Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 1534: Vị tiên áo xanh




Nghe được lời này trong lòng Diệp Mặc càng kinh sợ, hắn vội sửng sốt nói:

- Chẳng lẽ cô thật sự không phải Hư Tiên hậu kỳ?

Cô gái đó nghe lời nói của Diệp Mặc, nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, cô cũng không biết Diệp Mặc lúc nãy nói thật hay giả.

Diệp Mặc bị cô gái trước mặt đùa giỡn, càng không muốn để ý cô ta, tế ra Thanh Nguyệt liền rời khỏi, ở cùng loại người này toàn thân hắn không thoải mái.

Thấy Diệp Mặc không để ý tới mình muốn đi. Cô gái đó lần này cũng không có ngăn cản, chỉ cười nhạt nói:

- Tôi nói anh ngu ngốc đúng là không có nói sai, nếu bạn anh thật sự mất đi Nguyên Thần mấy chục năm, anh bây giờ dùng Dưỡng hồn đan, đó không phải cứu bạn anh, mà là để bạn anh hồn bay phách tán.

Trong lòng Diệp Mặc càng kinh sợ, vậy hắn cũng thật có lỗi với Nhiếp Song Song rồi.

Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, cô gái đó lấy ra một miếng ngọc giản ném cho Diệp Mặc nói:

- Không tin anh tự mình xem chương linh hồn trên ngọc giản này xem…

Diệp Mặc nhận lấy ngọc giản thần thức quét vào, lập tức ngạc nhiên, ngọc giản này quả thực là một cuốn bách khoa toàn thư, so với đồ của hắn còn phong phú hơn nhiều, chương khoáng thạch, chương tài liệu, chương linh thảo, chương tiên thảo, có đủ loại, thậm chí còn có đủ loại phương thuốc.

Diệp Mặc không cần tốn chút sức nào thì tìm ra công dụng của Dưỡng hồn đan, lúc hắn thấy chỗ thiếu sót và kiêng kỵ của 'Dưỡng hồn đan' dung hợp Nguyên Thần, thì lập tức biết được cô gái trước mặt thật sự không có lừa hắn.

Dưỡng hồn đan, thực sự có thể cứu sống Nhiếp Song Song, nhưng tỷ lệ đó không lớn, hơn nữa sử dụng Dưỡng hồn đan thực sự phải gia tăng theo thời gian tan rả của Nguyên Thần, mà càng khó khăn hơn, nếu Nguyên Thần tan rả không di chuyển, thời gian kiên trì có thể lâu một chút, nếu di chuyển thì một khi không có cách chữa trị Nguyên Thần đó sẽ lập tức tan rả.

Chính là nói hắn dùng Dưỡng hồn đan cứu Nhiếp Song Song có hai khả năng, một là Nhiếp Song Song được cứu sống, hai là Nhiếp Song Song hoàn toàn chết đi, mà sẽ không có Nhiếp Song Song như hiện tại, trong Thế giới trang vàng không có chút động tĩnh, không biết tình hình thế nào.

Cô gái đó thấy Diệp Mặc nhìn ngọc giản rồi do dự, lập tức biết Diệp Mặc đã tin lời của cô, đang muốn nói gì đó, đột nhiên khuôn mặt vui mừng nói:

- Sư tỷ tôi tới rồi

Không đợi Diệp Mặc ngẩng đầu nhìn, một bóng dáng màu xanh rơi xuống trước mặt Diệp Mặc, vô thanh vô tức, trong lòng Diệp Mặc chấn động khôn cùng, người này đến rồi, mà hắn đến một chút cảm giác cũng không có, thần thức của hắn ý thức quét một cái, lập tức kinh hoảng thu trở về.

Người đến là một nữ tu trung niên, nhìn thì có vẻ bình thường, không có điểm đặc biệt nào, làm Diệp Mặc sợ chính là hắn phát hiện mình căn bản không nhìn được tu vi của cô ta.

Mình nhìn không ra tu vi của đối phương, khả năng duy nhất là đối phương đã thành Vị tiên rồi, hắn không ngờ rằng lời của cô gái trẻ này là thật, sư tỷ của cô là một Vị tiên thật.

- Sư tỷ, em dẫn chị đi xem, em chắc chị cần thứ đó.

Cô gái đó nói xong lập tức dẫn cô gái áo xanh đến phường thị, nhưng mà mới đi mấy bước dường như nhớ ra Diệp Mặc xoay mình nói với Diệp Mặc:

- Anh không được đi, một lát tôi qua đây tìm anh.

Diệp Mặc biết, cho dù hắn muốn đi, cũng đi không được, đối mặt với một Vị tiên, dù đối phương chỉ là một Tiên vương, cho dù cho hắn đi trước một ngày, cũng sẽ bị người ta bắt lại.

Nhìn hai nữ tu đi vào phường thị, Diệp Mặc vội lấy ra một chiếc nhẫn, đem giường ngọc của Nhiếp Song Song để vào trong, nghĩ một chút, hắn lại cất quan tài ngọc của Lạc Nguyệt vào chiếc nhẫn.

Đợi một lát nếu cô gái đó muốn xem bạn của hắn, hắn mà lấy đồ trong Thế giới trang vàng ra, rất có thể không thể giấu được Vị tiên áo xanh đó, vẫn là chuẩn bị trước thì sẽ tốt hơn.



Diệp Mặc không cần đợi bao lâu, vị tiên áo xanh và cô gái đó đi ra.

“- A, anh thực sự chưa đi? Tôi còn tưởng anh nhân cơ hội bỏ đi, người thành thật như anh đúng là ít.

Cô gái đó thấy Diệp Mặc còn chờ bên ngoài phường thị, lập tức kinh ngạc kêu lên.

Diệp Mặc dở khóc dở cười, rõ ràng là cô gái này để hắn chờ, bây giờ lại nói như vậy, hắn không đi ngoài trừ biết chạy không thoát, đương nhiên còn một lý do là muốn nhờ tiên nữ áo xanh trước mặt giúp đỡ, xem Nhiếp Song Song có phải có thể cứu sống không.

Biết cô gái trẻ này là Đại La Tiên, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không tự chuốc khổ vào thân, hắn vội chắp tay nói:

- Diệp Mặc xin ra mắt hai vị tiền bối.

- Anh thực sự nhìn thấy tu vi của tôi.

Cô gái trẻ đó trừng mắt chằm chằm nhìn Diệp Mặc lại nói câu nói đó.

Diệp Mặc không nói gì:

- Tôi thực sự nhìn ra tu vi của cô, nhưng tu vi vị tiền bối áo xanh tôi nhìn không ra, nếu cô ấy là sư tỷ của cô, vậy cũng là tiền bối của tôi.

Cô gái trẻ đó không nói gì, vị tiên áo xanh vẫy tay nói rằng:

- Úc Tương, đi thôi,

Hiển nhiên cô ta rất hiểu tính cách của sư muội mình, chắc là lại đùa cợt với tu sĩ mới phi thăng trước mặt này rồi.

Diệp Mặc không đợi cô gái trẻ đồng ý rời khỏi, vội lấy ngọc giản ra đưa trả cho cô ta, lập tức chắp tay nói:

- Tiền bối, cô không phải nói là để tôi đợi ở đây, sau đó cô nói vị tiền bối này sẽ cứu giúp bạn của tôi sao?

- Tôi lừa anh đó, anh còn cho là thật.

Cô gái trẻ một tay nắm lấy ngọc giản, chu mỏ nói với Diệp Mặc, giống như cô ta không có gì muốn kiếm chuyện để làm vậy.

Diệp Mặc lập tức hiểu ra, cô gái trẻ này lúc nãy cứ như diễn thật vậy, thì ra chỉ là chán quá tìm trò để chơi thôi.

Diệp Mặc nhất thời nhíu mày, hắn biết, cô gái trẻ trước mặt phỏng chừng một chưởng liền có thể lấy mạng hắn, tuy trong lòng hắn bực bội vô cùng, nhưng lại không dám nói gì cả.

Vị tiên áo xanh đó lại nhẹ giọng trách:

- Úc Tương, sau này không được vậy nữa.

Nói xong cô ta lại nói với Diệp Mặc:

- Bạn của cậu ở đâu, đưa tôi đi xem xem.

Diệp Mặc ngây ngốc một chút, hắn không ngờ nữ tu áo xanh tu vi cao như thế, lại thực sự vì tu sĩ Hư Tiên như hắn đi xem một người bạn, đây quả thực khác xa so với tưởng tượng của Diệp Mặc, Diệp Mặc nghĩ, cho dù tu sĩ có lập trường như Ly Hoành cũng sẽ không làm như vậy, huống chi là vị cao nhân trước mặt có tu vi cao gấp vô số lần so với hắn chứ?

- Thế nào, tôi nói giúp anh thì sẽ giúp được anh mà, anh xem, nếu không phải vậy thì, sư tỷ của tôi nhất định sẽ không giúp anh đâu, anh nên cảm ơn tôi mới đúng.

Lời nói của cô gái trẻ kia lại xoay chuyển, lại đắc ý nhìn Diệp Mặc nói.

Diệp Mặc càng không có cách xác nhận cô gái trẻ đó nói thật hay là giả, hắn nhất quyết không để ý tới cô gái trẻ này nữa, mà trực tiếp lấy ra giường ngọc trong nhẫn nói:

- Đây là bạn của tôi, tiền bối xem có phải cứu được không.

- Vô ảnh thao tằm?

Nữ tu áo xanh đó sau khi thấy Diệp Mặc lấy ra giường ngọc, nhìn thấy trước tiên không phải là Nhiếp Song Song, mà là 'Vô ảnh thao tằm' trong tay Nhiếp Song Song.

Một lúc sau, Diệp Mặc cảm giác được cả người nhẹ hẳn, hắn liền biết là bị người ta cuộn lại mang đi rồi.

Thật là tu vi lợi hại, mình đến năng lực phản ứng cũng không có, càng không cần nói đến phản kháng, chỉ trong tích tắc, hắn lại lần nữa đáp đất, chỉ là bây giờ hắn đang ở đỉnh núi hoang sơ hẻo lánh, mà cái phường thị lúc nãy, sớm đã biến mất tiêu khỏi thần thức của hắn rồi.

Cô gái trẻ kia lúc này không nói chuyện nữa, chỉ là đứng ở một bên tò mò nhìn Diệp Mặc.

Vị tiên áo xanh liếc nhìn Diệp Mặc một cái, vừa muốn nói chuyện, đột nhiên kinh sợ nói:

- Phong Linh Căn cực thuần khiết?

Nói xong càng chằm chằm nhìn Nhiếp Song Song đang ngủ trên ngọc giường.

Sau một lúc lâu, cô mới thở dài nhìn Diệp Mặc hỏi:

- Linh hồn của nữ tu này đã ngủ say mấy chục năm rồi, mà đến bây giờ còn chưa có chút tiến triển, cậu nói cậu để cô ấy vào trong nhẫn?

Diệp Mặc cho rằng câu hỏi thứ nhất của Vị tiên áo xanh này nhất định sẽ là: tại sao Nhiếp Song Song có 'Vô ảnh thao tằm’, hoặc là chuyện Phong Linh Căn cực thuần khiết, hắn đang nghĩ làm sao để trả lời về lai lịch của Vô ảnh thao tằm, không nghĩ rằng câu hỏi Vị tiên áo xanh này hỏi lại không ăn nhập với những gì hắn nghĩ, không ngờ lại hỏi chuyện Nhiếp Song Song tại sao mấy chục năm không hề thay đổi, kêu hắn trả lời? Tiết lộ ra Thế giới trang vàng? Đó là không thể nào.

Diệp Mặc biết chuyện này, không thể có nửa phần do dự, ý nghĩ mới hiện lên, liền nói:

- Bởi vì vãn bối là một tiên trận sư, cho nên hiểu sơ sơ về bố trí cấm chế và trận pháp

Khi nói chuyện, Diệp Mặc đã lấy ra trận kỳ, ở trước mắt tùy tiện bố trí một Dưỡng thần trận, hắn tin Vị tiên này có lẽ sẽ không điều tra nhẫn trữ vật của một tu sĩ Hư Tiên như hắn, vậy cũng quá mất mặt đi.

Vị tiên áo xanh đó gật gật đầu nói:

- May cậu để Âm Sát châu ở bên cạnh cô ấy, tuy đẳng cấp thấp không thể thấp hơn, nếu không có hạt châu này thì cho dù cậu bố trí nhiều trận pháp hơn nữa, cô ấy cũng không cứu được.

Diệp Mặc nghe thấy lời của Vị tiên áo xanh, lập tức vui mừng nói:

- Tiền bối, bạn của tôi còn cứu được sao?

Vị tiên áo xanh đó gật đầu nói:

- Đúng là có thể cứu, nhưng tôi phải đưa cô ấy đi, may cô ấy là Phong Linh Căn cực thuần khiết, làm đệ tử của tôi vừa tốt.

Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, hắn không đồng ý Nhiếp Song Song bị mang đi, chỉ cần Nhiếp Song Song được cứu sống, hắn nắm chắc việc Nhiếp Song Song sẽ tăng tu vi trong thời gian ngắn.

Thấy sắc mặt của Diệp Mặc thay đổi, Vị tiên áo xanh đó không nói gì, chỉ nói:

- Hai mươi hai trung - hạ thiên vực có thể cứu cô ấy sẽ không vượt qua mười người, mà tôi là một trong mấy người đó, hơn nữa, cho dù tôi cứu sống cô ấy, cậu cho cô ấy theo cậu, cũng không có tiền đồ, tuy cậu còn trẻ đã tấn cấp đến Hư Tiên, tôi nghĩ cậu chắc là ở Tu chân giới có được truyền thừa nghịch thiên, nhưng cho dù truyền thừa của cậu có nghịch thiên hơn nữa, cũng chỉ là truyền thừa của Tu chân giới, độ khó của tấn cấp ở Tiên giới cậu mãi mãi cũng nghĩ không tới được đâu.

Diệp Mặc hiểu rõ ý của cô, đó chính là tạp linh căn của mình, tuy mình không cẩn thận đã phi thăng rồi, nhưng tạp linh căn chính là tạp linh căn, cũng không có tiền đồ ở Tiên giới, để Nhiếp Song Song theo mình, đó là hại Nhiếp Song Song.

Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Vị tiên áo xanh đó lại hỏi lần nữa:

- 'Vô ảnh thao tằm' của cậu từ đâu mà có, cậu nói xem.