Thiếu Nữ Xinh Đẹp Của Tướng Quân

Chương 13






A Yên lập tức hiểu ra, Tiêu Chính Phong là vì theo hầu Tề Vương mà đến.



Qua cuộc chiến với Bắc Địch, Tiêu Chính Phong lập nhiều công lao, trong đó có lần đã cứu mạng chủ tướng Tề Vương, từ đó trở thành tâm phúc của Tề Vương. Lúc này, Tề Vương thống lĩnh chư tướng trở về Yến Kinh, tất nhiên hắn cũng theo về thụ phong.



Tiêu Chính Phong không ngờ cô gái tuyệt sắc chưa từng gặp mặt kia lại biết rõ họ tên của mình như vậy, nhưng cũng nhờ nàng lên tiếng mà giúp hắn tạm thời tìm về được một tia lý trí.



Lập tức đôi tai đỏ ửng, ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác. Đôi mắt hổ nhìn chằm chằm vào cành táo lủng lẳng những quả đang lắc lư trong gió.



Hắn cất tiếng khàn đục mà trầm thấp: “Đúng là Tiêu mỗ. Hôm nay vốn theo hầu Tề Vương đến đây, đi loanh quanh một hồi lại ghé chỗ này nghỉ ngơi một lát, không ngờ…”



Hắn tự biết hành vi vừa rồi của mình thật quá lỗ mãng, bị cô nương người ta nhìn sang, tất nhiên sẽ cho rằng hắn có ý vô lễ – Mặc dù, xác thực là hắn cũng có suy nghĩ này.



Hắn khẽ nhếch bờ môi kiên nghị, dịu dàng nói: “Thế nhưng trong lúc vô tình đã làm kinh động đến cô nương, thật sự áy náy.”



A Yên biết là hắn, lập tức cũng không giận, mà cẩn thận quan sát hắn một phen.



Hắn còn rất trẻ, mắt hùm mày rậm, mặc trường bào màu vàng đất kiểu dáng phóng khoáng, thiếu mất nét uy nghiêm trang trọng của mười năm sau lại có thêm vài phần sắc bén cùng vẻ phóng khoáng có được nhờ bão cát Bắc thành. Hắn giống như một thanh kiếm, hiện thời chỉ mới vừa được chế tạo nằm yên trong vỏ, một khi đã tuốt ra, sẽ là gió lạnh bức người.



Có điều, ngoài vẻ sắc bén phóng khoáng, lại có thêm một phần mất tự nhiên. Khuôn mặt tuấn tú cương nghị của nam nhân trẻ tuổi khẽ ửng hồng, hô hấp có vẻ dồn dập, lồng ngực rộng lớn được bó chặt trong lớp vải áo khẽ phập phồng.



Trông hắn như vậy, dường như có phần chật vật.




A Yên rủ mắt, thuận tiện nhìn thấy đôi chân dài thẳng tắp gắn với đôi ủng đinh sắt của quân nhân đứng ở đó, tựa như đóng cọc xuống mặt đất, giẫm nát lá khô.



A Yên chưa từng nghĩ đến Bình Tây Hầu quyền huynh thiên hạ về sau, hiện giờ lại có bộ dáng như vậy. Nàng khẽ cười, nói: “Tiêu tướng quân, nơi này là hậu viện của nữ học, người bình thường không thể vào. Ngươi mau rời đi đi.”



Tiêu Chính Phong thong thả mà ngượng ngùng gật đầu. Lúc này hắn cũng không dám nhìn A Yên thêm nữa, chỉ cất tiếng hỏi: “Xin hỏi cô nương, vì sao lại biết tên ta?”



A Yên xem bộ dáng hết sức câu nệ của hắn, càng cảm thấy buồn cười, hàng mày khẽ giãn ra thú vị, giọng nói cũng mang theo ý cười. “Ta chỉ đoán bừa thôi.”



Thật ra, nàng vốn có thể viện một lý do nào đó, nhưng trong một khắc, đột nhiên lại không muốn viện.



Đây là ân nhân đã ban cho nàng một bữa cơm no chính vào lúc nàng đói khổ khốn cùng nhất, nhưng đời này kiếp này, nàng lại không muốn thiết lập quan hệ gì với hắn.



Cuộc chiến tranh đoạt ngôi vua giữa các vị hoàng tử cùng lắm chỉ diễn ra trong hai năm. Khi còn chưa rõ phụ thân sẽ lựa chọn ngả về phe nào thì trước đó, đối với đại tướng quân sẽ giúp Tề Vương thống nhất thiên hạ này, nàng không muốn thay đổi nhân duyên của hắn.



Bên kia, Tiêu Chính Phong còn đang kinh ngạc trước nụ cười thanh linh xinh đẹp của nàng thì chợt thấy nàng xoay người định đi, liền nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn sang. Đã thấy thân hình thon thả xoay nghiêng, làn váy mỏng mềm om gọn lấy thân hình để lộ ra đường cong quyến rũ, bộ ngực ngạo nghễ phập phồng theo hơi thở, phong tình vô hạn.



Hắn chỉ mới nhìn như vậy mà đã cảm thấy toàn thân rung động, bụng dạ nóng ran, máu huyết sôi trào.



Hắn nóng mắt, cứ vậy mà nhìn chằm chằm theo nàng. Mãi cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng, mới thu hồi tâm thần.



Hắn không còn tâm tư nào nằm đó nghỉ ngơi nữa, ngược lại cảm thấy buồn bã mất mát. Xung quanh, núi đá hoa cỏ chim muôn cũng ảm đạm thất sắc.



**********



Sau khi rời khỏi hậu viện, A Yên thuận đường quẹo qua một khúc quanh, định đi đến tàng thư các. Ai ngờ vừa bước vào hành lang dẫn đến tàng thư các đã trông thấy Tề Vương lạnh lùng đứng đó, bên cạnh còn có một nữ tử đang mỉm cười nói chuyện với hắn.



A Yên chăm chú nhìn qua, thì ra nữ tử đó là Lý Minh Duyệt.



Bởi vì khoảng cách khá xa, nàng không nghe rõ lắm. Nhưng chỉ dựa vào đôi ba lời theo gió truyền đến, cộng thêm khuôn mặt đang ửng hồng, vui vẻ mà quyến rũ của Lý Minh Duyệt, nàng cũng dần dần hiểu được.



Lý Minh Duyệt này, không ngờ lại không vừa ý thái tử, chạy đến đây câu dẫn Tề Vương?



A Yên nhớ đến Tiêu Chính Phong, nhất thời có chút không vui.



Mặc dù hành vi vừa rồi của Tiêu Chính Phong không được thỏa đáng cho lắm, nhưng sau khi bị nàng phát hiện, miễn cưỡng cũng được xem là chính nhân quân tử. Mà mười năm sau này, uy danh cùng nhân đức của Bình Tây Hầu, lại càng làm cho người ta kính phục.



Còn Lý Minh Duyệt, số phận đã an bày nàng ta sẽ gả cho Tiêu Chính Phong làm Hầu phu nhân. Kết quả, lúc còn trẻ nàng ta lại muốn câu dẫn Tề Vương?



A Yên hừ nhẹ một tiếng, không khỏi bất bình thay cho Tiêu Chính Phong.



Đúng lúc đó ở phía bên kia, Tề Vương không kiên nhẫn nói gì đó, rồi lạnh lùng xoay người bỏ đi. Lý Minh Duyệt hoảng hốt, vội vàng đuổi theo.




A Yên nhíu mày, thấp giọng nói: “Đúng thật là vô liêm sỉ.”



Lời còn chưa dứt, bên cạnh đã vang lên giọng nói lành lạnh, mang theo nét trào phúng quen thuộc.



“A Yên, ta đang nói sao không thấy ngươi đâu cả, hóa ra là chạy sang đây tìm hắn.”



Người đến chính là Yến Vương. Trông hắn có vẻ không vui, vừa quan sát thần sắc A Yên vừa đùa cợt: “Đừng nhìn nữa, người ta cũng đã đi xa lắm rồi!”



A Yên chầm chập quay đầu lại, nhìn Yến Vương một cái: “A Yên bái kiến điện hạ.”



Thái độ ôn hòa, không mặn không nhạt.



Yến Vương lập tức có phần ảo não, tiến lại gần, buồn bực dùng quạt nâng cằm A Yên lên. “Cố Yên, ta vẫn cho rằng người trong lòng ngươi thương nhớ là thái tử, thật không ngờ, chỉ chớp mắt ngươi liền nhìn trúng Tề Vương? Ngươi quen biết hắn sao? Ngươi gặp hắn được mấy lần? Chưa gì mà đã nhìn đắm đuối mãi không thể chuyển mắt?”



Hắn ngừng một lát, bỗng nhiên lại nói: “Hắn hiện thời đã hai mươi bảy tuổi, vương phi vào phủ cũng đã được gần mười năm. Ngươi đang muốn gả cho người ta làm trắc phi sao?”



A Yên biết Yến Vương đã hiểu lầm, nhưng nàng không màng quan tâm. Có điều, vì phòng ngừa hiểu lầm này có thể ảnh hưởng đến chuyện tương lai, nàng đành cười khẽ, nhẫn nại giải thích.



“Ta chỉ không ưa hành vi vừa rồi mà thôi. Đối với Tề Vương, thật không có ý gì khác. Yến Vương điện hạ, xin ngài đừng tự mình suy diễn nữa, hủy hoại danh dự của ta.”



Vừa nói nàng vừa đưa tay, lưu loát mà vững vàng nắm chặt cây quạt, nhìn thẳng vào mắt Yến Vương, nói nhạt. “Điện hạ, nếu không có chuyện gì khác, A Yên cáo từ trước.”



Nói xong liền buông quạt, mặc kệ Yến Vương giật mình ngẩn ngơ ở đó, bỏ đi một mạch.



Ai ngờ Yến Vương lại tiến lên, níu lấy cổ tay nàng, vẻ mặt âm trầm nhìn nàng chằm chằm.



Nàng cũng chẳng lo sợ, ngoái đầu nhìn lại hắn, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, thẳng thắn.



Hơi thở Yến Vương từ thô nặng đến bình tĩnh. Một lúc sau, rốt cuộc hắn cũng nặn ra được một nụ cười, giọng nói mang theo mấy phần yêu chiều. “A Yên, nàng đừng nóng giận, vừa rồi chỉ vì ta có chút buồn bực mà thôi.”



A Yên dừng bước, lấy lại tinh thần, nghiêm túc nhìn Yến Vương.



Nam nhân này một đời phong lưu, đuôi mắt lấp lánh hoa đào, trong lòng lại bừng bừng dã tâm.



Thật ra, A Yên cũng từng suy nghĩ, đời này, nên gả cho ai thì tốt đây.



Nhưng bất luận nàng lựa chọn gả cho ai, cũng không nên là hắn.



Nếu hắn thành công, thì chính là hậu cung ba nghìn. Cho dù nàng có leo lên ngôi hậu thì đã sao, không phải cũng đành chịu cảnh cùng vô số nữ nhân hưởng chung một chồng ư?



Còn như hắn bất thành, không những liên lụy đến nàng, mà còn đến cả người thân.




A Yên khép hờ mắt. Kỳ thật, đối với nam nhân từng là hàng xóm nhiều năm lại thích trêu chọc nàng kia, vào thời niên thiếu thanh xuân ấy, có lẽ trong lòng nàng cũng đã từng rung động. Chỉ là rung động đó quá nhẹ, quá nhạt, duyên phận cũng quá mức ngắn ngủi. Năm tháng dần trôi, đôi chút rung động nhạt nhẽo ấy đã bị thời gian gội rửa, sớm đã biến mất không còn dấu vết.



Vì vậy A Yên khẽ cười, tỉnh táo mà bình thản nhìn Yến Vương.



“Điện hạ, ngài là Yến Vương điện hạ, phụ thân kính ngài, A Yên cũng kính ngài. Ngài lại là hàng xóm của A Yên, A Yên xem ngài như bằng hữu mà đối đãi. Những lời ngài vừa nói, tuy khiến A Yên cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng nể tình mấy năm láng giềng của chúng ta, A Yên sẽ không so đo. A Yên đã không tức giận, Yến Vương ngài cũng không cần mất hứng. Vốn dĩ chuyện này cũng đâu có liên quan gì đến ngài.”



Nói xong, nàng cúi đầu, dịu dàng nói: “Điện hạ, mấy ngày nay sức khỏe A Yên không tốt, xin cáo từ trước.”



Yến Vương không khỏi ngẩn ngơ, sau khi suy nghĩ kỹ càng, trong lòng bắt đầu đau âm ỉ. Biết rõ hai năm qua mình cứ liên tục dây dưa, ái muội không rõ, nay thấy nàng nói chuyện với người khác, lập tức lại gần trêu chọc nói móc. Trước đây nàng cũng u mê, chưa từng giải thích rõ ràng.



Hiện thời, rõ ràng là cự tuyệt.



Lời cự tuyệt đơn giản, mà vô cùng rõ ràng.



Yến Vương không khỏi cười khổ.



Đúng vào lúc này, Tề Vương bỏ rơi Lý Minh Duyệt rồi tìm được Tiêu Chính Phong ở phía sau núi, trên đường quay về vừa vặn chứng kiến Yến Vương đang nắm chặt cổ tay A Yên, liền dừng bước, tránh sang một bên.



Tiêu Chính Phong đang buồn bã mất mát, ngay cả khi Tề Vương tìm được hắn, hắn vẫn còn lơ mơ không biết trời đất ngày tháng, trong đầu chỉ toàn là dáng người uyển duyển của nàng lúc rời đi. Đi đến đây không ngờ gặp được nàng, lại thấy nàng đang bị Yến Vương điện hạ nắm chặt cổ tay.



Xa xa hắn nhìn không rõ, nheo mắt nhíu mày nhìn cho kỹ, chỉ cảm thấy khoảng cách giữ hai người họ rất gần, dường như vô cùng thân mật.



Tề Vương thấp giọng nói với Tiêu Chính Phong. “Chúng ta đi vòng đường khác.”



Tiêu Chính Phong lơ ngơ gật đầu bước theo. Đợi đến khi không còn nhìn thấy hai người kia nữa, hắn mới nhíu hàng mày rậm, hỏi: “Nữ tử vừa rồi là ai vậy ạ?”



Tề Vương chỉ cho rằng Tiêu Chính Phong hiếu kỳ, liền thuận miệng nói: “Đó là viên ngọc quý trong tay đương kim tể tướng Cố Tề, là đích nữ duy nhất do chính thê của ông ta sinh ra, khuê danh là Yên.”



Tiêu Chính Phong vốn cũng có suy đoán, nghe Tề Vương nói vậy, quả nhiên là cao không với tới. Nhớ lại cảnh vừa rồi nàng cùng Yến Vương thân mật, trong lòng không khỏi mất mát.



Đích nữ của Cố tể tướng, hắn cũng đã mấy lần nghe nói đến, biết rằng nàng được dự đoán sẽ trở thành thái tử phi, không ngờ nàng lại liên quan đến cả Yến Vương.



Tề Vương hình như nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên nói: “Yến Vương đúng là một kẻ đa tình, hóa ra đã nhìn sai hắn.”