Thiếu Chủ Bí Mật

Chương 273: Anh thật sự quen biết ngài thiên?




“Được! Tên nghèo kiết nhà anh cứ đợi thua đi, đến lúc đó cũng đừng chống chế, có chơi phải có chịu, chú Lục chú phải làm người chứng kiến thật công bằng.”

Phùng Tử Tài nói xong dẫn đám người Hà Lợi Quần rời đi, Hoa Nhật Tâm hơi do dự, cuối cùng vẫn rời đi cùng Phùng Tử Tài.

Nhìn đám người Phùng Tử Tài rời đi, Lục Kiến Bân hơi lo lắng nói: “Ngài Lý, lần này cậu lỗ mãng rồi, nguyên thạch số chín là nguyên thạch có chất lượng tốt nhất trong chỗ nguyên thạch này, mấy người lão làng trong nghề đều đã xem qua, khẳng định nguyên thạch số chín có thể cắt ra Dương Lục phỉ thúy, chất lượng của những cái khác đều không sánh bằng.”

Cố Họa Y nghe vậy lập tức lo lắng, hai tay bắt lấy cánh tay Lý Phàm: “Lý Phàm, anh… lần này thật sự lỗ mãng rồi.”

Lý Phàm lật danh sách của buổi đấu giá, lật đến phần ghi chép đấu giá phỉ thúy nguyên thạch thì dừng lại xem, vừa cười vừa nói: “Đừng lo lắng, bọn họ không thắng được.”

Hai tay Lục Kiến Bân che kín mặt, không biết Lý Phàm lấy tự tin từ đâu ra, những nguyên thạch đó đều là Lục Kiến Bân xử lý, ông ta hoàn toàn biết những nguyên thạch đó có chất lượng thế nào.

“Ngài Lý, những nguyên thạch này đều từ tay tôi mà ra, tôi vô cùng hiểu rõ những nguyên thạch này, mặc dù Thần tiên cũng khó đoán hết được ngọc, nhưng bây giờ căn cứ vào kinh nghiệm tích lũy vẫn có thể đưa ra một vài manh mối để phán đoán.”

Lý Phàm gật đầu, vô cùng bình tĩnh nói: “Tôi biết, cảm ơn ý tốt của chú Lục.”

“Ôi.”

Lục Kiến Bân thở dài, cũng không khuyên ngăn Lý Phàm nữa.

Sở Trung Thiên trở lại, mỉm cười đi đến bên cạnh Lý Phàm nói: “Những người kia đều đi rồi hả, thằng nhãi Trương Trung Dương này có dã tâm lớn, sau này phải cho cậu ta nếm mùi đau mới được.”

Lục Kiến Bân kéo lấy Sở Trung Thiên, nói lại chuyện vừa rồi cho Sở Trung Thiên biết.

“Ngài Thiên, không phải tôi không hết lòng, mà tôi thật sự không khuyên được ngài Lý.”

Lục Kiến Bân bối rối nói.

“Không sao, ngài Lý nói có thể thắng, vậy chắc chắn có thể thắng.”

Lục Kiến Bân không còn gì để nói, không nghĩ ra vì sao Sở Trung Thiên lại tin tưởng Lý Phàm như vậy.

Lý Phàm vừa cười vừa nói: “Mọi người nên đi đâu thì đi đi, đừng chờ ở đây.”

Sở Trung Thiên lập tức nhận ra, Lý Phàm là muốn ở riêng với Cố Họa Y.

“Ngài Lý, chúng tôi ngồi ở phía trước, cậu có gì dặn dò thì cứ gọi tôi.”

Sở Trung Thiên nói xong thì kéo Lục Kiến Bân đi đến chỗ ngồi hàng trước.

“Anh thật sự nắm chắc?”

Cố Họa Y nhỏ giọng hỏi.

“Tuyệt đối nắm chắc, em đừng lo lắng.”

Lý Phàm mỉm cười trả lời.

“Sở Trung Thiên cung kính với anh như vậy, thật sự là bởi vì Tiền Phúc?”

Cố Họa Y vẫn không nhịn được hỏi.

Lý Phàm gật đầu nói: “Thật sự là bởi vì Tiền Phúc.”

Cố Họa Y còn muốn hỏi tiếp, Vương Cẩn Mai và Cố Thiệu Huy đã đi đến, đằng sau còn có không ít người đến tham gia buổi đấu giá.

Trước đó những người kia đều đang xem triển lãm thử, bây giờ triển lãm thử của buổi đấu giá sắp kết thúc, người xem triển lãm thử cũng đều đến phòng bán đấu giá này.

Cố Thiệu Huy rất phấn chấn, trong miệng còn lẩm bẩm nói miếng ngọc kia rất tốt rất tốt, Vương phi không nhịn được nói: “Lẩm bẩm cái gì chứ, ông vừa ý cũng không có tiền mua, giống hệt đứa con rể vô dụng này của ông, bảo mua một miếng ngọc vỡ cũng không mua nổi.”

“Tôi cũng không trông cậy vào tên vô dụng kia, nếu như có một cậu con rể tài giỏi thì tốt rồi, thoạt nhìn miếng phỉ thúy xanh biếc kia rất tốt, đáng tiếc chắc chắn giá cũng rất cao, chỉ có thể nhìn cho đã mắt.”

Cố Thiệu Huy liếc xéo Lý Phàm, khinh thường lắc đầu.

“Nhật Tâm đâu? Không phải vừa rồi vẫn ở cùng các con sao, Họa Y, không phải con bỏ mặc Nhật Tâm, làm cho Nhật Tâm tức giận rời đi đấy chứ.” Vương Cẩn Mai hỏi.

Cố Họa Y bối rối nhìn Lý Phàm, không biết phải nói chuyện vừa rồi cho Vương Cẩn Mai thế nào.

“Anh ta gặp mấy người bạn, nói là đi bàn chuyện làm ăn.” . Truyện Teen Hay

Lý Phàm thuận miệng nói bừa một câu.

Vương Cẩn Mai nghi ngờ liếc nhìn Lý Phàm, sau đó giơ tay dí mạnh một cái lên trán Lý Phàm.

“Cậu thật sự khiến tôi tức chết được, sao tôi lại có người con rể vô dụng như cậu chứ, ra ngoài chỉ cần nhắc đến cậu là tôi thấy mất mặt rồi, bao nhiêu bạn bè đều lấy cậu ra chê cười tôi, mặt mũi của Vương Cẩn Mai tôi đều bị cậu ném bay hết!”

“Mẹ, mẹ đừng như vậy.”

Cố Họa Y che chở cho Lý Phàm, đối mặt với Vương Cẩn Mai nói.

“Con còn bảo vệ tên vô dụng này, xem sau này tên vô dụng này có thể tiến bộ được chút gì không.”

Cố Thiệu Huy kéo Vương Cẩn Mai: “Đừng nói nữa, nhiều người nhìn như vậy, muốn nói thì về rồi nói.”

Vương Cẩn Mai hằn học lườm Lý Phàm, cầm danh sách đấu giá lên xem.



Trong bãi đỗ xe của trung tâm đấu giá, Trương Trung Dương tự đâm ba đao được thuộc hạ mang vào trong Mercedes.

Đám người Phùng Tử Tài nhìn thấy người Trương Trung Dương đẫm máu, cả đầu đều tê dại.

Nhưng mà, Phùng Tử Tài cũng cảm thấy mình may mắn vì trong thời khắc sống còn đã đánh cược với Lý Phàm.

“Anh Dương, anh yên tâm đi bệnh viện, em sẽ trừng trị Lý Phàm báo thù cho anh.”

Trương Trung Dương trừng mắt hổ, tròng mắt như sắp rớt ra ngoài, giống như muốn phun ra khỏi hốc mắt.

“Tôi sẽ không bỏ qua cho anh ta, ba đao này, nhất định phải bắt anh ta trả lại gấp bội!”

“Em đánh cược với tên vô dụng kia, chắc chắn cuối cùng có thể thắng anh ta, ba đao coi như là lợi ích của việc thắng anh ta, chờ sức khỏe anh Dương tốt lên, chúng ta cùng giết đến tận nhà anh ta, cho anh ta biết kết cục của việc chọc vào chúng ta.”

Trương Trung Dương gật đầu, căm hận nói: “Các cậu cứ liều chết với Lý Phàm, đừng lo lắng Sở Trung Thiên và Lục Kiến Bân, hai lão già này cũng cần phải trừng trị, tôi sẽ sắp xếp.”

“Được, các người mau đưa anh Dương đến bệnh viện.”

Mấy người Phùng Tử Tài đưa mắt nhìn Mercedes rời đi, sau đó cùng nhau đi đến trung tâm đấu giá.

“Nhìn dáng vẻ anh Dương thật thảm, vẫn là anh Tài lợi hại, ngăn cơn sóng dữ ngay thời khắc mấu chốt, sau đó phải nhờ vào anh Tài dẫn bọn em đi trừng trị đồ vô dụng kia rồi.”

“Nhất định phải trừng trị tên nghèo kiết kia một trận, nếu không cục tức này không thể xả được, lại còn dám kiêu căng ở địa bàn Kim Hải của chúng ta, nhất định phải giết chết anh ta.”

Mấy cậu ấm như Hà Lợi Quần cũng sinh lòng căm hận, nghĩ muốn đánh chết Lý Phàm, loại trừ tai họa về sau.

Ánh mắt Hoa Nhật Tâm lấp lóe, đi theo bên cạnh Phùng Tử Tài nói: “Phùng huynh, đợi lát nữa tôi qua ngồi cùng bọn họ, làm nội ứng cho các anh.”

“Ha ha ha, đề nghị này của Nhật Tâm huynh không tệ, vậy trước tiên đi vào làm nội ứng, sau buổi đấu giá vở kịch mới bắt đầu, anh cũng đừng để bị lộ sớm.”

Phùng Tử Tài liếc nhìn Hoa Nhật Tâm, trong ánh mắt chất chứa mấy phần uy hiếp.

“Chắc chắn sẽ không, tôi có thù với tên vô dụng kia, Phùng huynh cũng biết mà.”

Phùng Tử Tài vỗ vỗ bả vai Hoa Nhật Tâm, dẫn theo đám người Hà Lợi Quần đi vào trung tâm đấu giá.

Hoa Nhật Tâm đi vào sau cùng, buồn bực suy nghĩ đi vào một mình, trong lòng lại đang nghĩ đến cảnh tượng Sở Trung Thiên ủng hộ Lý Phàm, nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra là vì sao.

“Thật vô lý, nhất định phải làm rõ là vì sao.”

Hoa Nhật Tâm đi vào phòng bán đấu giá, đi đến bên cạnh Lý Phàm ngồi xuống, nhìn chằm chằm Lý Phàm nói: “Anh thật sự quen biết ngài Thiên?”