Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 133: Anh nên làm sao với cô bây giờ?




Edit: Huỳnh Thảo Vy

Beta: NhoxPanda2

Bởi vì bị áp bức, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Sơ Hạ đều đã kìm nén đến đỏ bừng, tay nhỏ gắt gao nắm thành quyền, cô ngẩng đầu lên nhưng vẫn giữ đúng lễ độ nói: "Bà chủ, bà không nên nói lung tung."

An Sơ Hạ nói trong đó sự uy hiếp, bà ta liền sững sờ một chút, nhưng chỉ là như thế một hồi, bà ta buông quả táo trong tay ra đi đến trước mặt An Sơ Hạ lắc lắc lỗ tai của cô lớn tiếng nói: "Con bé chết tiệt kia, người mẹ đê tiện của cô đã chết, cô lại kiêu ngạo hung hãn lên không ít nhỉ? Bởi vì có đàn ông làm chỗ dựa cho cô sao? Nói cô đấy! Cô là đồ đê tiện chỉ biết dựa dẫm vào đàn ông!"

Cố nén đau đớn từ lỗ tai truyền đến, An Sơ Hạ quật cường cứ thế không có kêu đau, chỉ là ánh mắt sáng ngời nhìn đến người bà ta nói: "Không cho bà nói như vậy về mẹ tôi!" Cô cũng không nói 'Không cho bà nói như vậy với tôi' mà là nói 'Không cho bà nói như vậy với mẹ tôi', có thể nghĩ trong lòng của An Sơ Hạ, mẹ cô là là người cô tôn trọng nhất.

"Không được?" Người phụ nữ kia cười lạnh, đang muốn nói gì đó thì vừa lúc thấy trên cổ cô đeo chiếc dây chuyền pha lê. So với những cái khác ở vỉa hè mặt dây chuyền mà An Sơ Hạ đeo trên cổ liếc mắt một cái là có thể làm cho người ta nhìn ra được quả thực xa xỉ.

Ánh mắt bà ta nhất thời sáng lên, thân thể liền kéo vòng cổ trên cổ cô. An Sơ Hạ đau đến xoa cổ chính mình, giương mắt liền nhìn thấy bà ta cầm vòng cổ của cô nhìn trái nhìn phải, miệng lại vẫn chì chiết: "Gía trị của thứ này không nhỏ nha."

Một loại cảm xúc khinh bỉ xẹt qua ngực An Sơ Hạ, cô rốt cuộc biết Hàn Thất Lục lần đầu tiên nhìn thấy cô vì cái gì lại có cái loại ánh mắt khinh bỉ rồi.

Anh ta hẳn là cảm thấy được cô cũng là loại thấy tiền sáng mắt, vì tiền bạc mới tiến vào nhà họ Hàn đi? Nghĩ tới đây ngực cô đột nhiên lại cảm thấy đau đớn, khó chịu nói không nên lời.

"Vòng cổ cho bà, giao chìa khóa cho tôi." Sợi dây chuyền này cũng là Khương Viên Viên mua cho cô, Khương Viên Viên đối với cô rất tốt, nên chắc sẽ không vì một sợi dây chuyền mà tức giận, không, chắc chắn là không tức giận. Cho nên cô cực kỳ khẳng khái nói trao đổi với bà ta.

Đâu biết rằng bà ta liền nhanh đem vòng cổ nhét vào trong túi áo, ánh mắt càng thêm ác độc: "Cô gái, cô tới cùng là theo bao nhiêu đàn ông thì mới mua được sợi dây chuyền này? Hửm? Cô tuy không được học hành, nhưng khuôn mặt trái lại với mẹ cô bộ dạng là gương mặt hồ ly!"

Mặt cô quả thật rất nhiều người nói giống hồ ly, cằm thon gọn nhỏ nhắn, nhưng từ xưa tới nay ai đã từng thấy hồ ly mà nhận dạng, An Sơ Hạ không nghĩ muốn giải thích, chỉ là cố chấp tiếp tục hỏi: "Vòng cổ cũng cho bà, bà còn muốn thế nào?!"

Sở dĩ nghe ra cô hiện tại ngữ khí đã không thân mật như trước rồi. An Sơ Hạ đứng bị bà ta chì chiết, Hàn Thất Lục không biết từ khi nào tay thành nắm đấm, rất kiềm chế nắm lại đến trắng bệch.

Vì cái gì không phản kích chứ? Hàn Thất Lục ở trong lòng hỏi cô. Cô không phải vẫn rất lợi hại, không sợ trời không sợ đất à? Chẳng lẽ cô chỉ dám đứng trước mặt anh hung hãn? Loại cảm xúc này làm cho Hàn Thất Lục trong lòng ấm áp.

Nha đầu kia, anh nên làm sao với cô đây?

"Như thế nào?" Bà ta cười lạnh: "Cô cư nhiên dám lấy loại ngữ khí này nói với tôi?" dơ tay lên, bà ta nghĩ muốn cho An Sơ Hạ một bạt tai, nhưng một bóng đen đột nhiên xuất hiện, tay bà ta bị ngăn lại.

Bà ta ngẩng đầu nghĩ muốn muốn thấy rõ ràng là kẻ nào không có mắt cư nhiên dám ngăn cản bà, nhưng ngẩn đầu lên chỉ là một nam sinh đẹp trai, nhưng toàn thân đều đã tản mát ra một loại hàn khí khiến cho người ta phải run sợ.