Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 63: Chúng ta cùng đấu




Cô bất mãn cau chặt mày: "Tớ không nghe được các cậu nói gì cả, chưa ăn trưa sao? Tớ hỏi lại một lần, nghe rõ chưa?!"

"Đã biết!!!" Lần này cả lớp lấy hết can đảm hét to.

"Được rồi." An Sơ Hạ mỉm cười: "Vậy thì buổi sáng chúng ta mới kiểm tra xong, chúng ta sẽ cùng giải đề. Đương nhiên, nếu tớ giải qua một lần mà lần sau còn không biết làm, có thể đi lên hỏi tớ về bài đó. Nhưng nếu mai còn không làm được, thì... mỗi đề không làm được sẽ phải chạy năm vòng."

"Cái gì? Tai tôi có vấn đề ư?" Có người nghi hoặc lấy bút ngoáy vào lỗ tai.

"Huhuhu, tôi không thể làm được hết làm sao bây giờ?" Có nữ sinh đã bắt đầu bất lực khóc lên. Trong phòng học lại loạn cả lên.

An Sơ Hạ phiền não vỗ vỗ trán, bọn họ là đồ ngốc sao? Chỉ cần làm đúng hết là được rồi a! Hơn nữa loại đề này đều là đề cơ bản, mặc dù có nâng cao hơn một chút, nhưng nếu cẩn thận thì có thể hiểu được.

"Này, An Sơ Hạ, nếu tớ không làm hết, có phải sẽ phải chạy bộ ngay bây giờ không?" Một nam sinh không phục cô đứng lên, vẻ mặt thoải mái hỏi cô. Xem ra hắn còn không hiểu An Sơ Hạ đang thật sự nghiêm túc a...

An Sơ Hạ ngồi ở vị trí chủ nhiệm bắt đầu có chút đứng ngồi không yên. Học sinh lớp này thầy biết rất rõ, đừng nói 10 đề, làm ba đề cũng là lần đầu tiên làm rồi.

Lắc đầu, đứng dậy nói: "Sơ Hạ, hay là khỏi đi... thật ra đứng cuối cùng cũng không có gì ghê gớm lắm, dù sao chúng nó cũng có thể kế thừa công ty của gia tộc được."

Đây là trường học dành cho kẻ có tiền, mặc kệ thành tích thi của bạn như thế nào, tương lai sau này cũng sẽ không sao cả. Vì bọn họ muốn kế thừa công ty của gia tộc, chỉ cần đủ điểm thi đỗ ở Học viện cũng đủ để bọn họ ăn mấy đời.

"Em sẽ không bỏ cuộc, nếu đã quyết định chuyện gì, em chưa bao giờ dễ dàng bỏ cuộc như vậy." Cô kiên quyết nói: "Chẳng lẽ, nếu em bỏ họ lại trước, họ sẽ tự từ bỏ chính mình sao?"

Lớp học lại một lần nữa rơi vào trầm mặc. Bọn họ chưa bao giờ cảm thấy tự từ bỏ chính mình, nhưng tất cả mọi thứ bọn họ làm, lúc nào cũng thất bại, không chịu tiến lên.

Nam sinh mới đứng lên còn thay đổi tư thế liên tục, hắn vẫn nghiêng đầu, có chút không phục.

"Bạn An Sơ Hạ, xin cậu đừng coi mỗi người chúng tôi như người thần kỳ, Chúng tôi là người bình thường, chắc chắn thi không đạt điểm tối đa, chuyện này cậu có hiểu không?"

Chắc chắn? Nghe nam sinh đó nói xong, An Sơ Hạ cười lạnh nói: "Ai nói chắc chắn? Thượng Đế? Không, Thượng Đế căn bản là không tồn tại! Chỉ có duy nhất một sự lựa chọn! Lựa chọn thất bại, hay lựa chọn... được coi trọng. Mỗi người các cậu đều là một người thần kỳ."

Cô chậm rãi đi đến trước mặt nam sinh kia, nhìn ánh mắt hắn vẫn có chút không phục tiếp tục nói: "Ra đây đi, chúng ta cùng đấu thì sao? Nếu cậu thắng, ok, tất cả sẽ trở về như trước kia. Nhưng nếu tôi thắng..."

"Không, cậu sẽ không thắng!" Nam sinh kia chắc như đinh đóng cột đánh gãy lời An Sơ Hạ. Hắn không tin một nữ sinh nhỏ gầy như vậy có thể đánh lại hắn.

"Cũng không thể nói trước như vậy. Nếu tôi thắng, cả lớp sẽ phải nghe theo sự sắp xếp của tôi!" Cô ngẩng cao đầu, tràn đầy tự tin như một nữ vương.

"Được!" Tiếng nói vừa dứt, An Sơ Hạ đã kéo tay hắn, nhẹ nhàng xoay người vật nam sinh té ngã trên đất.

Chuyện này... không thể xảy ra đo? Dường như tất cả mọi người ở đây đều có chung một nghi hoặc.