Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 139: Người chờ mong cái gì




Editor: ThuỳLinh

Lúng túng cười cười, nhìn Hàn Thất Lục ôm cô trong ngực rồi nói: " Vừa rồi đột nhiên có chút đau bụng, hiện tại đỡ được một ít, nhưng vẫn có chút đau. Tôi đi mua nước suối để uống, anh ở yên nơi này chờ tôi đi."

Lần này, Hàn Thất Lục không để cho cô đi, cô vừa định bước chân đi thì Hàn Thất Lục liền kéo cô lại, mặt lạnh như băng cầm cổ tay cô nói: "Lần này cô lại bảo tôi ở lại chờ cô nguyên nhân là cái gì? Phòng khám bệnh nơi này, bác sĩ tính khí cũng không tốt sao?" 

Khẩu khí của anh có chút khó chịu, giống như là bị cô vứt bỏ một cái. Vậy mà ánh mắt của anh cũng là vô cùng kiên định, giống như là đang nói 'Lần này tôi nhất định phải đi cùng cô.'

"Phụtt..." An Sơ Hạ không nhịn được cười ra tiếng: "Bất quá là bị đau bụng đi mua nước suối mà thôi. " Được rồi! Tiểu thư dẫn anh đi còn không được sao?" Cổ tay cô muốn tránh thoát khỏi bàn tay Hàn Thất Lục, nhưng là anh không để cho cô thoát, ngược lại là cầm tay chặt hơn trước. Giương mắt chống lại ánh mắt của anh, cô nghi ngờ nhìn anh nói: "Tay."

Anh không để ý tới cô, thậm chí bây giờ còn ngược lại, anh là đang lôi cô đi ra cửa, hơn nữa còn nhẹ nhàng đóng cửa lại mang theo cô xuống. Đi lâu trong bóng tối lâu, nhưng có Hàn Thất Lục lôi và kéo tay của cô đi, một bên nội tâm của cô cảm thấy vô cùng an tâm. 

Trái tim cũng bắt đầu không tuân theo quy luật liền nhảy liên hồi, đây là cảm giác khác thường, là bởi vì bị cảm nắng sao?

Lần nữa đi ra xe, bây giờ đã đến gần giữa trưa, hiện tại không còn đủ thời gian để về ăn trưa, Hàn Thất Lục liền lấy từ trong xe ra một cái bánh đưa cho An Sơ Hạ, sau đó bấm điện thoại gọi về Hàn gia. 

Nội dung cuộc điện thoại đại khái là bọn hắn không trở về, tính toán ở bên ngoài ăn. Hàn Thất Lục chẳng qua là nói một đôi lời, mà hắn lại cầm cái điện thoại di động hơn nửa ngày, đại khái là bởi vì Khương Viên Viên hay tám chuyện. Đến cuối cùng Hàn Thất Lục dứt khoát cúp điện thoại di động.

Hít sâu một hơi mắt nhìn trời, An Sơ Hạ không che mắt lại đứng yên một chỗ. Anh bị vẻ ngây ngốc tới cực điểm của cô làm cho điên rồi, vô lực đi tới lấy ô đặt trong tay An Sơ Hạ, ánh mắt giống như nhìn kẻ ngu: "Đừng nói với tôi nhà cô nghèo đến ngay cả ô cũng mua không nổi cho nên không biết dùng?"

Điều anh muốn nói, thật ra chẳng qua là: " Cho cô ô tại sao không dùng?" 

Ngữ khí của Hàn Thất Lục không khác thường ngày là mấy nên cô đã quen rồi. An Sơ Hạ nhìn anh chớp mắt máy cái nói: "Đại mặt trời phía dưới, ô có tác dụng gì? Tôi mới không có quái đãn như vậy đây!" 

Thì ra là cô không che ô nguyên nhân là cái này, anh còn tưởng rằng cô không muốn dùng dù  của anh... Xem ra là suy nghĩ nhiều.

Xoa xoa huyệt Thái Dương, anh có chút oán hận nên đem hai tay đặt tại hai vai An Sơ Hạ, tình ý sâu xa nói: "An Sơ Hạ, bị cảm nắng còn không che ô, cô giả bộ cái gì đây? Nếu như cô bị cảm nắng chết, tôi..." Anh đột nhiên dừng lại không nói thêm gì nữa.

"Anh như thế nào?" An Sơ Hạ đột nhiên rất mong đợi anh kế tiếp muốn nói gì, trái tim cũng giống như cái xe đụng phải cô bể đầu chảy máu. Nhưng rất giỏi về che giấu tâm tình đang dậy sóng, cô gần như lãnh đạm nhìn Hàn Thất Lục. Nhưng mà trong sự chờ mong trong mắt cô quá mứ rõ ràng bị Hàn Thất Lục nhìn thấu tất cả.

Anh lập tức từ bị đọng sang chủ động, tiến một bước áp sát vào An Sơ Hạ khẽ nói bên tai: "Cô đang chờ mong cái gì?" Hai con mắt kiên định nhìn AN Sơ Hạ, khiến cho mồ hôi lạnh trên trán cô càng nhiều.

"Ai mong đợi? Tôi không có!" Cô cuối đầu quay đi, bởi vì bị cảm nắng mà môi cô càn trở nên hấp dẫn. Hàn Thất Lục vươn ra ngón tay xoay cằm cô bắt cô đối diện.....