Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 96: Anh có tiền không




Editor: HuyenNamida

Điện thoại di động trong túi đột nhiên rung lên, cô còn tưởng rằng là Khương Viên Viên gọi, hoá ra lại là một tin nhắn.

"Buổi chiều sau khi tan học có thể đi cùng giúp tớ mua một ít tài liệu ôn tập không? Tớ không biết nên mua tài liệu như thế nào." Người gửi tin nhắn: An Thần xuyên.

Nhấp vào trả lời, An Sơ Hạ nhắn lại một tin: "Được." Đúng lúc cô cũng cần phải mua vài quyển đề cương về làm, dù sao về vấn đề thi cử thì cô không thể làm ngơ.

Sờ sờ ba lô, lúc này cô mới nhớ tới là cô quên mang thẻ thanh toán rồi. Tấm thẻ kia là Khương Viên Viên đưa cho cô, nói là thẻ của Hàn Lục Hải, cho nên muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu. Cho tới hiện tại, ngoài lần dùng tấm thẻ cho cho việc mua một cái đùi gà ngoại cho Mạc Hân Vi ra thì cô vẫn chưa dùng tới.

Đến lúc cần dùng đến như bây giờ thì lại quên mang theo, đúng là muốn bao nhiêu xui xẻo có bấy nhiêu xui xẻo.

Quay đầu nhìn Hàn Thất Lục, tên xấu xa này chắc là có mang theo? Chẳng qua... Nhìn hắn  keo kiệt như vậy, mỗi lần giúp cô đều đem thẻ tín dụng đặt trên môi, nhất định là rất keo kiệt! Đúng là không có khả năng mượn từ hắn cái gì rồi, hay là mượn của Hàn quản gia nhỉ? Ông đã già như thế...

Từ nhỏ An Sơ Hạ cứ thấy người già là cảm thấy rất đáng thương, không biết vì cái gì, chỉ là cảm thấy từ tận đáy lòng của họ có một loại đau thương. Tuy nhiên nhìn Hàn quản gia cũng không quá già, nhưng là  trên khuôn mặt ông cũng không thể che giấu đi sự bào mòn của thời gian.

Sau cùng, cô lấy dũng khí quay đầu nhìn Hàn Thất lục nói: "Anh có mang tiền theo không?"

An Sơ Hạ là chưa bao giờ cùng bất kỳ ai nhắc tới chuyện tiền bạc, lần này hỏi hắn có tiền hay không khiến hắn phải mất một lúc mới phản ứng kịp, giương mắt liếc cô  một cái nhàn nhạt nói: "Để làm gì?"

Cô biết Hàn Thất lục rất keo kiệt mà! Vừa nhắc tới tiền liền trưng ra bộ dạng Tôn Tử!

"Tôi quên mang thẻ, anh có thể cho tôi mượn không?" Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, cô kiềm chế tính tình tiếp tục hỏi hắn. Ánh mắt cũng né tránh, sợ hắn sẽ từ chối.

Hàn Thất Lục quay đầu lại, ánh mắt vừa vặn đối diện với An Sơ Hạ: "Cô cần tiền làm gì?"

Cúi đầu, An Sơ Hạ suy nghĩ nên nói dối hắn như thế nào. Bởi vì hắn tựa hồ là không thích An Thần xuyên, nếu nói với hắn muốn cùng An Thần xuyên cùng đi mua sách thì chắc chắn hắn sẽ không cho cô mượn?

Vì thế cô quyết định đem sự tình sơ lược.

"Tôi muốn mua một ít đề thi, định sau khi tan học buổi chiều bạn đi mua một vài tài liệu ôn tập." Thè lưỡi, cô ra vẻ thoải mái nhìn Hàn Thất lục.

Cau chặt mi, Hàn Thất lục cất giọng nói: "Nghe nói lần kiểm tra này toàn bộ cô đạt điểm tuyệt đối?"

Hàn quản gia nãy giờ vẫn im lặng lái xe đột nhiên quay đầu lại, vẻ mặt kích động hỏi: "Đạt điểm tuyệt đối sao? Thật sao? Sơ Hạ tiểu thư? Cô đạt điểm tuyệt đối?"

Chuyện này kỳ lạ lắm hay sao? An Sơ Hạ  ở trong lòng hỏi. Từ nhỏ đến lớn bởi vì không muốn để cho mẹ thất vọng, cho nên cô liền liều mạng học tập, bởi vậy nên mỗi lần có kết quả kiểm tra cô đều giành được điểm đáng tự hào. Điểm tuyệt đối cũng không phải là chuyện mới một lần hai lần.