Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 82: Cậu có chuyện muốn nói với tôi




Edit by: Lục Vân Đảng _KuniWang_

An Thần Xuyên ngạc nhiên nhìn vẻ mặt bình tĩnh của An Sơ Hạ. Hắn tưởng rằng cô đã đọc qua rồi cho nên cô mới chạy đi vì ngại sau đó hắn tìm được cô. Trong phút chốc thể hiện ra sự chán ghét. Nếu như hắn nhìn không lầm thì chính là sự chán ghét!

Cả buổi tối hắn vẫn ôm cái suy nghĩ như vậy, bởi vì hắn tỏ tình nên cô mới chán ghét và bỏ đi.

Nhưng bây giờ cô lại nói là chưa đọc, thư đã bị mất, nhìn ánh mắt trong vắt đấy làm sao có thể nói dối được. Nhưng phải lấy lí do gì để giải thích sự chán ghét lúc đó của cô?

Có lẽ là do hắn nghĩ quá nhiều rồi, liền sau đó An Thần Xuyên trấn tĩnh và trở lại bình thường.

"Tại sao tự nhiên cậu lại cười? Rốt cuộc là trong thư nó viết cái gì? Là thư khiêu chiến sao? Tại vì khi sáng đánh không lại tớ nên viết thư khiếu chiến và đánh để trả thù sao?" Vẻ mặt của cô rất nghiêm túc nhưng hành động và biểu cảm trên khuôn mặt cực kì đáng yêu khiến cho người ta chỉ muốn hôn một cái.

Lắc đầu một cái, giọng nói của hắn có một thứ gì đó làm mê hoặc người khác.

"Tớ cười vì cậu bất cẩn, cứ vứt đồ bừa bãi." Dừng lại một chút rồi hắn lại nói tiếp:" Sơ Hạ, trong thư đó viết là..."

"Thì ra là hai người ở đây!" Hàn Thất Lục cười nhẹ như thêt nó cười ấy chỉ lướt qua trên môi, hắn từ đâu xuất hiện trước cửa phòng của An Thần Xuyên, tay phải bỏ vào túi quần, tao nhã bước vào.

Ngay bây giờ, Hàn Thất Lục biết mình là một người có bụng dạ vô cùng hẹp hòi, cho dù hắn chán ghét đi chăng nữa thì thứ của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không cho ai đụng vào cả. An Sơ Hạ cũng vậy là của hắn. Nhưng cớ gì hăn slaij hẹp hòi? Phải chăng hắn vốn dĩ đã hẹp hòi, còn những thứ khác hắn có như vậy hay không?

An Thần Xuyên quả nhiên có chút ngạc nhiên, không hiểu lí do tại sao Hàn Thất Lục lại có mặt ở đây? Bề ngoài thì vẫn đang nở nụ cười nhưng có thể thấy rõ trong nụ cười đấy có cả sự khinh thường mỉa mai.

"Thất Lục thiếu gia." Hắn gật đầu nhẹ, ba cùa hắn mỗi ngày đều dạy hắn người của Hàn gia không được đắc tội. Hắn cũng chẳng phải loại người thích nịnh nọt người khác, chỉ là trên người Hàn Thất Lục có khí chất của Vương giả khiến cho mọi người tự động nể phục và ngưỡng mộ hắn.

Tại sao lại là hắn? Nhìn thấy Hàn Thất Lục, An Sơ Hạ tất nhiên không vui một chút nào. Bởi vì tính tò mò nên cô muốn biết trong thư viết cái gì. Tuy nhiên mõi lần co sắp biết được thì hắn lại xuất hiện phá đám hết tất cả.

Lúc định đọc thư thì hắn giật lấy và xé mất. Giờ sắp hỏi được lại bị hắn làm kì đà cản mũi.

"Anh em hai người nói chuyện gì ở đây mà không rủ tôi vậy? Thât là khiến tôi buồn lòng nha!" Hàn Thất Lục cố tình trước mặt An Thần Xuyên nhắc khéo về quan hệ của hai người, khuyên hắn rằng An Sơ Hạ là em gái hắn.

Hắn cũng không phải đồ ngốc mà không hiểu được hàm ý trong câu nói của Hàn Thất Lục. Nhưng vì cái cớ gì Hàn Thất Lục lại nói như vậy? Không phải là vì... thích Sơ Hạ đấy chứ? Không phải nghe nói hắn yêu một người con gái rất sâu đậm sao?

"Chúng tôi đang làm bài tập, với tư các bạn học cùng lớp, chắc có lẽ anh cũng không muốn nghe mấy chuyện này?" An Sơ Hạ mỉm cười.

Có nén sự tức giận, Hàn Thất Lục mỉm cười nói: Tất nhiên là không muốn nghe! Tôi lên đây là muốn nói với cô một câu! Mọi người đã ăn xong và đang đợi cô dưới nhà."

Bỉu môi một cái không còn cách nào để An Sơ Hạ và Hàn Thất Lục hòa bình nữa.

"Mai gặp lại ở trên trường nhé!" Cô nhìn An Thần Xuyên gật nhẹ đầu một cái, đi qua người Hàn Thất Lục mà ra ngoài.

Trên mặt Hàn Thất Lục vẫn nở một nụ cười lạnh. Nhìn vào khuôn mặt có chuyện gì muốn nói mà lại thôi cùa An Thần Xuyên: " Cậu có chuyện muốn nói với tôi?"

Khiếp thật, Hàn Thất Lục vẫn cố nhìn, và phát hiện hắn có chuyện muốn nói.

"Tôi chỉ là, có một vài chuyện muốn hỏi anh!"

Pi ẹt: Chúng tớ định dịch thêm một bộ truyện mới song song cũng dịch bộ này. Nhưng có vẻ chặng đường dịch bộ kia sẽ gian nan hơn. Nhưng cũng mong các bạn ủng hộ!!

Dịch bù lại 2 chap hôm qua rồi nhé!! Đừng đòi nữa!!!