Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 118: Dấu hôn là do ai làm? Tôi...




Editor: HuyenNamida

Beta: Ri

"A!!!" Một tiếng thét chói tai phá vỡ không gian đang yên ắng, đang ở phía dưới lầu cầm đồ ăn, Khương Viên Viên run lên một cái.

Khương Viên Viên không chịu nổi, mắt liếc liếc, sau đó nhấc chân chuẩn bị đi lên lầu, liền bị Hàn Lục Hải nhanh chóng ngăn cản: "Bà đi lên đấy làm gì? Bọn chúng có khả năng là ở... Đằng kia."

Thực ra nghe một chút âm thanh này cũng không thể nào trọn vẹn, thật là Khương Viên Viên này quá ngây ngô quá đi. Có một loại ánh sáng kì dị rọi qua trên mặt của Viên tỷ, thấy rõ bà dơ tay che miệng lại cười trộm: "Cũng đúng, cũng đúng.Ông xem, tôi đây rõ vớ vẩn!" Ngay sau đó bà liền ngoan ngoãn ngồi trở lại vị trí, trong miệng lại vẫn nhắc tới: "Con trai của ta thật lợi hại, để cho tiểu Sơ Hạ kêu lớn tiếng như vậy."

"Bà xã..." Hàn Lục Hải không thể làm gì khác trừng mắt nhìn Khương Viên Viên liếc mắt một cái, bà lúc này mới phát hiện xung quanh người hầu đều đã che miệng cười trộm, bây giờ mới im lặng mà ngậm miệng lại.

"Cô làm sao vậy?" Hàn Thất Lục thu hồi ánh mắt muốn giết người kia, nhàn nhạt hỏi han. Nha đầu chết tiệt kia có cần thấy hắn mà thét đến chói tai như vậy, không lẽ không phân biệt được a. Hắn cũng không phải quỷ!

Ha ha hắn cười gượng, cô trả lời nói: "Tôi chỉ là cảm thấy được người đẹp trai như vậy, khuôn mặt ưu tú vừa mới mở mắt thì xuất hiện, cảm thấy đẹp vô cùng... Được yêu thương nhưng lại cảm thấy lo sợ. Anh không lấy làm phiền lòng." Cô nói chuyện vô cùng khách khí, khiến cho Hàn Thất Lục cảm thấy là lạ. Cảm thấy được cô thay đổi không ít. Phải biết rằng trước kia cô đúng là cả ngày lạnh như băng, đều không muốn nhìn  thấy hắn.

Đột nhiên biến thành như vậy, bộ cô quen với bộ dáng này rồi hả? Hắn quả là không biết nên coi đây là điều tốt hay xấu.

"Tôi không phải quỷ. Nói đi, cổ của cô xảy ra chuyện gì?" Nhíu mày, hắn tức giận như lửa giận cầm tấm gương chiếu vào cổ của cô, cho cô xem: "Tôi cảm thấy đây không phải do tôi làm, lại càng không phải do chính cô làm."

Cảm thấy!!!Cô đâu có biến thái tới mức hứng  thú mà tìm đến mấy loại chuyện này. Còn cả... Cổ của cô đâu dài tới mức tự làm ra mấy cái này được! Không tin anh thử xem cúi đầu rồi cắn cổ của mình xem.

"Cái này... Cái này... Cái này là một điều ngoài ý muốn." Nếu nói thật cái kia là do Khang Văn, anh ta tuyệt đối sẽ chết không có chỗ chôn. Hàn Thất Lục sĩ diện như vậy sẽ không để cho người khác động chạm tới hôn vị hôn thê của hắn, mặc dù hắn cũng không thích vị hôn thê này. Hắn sĩ diện như vạy để làm gì chứ? Mặt mũi để đâu chả được! Thật là!

"A...? Bản thiếu gia trái lại cực kỳ muốn biết này ngoài ý muốn, phát sinh là như thế nào." Giờ phút này cả khuôn mặt Hàn Thất Lục, à... Không, toàn thân đều bị lệ khí bao phủ, làm cho người ta nhìn vào muốn tìm chăn bông băng bó.

Bĩu môi, An Sơ Hạ nằm ở trên giường suy nghĩ như thế một giây đồng hồ quyết định đánh chết cũng không nói ra! Cô luôn luôn là người tôn trọng nghĩa khí.

Hít một hơi thật sâu An Sơ Hạ nói: "Tôi nói, anh sẽ tin sao?"

Nghe cô nói như vậy, Hàn Thất Lục sửng sốt một hồi lâu. Ngay sau đó, trịnh trọng gật đầu: "Chỉ cần từ miệng cô nói ra, tôi sẽ tin."

"Là tôi tự làm, anh tin không?" Cô nói lời này ngay cả quỷ bị kẹp đầu đều sẽ không tin, huống chi tên Hàn Thất Lục ác ma này?

Liếc mắt nhìn AN Sơ Hạ, Hàn Thất Lục nói: "Tôi tin."

"Anh tin cái đầu anh! Tôi đang lừa gạt anh đó!" Cuối cùng cô cũng không thể phản bội được lương tâm của mình, cô ngồi xuống ấn vai Hàn Thất Lục: "Này, anh giả ngu đúng không? Biết rất rõ ràng tôi là nói dối, anh còn tin. Đây không phải lời tôi nói là vô nghĩa sao?"