Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 112: Ghê tởm , dơ bẩn?




Editor: HuyenNamida

Beta: Na

" Xin lỗi, Mạc tiểu thư, camera theo dõi trước cửa trung tâm ngày hôm qua bị hỏng. Chúng tôi muốn sửa nó, nhưng mà thợ sửa chữa hết lần này tới lần khác xin nghỉ....

Những câu kế tiếp Mạc Hân Vi hết thảy đều không nghe thấy, camera bị hỏng cũng đồng nghĩa với việc cô làm không ai biết. Mà An Sơ Hạ, cũng vĩnh viễn không xuất hiện ở bên Hàn Thất Lục nữa.

Bởi vì Hàn Thất Lục sẽ cảm thấy cô ta ghê tởm, bẩn thỉu....

Suy nghĩ như thế, khoe miệng Mạc Hân Vi càng cong lên, các nhân viên an ninh nhìn thấy, nổi hết cả da gà.

"Mạc tiểu thư? " Các nhân viên an ninh đánh thức Mạc Hân Vi như đang đi vào cõi tiên, nhỏ giọng mà gọi cô.

"Được, tôi biết rồi. " Mạc Hân Vi thờ ơ mà nói: '' Hỏng thì thôi, mấy người không cần nói tôi có đến đây, cứ nói hỏng rồi là được, tôi đi trước nói cho Thất Lục.''

Các nhân viên an ninh cúi người chào: "Mạc tiểu thư, cô đi thong thả.''

Vẻ mặt cô ta trở nên sáng láng, đúng lúc đó Mạc Hân Vi và quản lý phòng an ninh chạm mặt ở cửa: "Ôi chao, anh chờ một chút, bọn họ nói camera trước cửa trung tâm bị hư, anh không cần đi hỏi. Mau đi nói với Thất Lục, tôi chạy đau chân.''

Nếu biết trước hôm nay cô đã không mang giày cao gót, như thế không phải đi lại dễ dàng hơn sao?!

Quản lý nhìn bên trong phòng an ninh một chút, rồi nhìn Mạc Hân Vi gật đầu một cái,rồi chạy nhanh ra cửa. Bụng bia của ông hôm nay nhất định sẽ nhỏ lại không ít. Hôm nay ông cũng không biết mình đã chạy bao nhiêu vòng!

" Thất Lục thiếu gia! "Quản lý chạy đến bên người Hàn Thất Lục nói: "Các nhân viên an ninh nói, camera theo dõi vừa đúng lúc bị hỏng, cho nên không xem được. Nếu thiếu gia muốn biết vị tiểu thư kia đi đâu, có thể gọi điện thoại cho cô ấy xem một chút ạ. "

Một lời nói đánh thức người trong mộng, Hàn Thất Lục nhanh chóng lấy điện thoại di bấm số An Sơ Hạ, bên kia truyền đến hai tiếng ' tút' sau đó liền cúp. Vừa ngẩng đầu liền thấy An Thần Xuyên cầm túi xách của An Sơ Hạ hồng hộc chạy tới.

'' An Sơ Hạ đâu? Sao cậu lại cầm túi xách của cô ấy?'' Hàn Thất Lục nhíu mày, lạnh lùng nhìn chằm chằm An Thần Xuyên hỏi.

An Thuần Xuyên sững sờ, sau đó nhìn xung quanh hỏi:'' An Sơ Hạ không phải chờ tôi ở đây sao? Vừa rồi túi xách của cậy ấy bị giật, tôi bảo cậy ấy đứng chờ ở cửa.''

"Đáng chết! "Hàn Thất Lục khẽ nguyền rủa một tiếng, Mạc Hân Vi lúc này vừa đi tới cửa, thấy đầu An Thần Xuyên đầy mồ hôi, trong mắt lóe lên một chút u buồn.

Một giây sau đó, cô ta kinh ngạc trợn to mắt: " An Sơ Hạ, cô ta sao lại... "

"Thần Xuyên, tìm được túi rồi à?'' Vốn là cô muốn nhanh chạy về, nhưng mà trên cổ có một vết hôn rõ ràng, nên phải dừng lại tại cửa hàng mỹ phẩm, để Khang Văn mua kem che khuyết điểm phủ lên vết hôn.

Thấy đi sau lưng An Sơ Hạ là Khang Văn, Hàn Thất Lục có chút bất ngờ:'' Cô đã đi đâu?''

Qua vai Hàn Thất Lục, thấy Mạc Hân Vi đứng ở cửa sắc mặt tái nhợt, An Sơ Hạ mỉm cười nói:'' vừa rồi cái túi xách của tôi bị giật, vì thế vị tiên sinh này lái xe đưa tôi đuổi theo tên trộm, nhưng hình như đuổi theo sai hướng rồi.''

Nói xong, cô còn bất đắc dĩ thè lưỡi một cái.

"Tiểu thư, cô và Thất Lục thiếu gia quen nhau?'' Khang Văn cũng ra vẻ có chút bất ngờ: "Cũng thật là trùng hợp. "

"Làm phiền Khang thiếu gia rồi." Hàn Thất Lục nhìn hắn gật đầu một cái, sau đó kéo An Sơ Hạ qua nói: " Cô có biết cô làm vậy sẽ khiến người khác lo lắng?''

***

Na: xin lỗi các cô, hôm nay tôi đi làm về muộn. Mệt muốn chết.