi động thủ với tôi thế nào không?”

Tô Văn Bân vừa nói, trong lòng vừa nhanh chóng tính toán, muốn dùng lời nói đe dọa Lý Phàm. Lý Phàm không phải một người, kéo theo người nhà có rất nhiều uy hiếp, Tô Văn Bân cảm thấy đây là nhược điểm lớn nhất của Lý Phàm, chỉ cần nắm giữ nhược điểm này của Lý Phàm, sẽ không cần lo lắng nữa! “Hậu quả? Nên là ông phải lo lắng hậu quả.”

Lý Phàm thản nhiên nói.

“Buồn cười, đây là thành phố, là địa bàn nhà họ Tô! Thế lực của nhà họ Tô ở thành phố cậu không thể tưởng tượng được đâu, chỉ cần cậu dám động thủ với tôi, cậu, và gia tộc của vợ cậu đều sẽ bị hủy diệt! Tôi cam đoan nói được thì làm được!”