Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 107: Tôi sẽ khiến cô cực kỳ thoải mái




Editor: HuyenNamida

Nghe Khang văn nói, An Sơ Hạ càng thêm tin tưởng là Mạc Hân Vi cố ý nói gì đó, mới khiến cho cô bị anh ta bắt cóc.

Ngẫm lại thì loại người như Hàn Thất Lục làm việc chưa bao giờ bận tâm đến hậu quả, bởi người khác đến gần anh đều lập tức bị anh nhục nhã... Kết quả thì hiện tại... cô lại thay Hàn Thất lục chịu tội, vì sao chứ?!

"Anh nên sớm thả tôi ra thì hơn, có thể Hàn Thất lục không thích tôi, nhưng chú Hàn cùng dì Hàn lại rất thích tôi. Nếu tôi nói ra chuyện này, họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh..."

Khang Văn dường như không kiên nhẫn để nghe, hắn lấy được cà vạt từ trên cổ buộc An Sơ Hạ lại, lại không biết từ đâu cầm lấy một tấm khăn lông, vo thành một cục nhét vào miệng An Sơ Hạ. Miệng của cô bị chặn lại rất khổ sở, chỉ có thể phát ra thanh âm 'Hu hu hu'

Sau cùng đành phải im lặng, cô không thể lãng phí khí lực, cô phải lấy lại bình tĩnh. Trong lòng nhắc nhở chính mình rằng sắp đến chỗ ở của Khang văn rồi.

Đây là một tòa Tiểu Dương phòng, nằm tại vùng ngoại thành một toà núi nhỏ trên đỉnh núi. Khung cảnh cực kì tươi mát, xung quanh cũng không nhà cửa hay người ngoài, cực kì thanh tĩnh. Chỉ là hiện tại An Sơ Hạ không có tâm tư thưởng thức cảnh đẹp,khung cảnh nơi này an tĩnh sẽ chỉ làm cho cô chạy trốn càng thêm khó khăn.

Sau khi bị đẩy xuống xe, cô không đứng vững lập tức ngã nhào trên đất. Thật may là ngã trên mặt đất chứ không phải là bề mặt xi măng, nếu không thì vừa rồi té xuống chắc chắn mặt cô sẽ cực kỳ thảm.

"Trở về đi, việc hôm nay không cho nói ra ngoài nửa chữ, nếu không... Hậu quả cô nên biết!" Khang văn híp mắt nói với tên lái xe. Tên lái xe nhìn An Sơ Hạ liếc mắt một cái, nặng nề mà gật đầu lái xe đi.

Ngực đột nhiên nổi lên một loại cảm xúc tuyệt vọng, nhìn chiếc xe đi xa, cô lắc đầu. Sẽ không ai cứu một người không liên quan rồi tự làm hại chính mình cả, ít nhất thì cho tới bây giờ đều không có.

Như thế hiện tại, cô chỉ có thể dựa vào chính mình. Chỉ đành dựa vào tình hình mà xoay xở thôi, An Sơ Hạ chậm rãi ngồi thẳng người, lẳng lặng nhìn Khang văn.

Nếu chạy không thoát, như thế cô chỉ có thể khiến cho anh ta tự động buông tha cho mình! Tuy nhiên loại khả năng này xem ra rất thấp, nhưng cũng là một tia hy vọng duy nhất. Cho nên hiện tại, cô muốn bình tĩnh lại, nhất định phải bình tĩnh.

Đôi con ngươi hiện tại bình tĩnh như nước không có lấy một gợn sóng, chỉ yên lặng nhìn Khang Văn đi tới phía sau cô, sau đó nắm áo cô lên kéo cô đứng lên.

"Cô nghe rõ, tôi căn bản muốn kêu vài người tới đánh chết cô, nhưng làm như vậy thì động tĩnh quá lớn, cho nên bản thiếu gia liền cố mà làm vậy... Ha ha, tôi sẽ khiến cho cô cực kỳ thoải mái. Bất quá sau khi thoải mái xong, bản thiếu gia cần cô phối hợp để chụp vài tấm ảnh."

Khang Văn cười tà mị, tay phải nâng cằm cô: "Đúng thật là, chung quanh tiểu tử Hàn Thất lục kia đều là mỹ nhân, mẹ nó!"

Sau đó anh ta cầm lấy cô lôi vào biệt thự riêng, trong biệt thự nơi nơi đều là mùi bụi đất, xem ra hắn bình thường không hay ở nơi này.

Sau khi dẫn cô đến chỗ phòng ngủ chính mình, Khang Văn kéo khăn trong miệng An Sơ Hạ ra, tiếp theo bắt đầu cởi đồ chính mình.

Sau đó An Sơ Hạ không nói thêm gì, chỉ là khóe miệng thoáng qua một nụ cười vẻ bí hiểm, nụ cười kia nhìn cực kỳ giống Hàn Thất Lục mỉm cười lúc tức giận, quỷ dị mà lại duy mỹ. Giống như một vòng xoáy, đem người khác hút vào trong đó.