Thiều Hoa Vũ Lưu Niên

Chương 143: Hồi báo




Editor: Tiếu Hồng Trần [NangBT]

Từng cơn gió nhẹ phe phẩy, những sợi tóc được bó buộc một cách tùy ý sau lưng một nam tử tung bay trong gió, hương thơm của đồng cỏ cũng nhẹ nhàng phiêu đãng tại không trung, y bào rộng thùng thình phản chiếu lấp lánh nhiều màu sắc dưới ánh mặt trời. Vẫn để nguyên đôi chân trần, những quả chuông hồng hơi hơi rung động phát ra tiếng vang nhỏ, mắt nhìn về phía xa xăm, không biết đang suy nghĩ chuyện gì, tiếng hát ngâm nga thản nhiên khi trầm khi bổng, rơi vào trong tai người đang bước tới, lại nghe thấy đượm chút cô đơn còn mang theo chút tiếc nuối.

“Thấm Vũ cũng có lúc tịch mịch sao? Minh Nguyệt vốn tưởng rằng, có thể ca có thể múa, lúc nào cũng có thể thản nhiên tùy tâm, trên đời không có việc gì có thể khiến cho Thấm Vũ bận tâm chứ?” Dừng lại bước chân, Kì Minh Nguyệt nhìn nam tử đang đứng dựa vào thân cây, lại nhớ tới Ngưng Lộ.

Giọng hát ngừng lại, hơi hơi quay đầu, Thấm Vũ lắc đầu cười khẽ: “Trên đời này làm gì có ai có thể chân chính tùy tâm, Thấm Vũ chẳng qua là thích ứng được với mọi tình cảnh thôi, Thái Tử hôm nay tới tìm ta, chắc là vì việc của công chúa.”

“Minh Nguyệt chỉ có một vị hoàng muội này thôi.” Kì Minh Nguyệt hơi hơi nhíu mày, tuy rằng đối với Ngưng Lộ, dĩ vãng trước đây hắn cũng không coi trọng cho lắm.

Mười lăm tuổi liền có thể kết hôn, từ trước đến nay Ngưng Lộ ở trong cung, trừ bỏ thân là công chúa, cũng không được người ta coi trọng như hoàng tử, tính tình của nàng cũng là cả một vấn đề, hắn đã không chỉ một lần nghe hạ nhân nghị luận, công chúa duy nhất trong cung rất tùy hứng điêu ngoa, chẳng trách không được Bệ Hạ yêu thích, đã có thanh danh như vâyh, tất nhiên cũng không có người nào dám tùy tiện nhắc tới chuyện hôn nhân.

Các vị đại thần chức cao thì không muốn công tử trong nhà cưới một cô công chúa vô dụng, chức thấp thì lại không dám trèo cao, mẫu thân Lâm Phi của Ngưng Lộ cũng không muốn tùy ý đem nữ nhi gả cho nhà quan viên tầm thường, thành ra cũng buông tha cho chuyện này.

Thấm Vũ đứng thẳng người lại, khuôn mặt thon gầy tựa hồ có chút ngạc nhiên, nhưng nhìn kĩ lại thì lại là bộ dáng không cho là đúng: “Tới lúc này, Thấm Vũ cũng nói thẳng, trong mắt ta Thái Tử điện hạ cũng không phải là người sẽ vì người khác mà lo lắng, Ngưng Lộ công chúa tuy là hoàng muội của ngươi, chỉ sợ ngươi lúc trước cũng không đem nàng đặt ở trong lòng đi.”

Nghe Thấm Vũ nói như vậy, Kì Minh Nguyệt cũng không phủ nhận, khóe môi khẽ nâng lên, thản nhiên gật đầu: “Có thể khiến cho Minh Nguyệt để ở trong lòng cũng chỉ có một người, nhưng người khác ta cũng không có hứng thú bận tâm.” Nếu là bận tâm nhiều hơn, Phụ Hoàng sẽ lại tức giận.

“Xem ra chuyện công chúa đã làm ở Xích Hi Điện, đã khiến cho Thái Tử Điện hạ cảm động, bằng không lại vì nàng mà tới gặp riêng ta.” Không hỏi người trong lòng Kì Minh Nguyệt kia là ai, Thấm Vũ nhìn vị Thái Tử của Thương Hách một thân y bào nguyệt sắc trước mặt, thủy chung vẫn đều cảm thấy thú vị, một người lãnh tình như vậy, vì sao mọi người đều nghĩ rằng hắn thân thiện, rồi ra sức giữ gìn bảo vệ hắn, tỷ như cái nàng Ngưng Lộ kia.

“Chỉ là hồi báo thôi, tuy nói việc nàng đã làm chỉ là ngoài ý muốn, nhưng nếu đã làm, Minh Nguyệt tất nhiên sẽ hồi báo.” Theo lẽ thường không phải như vậy sao, Ngưng Lộ một lòng vì hắn, đối với vị hoàng muội này, hắn tất nhiên không thể không quan tâm một chút: “Hôn sự của ngươi và Ngưng Lộ, đã quyết định rồi, Thấm Vũ tính làm như thế nào?” Đối với Thấm Vũ, Minh Nguyệt vẫn thủy chung cảm thấy được hắn là một kẻ biết thức thời. Ngày hôm đó ở trong Xích Hi Điện, nếu Thấm Vũ không thuận theo lời của Ngưng Lộ, cục diện hôm nay có lẽ đã rất khác.

“Cũng không có tính toán gì, nếu đã đáp ứng với Thái Tử rồi, Thấm Vũ nhất định sẽ làm được, cũng sẽ không cô phụ Ngưng Lộ công chúa.” Nhớ tới cử chỉ kinh người của Ngưng Lộ trong Xích Hi Điện ngày ấy, Thấm Vũ nhịn không được lộ ra chút ý cười, sau này chắc chắn sẽ rất thú vị, chỉ là, hắn càng muốn biết nếu …………..

“Thấm Vũ có chút tò mò, nếu ngày hôm ấy ta không phối hợp với lời công chúa nói, mà là làm theo lời của Liên Sóc, nói là Thái Tử đem ngọc bội cho ta, thì sẽ như thế nào?”

“Như vậy mọi chuyện sẽ không giống như hôm nay.” Kì Minh Nguyệt trả lời như vậy rồi hơi hạ ánh mắt xuống, ở trong khoảnh khắc đó vẫn có thể nhìn thấy vẻ ôn nhu như nước, nhưng Thấm Vũ lại không bỏ qua độ cung rất nhỏ bên môi hắn kia, rất nhỏ, lại lạnh băng đến cực điểm. “Nếu trưởng lão của Liên Đồng chết bất đắc kì tử ở Thương Hách không biết sẽ có chuyện gì xảy ra, có lẽ sẽ dẫn phát chiến tranh giữa hai nước đi.” Nâng lên ánh mắt, Kì Minh Nguyệt tùy ý nói.

Biết lời này của hắn cũng không phải nói đùa, Thấm Vũ lắc đầu: “Mọi người đều nói rằng Thương Hách Thái Tử là nhân vật bất phàm hiếm có trên đời, nhưng theo Thấm Vũ thấy, không chỉ là dung mạo cùng trí tuệ hiếm có, mà ngay cả sự vô tình cũng là hiếm gặp. Nay Liên Đồng đã liên tiếp có các cuộc xung đột nhỏ với An Dương, tuy nói là không nghiêm trọng lắm, nhưng về sau sẽ thế nào cũng khó mà đoán trước, nếu Thái Tử thật sự dẫn phát chiến tranh giữa Liên Đồng và Thương Hách, thiên hạ chẳng phải sẽ đại loạn, Thái Tử thật sự không thèm để ý chuyện đó sao?”

“Minh Nguyệt chưa bao giờ có ý muốn loạn thiên.” Nhớ tới lời Đàm Vô tiên đoán năm nào, Kì Minh Nguyệt khẽ nhếch lên khóe miệng lộ vẻ trào phúng: “Có điều nên thiên hạ tất phải loạn, Minh Nguyệt cũng không ngăn cản được, nếu thực sự có một ngày sinh ra đại loạn, thân là thái tử của Thương Hách, ta sẽ tuyệt đối không nương tay, nếu muốn nói ta vô tình, không bằng trách kẻ khiến cho thiên hạ đại loạn kia đi.”

“May mà người đó không phải là Thấm Vũ.” Giống như có chút cảm khái, Thấm Vũ nhớ tới hoàn cảnh trong Xích Hi Điện ngày đó, bỗng nhiên cảm thấy có chút may mắn mình không đem có đem Liên Đồng dẫn đến họa diệt quốc.

“Chỉ tiếc là nhiệm vụ mà Nữ Hoàng Bệ Hạ giao phó, nói vậy tựa hồ ta không hoàn thành được rồi.” Nhớ tới những lời Nữ Hoàng nói trước lúc xuất phát, Thấm Vũ nặng nề thở dài. Thái Tử Thương Hách không phải người dễ đối phó, đây là chuyện hắn đã sớm biết, Nữ Hoàng lệnh hắn đến Thương Hách mà không phải người khác cũng chính là vì nguyên nhân này, chỉ là kết quả chỉ sợ sẽ không làm cho nàng vừa lòng đi.

Nghĩ tới những lời nói và hành động lúc trước của Thấm Vũ, Kì Minh Nguyệt đối với ý đồ của hắn đến Thương Hách ít nhiều cũng đoán ra. Lạc Phi Yên biết chuyện giữa hắn và Phụ Hoàng, nếu là hắn thực sự lập phi tử, cũng có nghĩa đem tình cảm giữa hắn và Phụ Hoàng âm thầm chôn xuống trong đau buồn, bất luận Thái Tử Phi là ai, Phụ Hoàng là người bá đạo như vậy, tuyệt đối sẽ không dung tha.

“Thấm Vũ không thể hoàn thành nhiệm vụ, không biết Nữ Hoàng có làm gì ngươi không?”

“Sao lại không hoàn thành, điều Nữ Hoàng Bệ Hạ muốn chính đám hỏi giữa Liên Đồng và Thương Hách, không phải Thấm Vũ đã làm được rồi sao?” Thấm Vũ ngẩng cao đầu nói một cách thản nhiên, có vẻ như cũng không quá để ý Lạc Phi Yên sẽ xử phạt như thế nào.

Xem xét khía cạnh bề ngoài, điều mà Nữ Hoàng của Liên Đồng muốn đó là liên minh giữa Thương Hách và Liên Đồng thông qua đám hỏi, tuy nói người được chọn thay đổi từ Thái Tử Thương Hách thành công chúa, nhưng kết quả không phải là giống nhau sao, việc liên minh giữa hai nước vẫn được thành lập, xét bề ngoài mà nói, đối với nhiệm vụ lần này đến Thương Hách hắn cũng xem như tận hết sức rồi.

Thấy thần sắc của Thấm Vũ như vậy, Kì Minh Nguyệt đột nhiên hỏi: “Ở trong mắt của Thấm Vũ, Lạc Phi Yên là người như thế nào?” Một nữ tử có thể khiến cho Phụ Hoàng nhớ lâu như vậy, bản thân lại là nữ đế, chắc chắn những nữ tử tầm thường không thể sánh bằng rồi.

“Có lẽ chờ đến một ngày nào đó Thái Tử Điện hạ tự mình gặp mặt sẽ biết, Thấm Vũ thật sự không thể hình dung.” Nữ Hoàng Bệ Hạ là người như thế nào, thật sự khó có thể tả bằng lời.

Thân là trưởng lão, khi nhắc tới Lạc Phi Yên, Thấm Vũ giống như có chút bất đắc dĩ. Kì Minh Nguyệt đem những lời này của hắn ghi nhớ trong lòng, đối với vị Liên Đồng Nữ Đế kia càng thêm phần tò mò.

“Nhị hoàng huynh!” Một tiếng gọi ta từ xa chạy tới gần đánh gãy sự trầm tư của Kì Minh Nguyệt, Ngưng Lộ một tay kéo váy chạy thật nhanh tới.

Đỡ lấy thân mình của Ngưng Lộ, Kì Minh Nguyệt liếc mắt nhìn Thấm Vũ một cái, thấy thần sắc của y đang nhìn Ngưng Lộ, trong đó có vài phần ý cười rất nhu hòa, khiến hắn bất giác đối với Ngưng Lộ cười khẽ nói: “Ngưng Lộ tới thăm vị hôn phu tương lai sao?”

“Ngưng Lộ tới là để vấn an Nhị hoàng huynh, chứ không phải vì cái tên chướng mắt này.” Trừng mắt liếc Thấm Vũ một cái, Ngưng Lộ lại lộ ra bộ mặt tươi cười sáng lạn với Kì Minh Nguyệt: “Nhị hoàng huynh chẳng có lúc nào ở Chiếu Hoa Điện, huynh đã ở đâu vậy, Ngưng Lộ phải tìm rất lâu mới biết được huynh tới chỗ này của hắn.”

“Ở chỗ của Phụ Hoàng.” Kì Minh Nguyệt đáp một câu, cũng không nói thêm gì nữa, Thấm Vũ lại đem ánh mắt từ trên người Ngưng Lộ di chuyển sang hắn. Tâm tư của Nữ Hoàng Bệ Hạ đối với Thương Hách Đế như thế nào hắn cũng biết, rồi sau đó không hiểu sao lại thấy Nữ Hoàng rất chấp nhất đối với hôn sự của Thương Hách Thái Tử, nếu muốn nói là vì quan tâm Thương Hách Đế cũng không phải là cung cách xưa nay của Nữ Hoàng, không biết đến tột cùng là vì cái gì?

Thấy ánh mắt Kì Minh Nguyệt nhìn lại mình, Thấm Vũ làm như không có việc gì thu hồi lại ánh mắt tò mò, quay sang Ngưng Lộ ngẩng đầu nói: “Công chúa vừa nói cái gì, đây cũng không phải là thái độ nên đối đãi với vị hôn phu tương lai a.”

“Ta chính là nói ngươi đó, nhìn bộ dáng ngươi xem, lúc nào cũng dùng ánh mắt đó nhìn ta, sao nào, ngươi là đang xem thường Ngưng Lộ ta phải không?” Chỉ vào ánh mắt của Thấm Vũ, lại nhìn ánh mắt như đang mỉm cười ôn hòa của Kì Minh Nguyệt, Ngưng Lộ hừ một tiếng nói: “Nhìn xem Nhị hoàng huynh của ta đẹp biết bao, ngươi làm sao mà so sánh được!”

“Thái Tử Điện hạ quả thật là người hiếm có trên đời.” Thấm Vũ gật đầu nói, người trong ngoài không đồng nhất giống như Kì Minh Nguyệt, quả thật rất hiếm thấy, lại càng khó tin đó là hắn như vậy mà không ai phát hiện ra, hắn cũng giống như Thương Hách Đế là người rất vô tình, chưa hề đem kẻ nào để ở trong mắt, nếu không phải do hành động lúc trước của Ngưng Lộ, Kì Minh Nguyệt chỉ sợ cũng chẳng thèm tốn thời gian quan tâm chuyện của nàng.

Bởi vì lời nói của Thấm Vũ mà lộ ra biểu tình vừa lòng, Ngưng Lộ hưng phấn gật gật đầu, bắt đầu trở nên sôi nổi: “Bộ dáng của Nhị hoàng huynh thật đẹp, võ công cũng lợi hại, còn có lần trước nghe các đại thần nói ………..”

Nhe Ngưng Lộ bắt đầu thao thao bất tuyệt, tất cả đều là sự sùng bái đối với Kì Minh Nguyệt, Thấm Vũ nhìn bóng dáng đang dần dần đi xa, một tiếng nói thản nhiên bay tới rồi tan theo làn gió: “Hôm nay có tin báo truyền về nói rằng An Dương đã phát binh chiến tranh với Liên Đồng, trước mắt trưởng lão vẫn nên ở lại Thương Hách thì tốt hơn.”

Nghe thấy Kì Minh Nguyệt nói như vậy, Thấm Vũ nhìn bóng lưng kia trả lời: “Đa tạ Thái Tử đã báo tin, việc đánh trận không phải nhiệm vụ của ta, đối với việc không liên quan đến bản thân, Thấm Vũ từ trước đến nay không hề có hứng thú.” Mối quan hệ giữa Nữ Hoàng Bệ Hạ với Thương Hách Đế và Thái Tử Điện hạ như thế nào, không quan hệ đến hắn. Bất luận sự thật như thế nào hắn cũng không muốn tiếp tục tìm hiểu nữa.

Thâm ý trong lời nói của Thấm Vũ ám chỉ cái gì, Kì Minh Nguyệt cũng đã hiểu được, bước chân hơi dừng lại, trên mặt lộ ra vài phần ý cười: “Thấm Vũ quả nhiên là một người thông minh, Ngưng Lộ có một vị phu quân như vậy, cũng khiến người ta yên tâm.” Hơi hơi quay đầu nói những lời này xong, Kì Minh Nguyệt cũng không dừng lại bước chân đi ra khỏi đó.

Lúc này mới phát hiện Kì Minh Nguyệt đã đi xa rồi, Ngưng Lộ giật mình hô một tiếng, đang định đuổi theo, lại bị Thấm Vũ kéo lại tới trước mặt mình: “Công chúa định đi đâu, chuyện xưa của Thái Tử Điện hạ còn chưa kể xong mà, đến tột cùng y bất phàm như thế nào, Thấm Vũ thật sự là tò mò a.”

Nghe thấy Thấm Vũ hỏi tới chuyện Kì Minh Nguyệt, Ngưng Lộ lại trở nên hưng phấn, kiễn chân vỗ vỗ bả vai Thấm Vũ nói: “Chuyện này ngươi hỏi đúng người rồi, để ta kể cho ngươi nghe, Nhị hoàng huynh của ta a…….”

Nhướn mày nhìn Ngưng Lộ càng nói khuôn mặt càng sáng rỡ, dường như quên hết chuyện xung quanh, Thấm Vũ không khỏi cảm thấy thú vị, kéo nàng đến một bên ngồi xuống, mỉm cười nhìn nàng tiếp tục nói không ngừng, sự đạm mạc luôn tồn tại trong mắt hắn sớm đã biến mất không còn thấy nữa.

Trở về Huyễn Thiên Điện, Kì Minh Nguyệt xem xét tin tình báo của Ám Diệu, đem thư mật của Bách Lý Vong Trần xem kĩ lại một lần nữa, trong đôi mắt ánh nhìn hạ thấp xuống lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa.

Đã mấy ngày trôi qua kể từ buổi tiệc rượu trong Xích Hi Điện, trong mấy ngày này Liên Mộ Hi thường xuyên tới Chiếu Hoa Điện tìm hắn, tất nhiên là vẫn chưa gặp, nhưng y vẫn chưa chịu từ bỏ. Sau khi phát sinh chuyện Liên Sóc, Liên Mộ Hi chỉ được phép đi lại trong giới hạn hoàng cung, không thể bước ra khỏi cung nửa bước, nhưng y giống như cũng không để ý chuyện đó.

An Dương Vương có thật là giống như vẻ bề ngoài, quả thực khờ dại vô dụng như vậy hay không? Buông xuống lá thư mật trong tau, vẻ hứng thú tùy ý hiển lộ lên từ khóe môi khẽ nhếch một lên của Kì Minh Nguyệt.

“Vô Hào.” Nhớ tới hành động ngày đó của Liên Sóc, Kì Minh Nguyệt khẽ gọi một tiếng.

Một bóng trắng cực đạm chậm rãi hiện ra, giống như từ hư vô dần dần ngưng kết mà thành, đứng thẳng trước mặt Kì Minh Nguyệt lặng im không nói. Người này vốn dĩ đã giống như một u hồn, nhưng sự hư vô lúc này so với ngày xưa càng tăng thêm gấp bội.

Nhìn đôi mắt trống rỗng tựa hồ như chưa từng tồn tại của Vô Hào, Kì Minh Nguyệt nhíu nhíu mày, từ sau lần giao thủ với Liên Sóc hôm ấy, trạng thái của Vô Hào trở nên có chút cổ quái.

“Hôm ấy ngươi đã bị thương phải không?” Búng máu kia của Liên Sóc khiến cho không ít thị vệ bỏ mình, một số ít võ quan bị thương nặng, sau khi thái y xem xét thì nói là trúng độc, lại không có cách giải độc, đến nay chỗ bị máu tươi bắn phải của mấy ngươi kia vẫn đang tiếp tục thối rữa, toàn thân cứng ngắc giống như chết vậy, Vô Hào lúc đó lại đứng gần Liên Sóc như vậy, không có khả năng không có việc gì.

Vô Hào không nói, tựa hồ như không nghe thấy câu hỏi của hắn, lại giống như đang do dự, một lúc lâu sau mới mở miệng bật ra một chữ: “Phải.”

Ngữ thanh cực nhẹ, cũng cực kì không xác định khiến cho Kì Minh Nguyệt lại càng nhíu mày chặt hơn: “Cởi quần áo ra.” Đối với Vô Hào, cho tới bây giờ đều là mệnh lệnh, Kì Minh Nguyệt cũng không nhiều lời nói với hắn, đối với quá khứ của hắn cũng không hỏi đến, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là y khoanh tay đứng nhìn thủ hạ của mình tự tổn hại an nguy của bản thân, quá khứ của Vô Hào có thể không hỏi, nhưng nếu hắn bị thương thì không thể không lưu ý.

Y theo công lực của Vô hào, Liên Sóc lại có thể khiến hắn bị thương, điều đó tất nhiên có quan hệ tới việc bọn họ có chung một sư phụ. Đến tận lúc này cũng không cần hoài nghi nữa, những người áo xám kia, Dạ sử, Vô Hào, Bách Lý Vong Trần, Liên Sóc, sư phụ của tất cả bọn họ đều là cùng một người, cũng là người năm đó khiến cho hắn bị trúng Liên Tâm Cổ.

“Cởi quần áo ra.” Thấy Vô Hào không hề cử động, Kì Minh Nguyệt lại nói thêm một lần. Hắn không phải không nhận ta tình trạng của Vô Hào không bình thường, độc huyết có thể khiến cho người khác mất mạng hoặc bị thương nặng lại rơi vào trên người Vô Hào, ngày hôm đó nhìn có vẻ vô sự, nhưng tình hình trước mắt xem ra không phải như vậy.

Vô Hào vẫn đứng ở chỗ cũ, thân ảnh bình tĩnh đứng thẳng giống như một con rối mất đi linh hồn, trên khuôn mặt không chút biểu tình chợt giống như có một tia giãy dụa lưỡng lự lóe qua, lại không tránh được con mắt của Kì Minh Nguyệt, Vô Hào vốn đến từ An Dương, cũng từng là đệ tử của vị “sư phụ” kia, độc huyết của Liên Sóc có ảnh hưởng gì tới hắn, sau khi suy đoán, Kì Minh Nguyệt bắt đầu cảm thấy lo lắng.

“Ta nhắc lại lần nữa, cởi quần áo ra.”

Dưới mệnh lệnh của Kì Minh Nguyệt, Vô Hào rốt cục cởi áo ngoài ra, nửa thân trên hiện ra, có thể thấy được một mảng đỏ thẫm thấm ra lớp vải, giống như một đóa hoa đỏ rực sắp đến kì nở rộ. Kì Minh Nguyệt nhìn thấy như vậy trong thoáng chốc lại trở nên hết sức căng thẳng.

Mảng đỏ thẫm kia không phải là vật gì khác mà chính là búng máu mà Liên Sóc đã phun ra ngày hôm đó, dấu vết của những vết máu loang lổ, màu sắc đỏ sẫm chói mắt, mang theo một loại điềm xấu quỷ dị, trải rộng ra trên cơ thể Vô Hào.

Độc huyết rơi vào trên cơ thể người khác khiến cho làn da thối rữa, có thể khiến người mất đi tính mạng, rơi vào trên người Vô Hào lại in thành màu sắc như thế. Lẽ ra nên cảm thấy may mắn vì Vô Hào vô sự, nhưng Kì Minh Nguyệt lại từ hơi thở của hắn cảm giác ra sự khác thường.

Người khác sau khi bị dính độc huyết kia cơ thể sẽ bị thương, nhưng Vô Hào lại giống như hồn phách mới ngưng kết trên cơ thể con rối lại bị đánh tan đi, mọt lần nữa bị loại tử khí kia ăn mòn.

———————————————————— Hết chính văn chương 143 —————————————————————————-