Thiếu Chủ Bí Mật

Chương 331: Trút giận




“Lý Phàm? Sao cảm lại cảm thấy quen thuộc như vậy chứ.”

Hoàng Tử Hiên dẫn theo một đám cậu ấm ở Hán Thành, đi về phía lối vào của biệt thự, chuẩn bị ở vị trí lối vào canh giữ Lý Phàm.

Hot girl mạng ở bên cạnh Hoàng Tử Hiên nói: “Anh yêu, anh quên lúc nãy em đã nói với anh rồi sao, bạn thân của em Cố Bội Sam muốn nhờ anh xử lý Lý Phàm và Cố Họa Y.”

“Đúng rồi, bảo sao cảm thấy quen thuộc như vậy, Lý Phàm có bối cảnh như nào, em mau nói cho anh biết đi.”

Hoàng Tử Hiên có chút kích động nói.

“Lý Phàm ở rể nhà họ Cố, chính là cái đồ nghèo hèn, bỏ đi, cái gì cũng không biết, ở trong nhà thì ăn cơm mềm, vợ của anh ta Cố Họa Y cũng không phải là ngọn đèn cạn dầu, ở bên ngoài bồi ngủ để lấy hợp đồng, còn giả vờ giống như bạch liên hoa.”

Bạn thân Cố Bội Sam xếp Cố Họa Y và Lý Phàm vào một giuộc, Hoàng Tử Hiên xoa cằm lắng nghe một cách cẩn thận, vẻ mặt trở nên có chút nghi hoặc.

“Cái đồ rác rưởi này, sao có thể khiến cậu Tô lật thuyền trong mương chứ? Sao anh cảm thấy không giống chứ, có phải là cùng họ cùng tên không.”

Hoàng Tử Hiên nghi ngờ nói.

“Anh yêu, anh nghĩ nhiều như vậy làm gì, đợi bắt được tên tiểu tử kia, trực tiếp hỏi không phải là biết rồi sao.”

Hoàng Tử Hiên gật đầu: “Em nhìn cẩn thận một chút, thấy bọn họ đến thì nói một tiếng, hôm nay phải xử lý anh ta.”

Dù sao cũng chỉ là xử lý một người mà thôi, cho dù xử lý sai cũng không phải là chuyện gì lớn, ánh mắt của Hoàng Tử Hiên giống như chim ưng nhìn chằm chằm vào người đang đi vào, chuẩn bị sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Lúc này Cố Họa Y và Lý Phàm đã đi vào biệt thự Hoàng Gia, sau khi để bảo vệ kiểm tra thư mời, hai người đi bào biệt thự.

Hot girl mạng Vương Thanh Thanh thấy Cố Họa Y và Lý Phàm đi vào, lập tức giơ tay lên chỉ về phía hai người bọn họ nói: “Chính là bọn họ, Lý Phàm và Cố Họa Y, chính là hai người bọn họ!”

Hoàng Tử Hiên ra hiệu, dẫn theo bảy tám cậu ấm ở Hán Thành ở phía sau, cùng vây quanh Lý Phàm và Cố Họa Y.

“Cậu là Lý Phàm?”

Hoàng Tử Hiên nghiêng đầu hỏi.

“Đúng vậy.”

Lý Phàm liếc nhìn Hoàng Tử Hiên, trả lời một cách thờ ơ.

“Aiyo, anh chính là vua cơm mềm trong lời đồn sao, nhưng cơm mềm mà anh ăn cũng chả ra sao, ăn mặc rách rưới như vậy mà cũng dám đến đây, thật sự làm mất mặt Hán Thành mà.”

Hoàng Tử Hiên xem thường nhìn Lý Phàm nói.

“Có chuyện? Có chuyện thì nói đi, không có chuyện gì thì đừng cản đường.”

Lý Phàm lạnh giọng nói.

“Haha, cái tên nghèo nhà anh cũng ngông cuồng đó, dám bảo ông đây đừng chặn đường, ở Hán Thành ông đây nói là được, hôm nay ông đây thấy anh không thuận mắt, đặc biệt đến để dạy dỗ anh.”

Cố Họa Y khẽ kéo Lý Phàm một cái, thấp giọng nói: “Anh bình tĩnh một chút.”

“Aiyo, mỹ nữ lo lắng cho người chồng bỏ đi của cô sao, tôi nói cho cô biết, người chồng bỏ đi này của cô đã gây ra chuyện lớn, nếu như cô không muốn bị liên lụy tốt nhất vui vẻ cùng anh em chúng tôi, đến lúc đó còn có thể giữ được nhà họ Cố các người.”

Hoàng Tử Hiên nở một nụ cười xấu xa nói.

Lúc nhìn thấy Cố Họa Y, Hoàng Tử Hiên đã động lòng với Cố Họa Y, dù sao Cố Họa Y cũng xinh đẹp hơn rất nhiều so với Vương Thanh Thanh ở bên cạnh Hoàng Tử Hiên.

Vương Thanh Thanh cau mày, trong lòng đột nhiên tràn đầy sự cảnh giác, ánh mắt tràn đầy địch ý nhìn Cố Họa Y.

Để bò được lên giường Hoàng Tử Hiên, Vương Thanh Thanh đã tốn rất nhiều công sức, trong lòng vẫn còn giấc mơ có thể trở thành con dâu nhà họ Hoàng, nếu như Hoàng Tử Hiên bị Cố Họa Y mê hoặc, Vương Thanh Thanh cảm thấy mình ngay đến chỗ khóc cũng không có.

Vì vậy Vương Thanh Thanh đã chuẩn bị sẵn sàng bảo vệ địa bàn của mình, ít nhất phải làm cho Cố Họa Y mất mặt trước.

“Anh yêu, anh đừng thấy cô ta xinh đẹp, nhưng thực tế lại vô cùng dơ bẩn, vì lấy được hợp đồng, có thể ngủ cùng bất kỳ ai, nghe nói cô ta vì lấy được một hợp đồng lớn, còn ngủ từ bảo vệ của công ty người ta đến lão tổng, ai biết được trên người cô ta có bệnh gì.”

Vương Thanh Thanh ngậm máu phun người nói.

“Cô nói linh tinh!”

Cố Họa Y tức giận đến mức cả người run rẩy.

Đôi mắt Lý Phàm hơi nheo lại, bước lên trước một bước, tát vào mặt Vương Thanh Thanh.

Chát chát chát.

Thuận tay đánh, ngược tay đánh, Lý Phàm hung hăng đánh lên mặt Vương Thanh Thanh.

Khuôn mặt hot girl mạng đã được phẫu thuật thẩm mỹ cộng thêm tiêm axit hyaluronic của Vương Thanh Thanh, đột nhiên bị đánh giống như hiện trường một vụ tai nạn xe như vậy, căn bản khiến người khác không dám nhìn thẳng.

“A! Anh dám đánh vào mặt tôi, anh yêu, anh nhìn đi, anh ta đánh em, anh phải giúp em báo thù!”

Vương Thanh Thanh đôi mắt ngấn lệ kéo Hoàng Tử Hiên.

Hoàng Tử Hiên nhìn thấy khuôn mặt của Vương Thanh Thanh giống như hiện trường tai nạn xe, đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi, còn kích thích hơn cả xem phim kinh dị.

Hung hăng hất tay ra, Hoàng Tử Hiên bực bội nói: “Buông tay, em kéo anh thì bảo anh làm sao báo thù cho em!”

Vương Thanh Thanh buông tay ra, cảm thấy mặt mình đau nhức, khẽ xoa lên mặt, cảm thấy mặt mình dường như có chút không đúng, hoảng loại lấy gương ra soi.

Nhìn vào trong gương, Vương Thanh Thanh phát ra tiếng hét đáng sợ: “A! Đây, đây là ai!”

“Ngay cả mình mà cô cũng không nhận ra sao? Phẫu thuật thẩm mỹ hỏng là vậy đấy.”

Lý Phàm thờ ơ nói.

Vương Thanh Thanh hoàn toàn không tin người trong gương chính là mình, trước đó mình vẫn còn xinh đẹp, nhưng người trong gương miệng lệch mắt xếch, hơn nữa hai bên mặt không to bằng nhau, trông quả thật vô cùng xấu.

“Không, đây không phải là tôi, đều tại ai, đều là lỗi của anh!”

Vương Thanh Thanh tức giận ném chiếc gương đi, vung hai tay lao về phía Lý Phàm.

Lý Phàm nhấc chân đá vào bụng Vương Thanh Thanh, đem Vương Thanh Thanh đặt vào lòng Hoàng Tử Hiên.

“A! Bụng của tôi, Tử Hiên anh phải báo thù cho em.”

Vương Thanh Thanh dựa vào lòng Hoàng Tử Hiên oán giận nói.

Hoàng Tử Hiên không thể nhìn được bộ dạng của Vương Thanh Thanh, tùy tiện ném Vương Thanh Thanh cho thuộc hạ của mình: “Đưa cô ta đi bệnh viện.”

Thuộc hạ không dám chậm trễ, dìu Vương Thanh Thanh đi ra ngoài, Vương Thanh Thanh nhìn Lý Phàm với ánh mắt tràn đầy thù hận, cao giọng nói: “Tử Hiên, anh phải giết chết anh ta, nhất định phải giết chết anh ta!”

Hoàng Tử Hiên cảm thấy vô cùng mất mặt, cơn tức giận trong lòng đang sôi sùng sục.

“Mày, ngay cả người của tao mà cũng dám đánh, đúng là ăn gan hùm mà!”

“Anh dám bất kính với tôi như vậy, ba anh có biết không?”

Lý Phàm khẽ cười nói.

“Ông nội này! Mày lại dám nói chuyện với tao như vậy!”

Hoàng Tử Hiên tức giận nói.

“Là ba của anh cũng không dám nói chuyện với tôi như vậy, nếu như anh còn không nhường đường, tôi không ngại thay ba anh dạy dỗ anh.”

Hoàng Tử Hiên tức giận nhìn Lý Phàm, hung hăng nói: “Mày cũng ngạo mạn đó, cậu Tô ở thành phố có phải ngã trong tay của mày?”

“Cậu Tô, tôi chỉ dạy dỗ anh ta một chút thôi.”

Lý Phàm tùy tiện nói, giống như đang nói một chuyện nhỏ vậy.

Hoàng Tử Hiên sững sờ, trong lòng có chút do dự, hoàn toàn bị phong thái tùy tiện lúc này của Lý Phàm dọa sợ, cảm thấy Lý Phàm bình tình, tùy ý như vậy có lẽ thật sự có át chủ bài gì.

Hoàng Tử Hiên suy nghĩ một chút, quyết định lấy tên tuổi của Mã Gia Thành ra để dọa Lý Phàm.

“Rất tốt, cậu Mã ở tỉnh thành sẽ dẫn người đến báo thù cho cậu Tô, hôm nay mày đừng có ngạo mạn, nếu như ngoan ngoãn quỳ xuống cho tao, sau đấy bò đi gặp cậu Mã, thì mày còn có con đường sống.”