Thiếu Soái Trở Về

Chương 1000




Chương 1000:

 

Giờ này khắc này!

 

Tống Sính Đình và Đồng Kha, đang chở ở phòng chờ sân bay Thủ đô, chuẩn bị đăng ký.

 

Mà Trần Ninh thì mang theo Điển Chử, Bát Hỗ Vệ, đến căn cứ quân đội thủ vệ Thủ đô, dưới sự đưa tiễn của các binh sĩ Điền Vệ Long, chuẩn bị lên chuyên cơ thủ trưởng đi thẳng tới Bắc Cảnh.

 

Điền Vệ Long cười khổ nói với Trần Ninh: “Những tên a tam Tu La quốc kia, cũng không biết trong đầu đang suy nghĩ cái gì?”

 

“Tám chiến thần Tu La quốc bọn họ, trước đó không lâu mới bị Thiều soái ngài đánh cho tơi tả.”

 

“Vậy mà bọn họ chẳng những không bị hù dọa, ngược lại còn chuẩn bị xâm chiếm biên cương chúng ta, bọn họ chán sống rồi sao?”

 

Kỳ thật Trần Ninh cũng cảm thấy mọi chuyện có chút khác thường.

 

Ban đầu anh cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng bây giờ nghe được ngờ vực của Điền Vệ Long, anh không khỏi khẽ nhíu mày.

 

Đúng nhỉ?

 

Theo đạo lý mà nói, Tu La quốc vừa mới nhận giáo huấn lớn, hẳn là đã bị dọa, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

Nhưng sao Nội các lại nói Tu La quốc ngo ngoe muốn động thủ, lúc nào cũng có thể đánh lén, còn nghiêm lệnh bắt anh chạy về Bắc Cảnh trong vòng 24 giờ?

 

Cái mệnh lệnh này của Nội các, chẳng lẽ lại có liên quan đến Hạng Thành?

 

Vì cái gì mà Hạng Thành phải vội mã triệu hồi anh Bắc Cảnh, có ý đồ gì?

 

Trần Ninh cau mày, suy đoán động cơ của Hạng Thành.

 

Lúc này, Điền Vệ Long nói với Trần Ninh: “Thiếu soái, thời gian không còn sớm, mọi người mau lên đi, chúc mọi người đi thuận buồm xuôi gió.”

 

*Còn có Quốc chủ và Quốc chủ phu nhân nói, ngài ở Bắc Cảnh trấn thủ biên giới thật tốt, già trẻ trong nhà ngài, chúng tôi đều sẽ giúp đỡ chăm sóc bảo vệ.”

 

Trần Ninh nghe Điền Vệ Long nói sẽ giúp đỡ chăm sóc bảo vệ người nhà anh, để anh yên tâm.

 

Anh giống như nghĩ ra chuyện gì, sắc mặt lập tức biến đổi.

 

Anh đột nhiên quay người, hỏi Điển Chử: “Thiếu phu nhân và Đồng Kha, hiện tại ai phụ trách bảo vệ bọn họ trở về Trung Hải?”

 

Điển chử sửng sốt, theo bản năng trả lời: “Công việc bảo.

 

vệ thiếu phu nhân, vẫn luôn là Tần Tước phụ trách.”

 

“Nhưng lần này Thiếu phu nhân vào Thủ đô, để Tần Tước ở lại Trung Hải bảo vệ tiểu thư.”

 

“Về phần hiện tại, vừa rồi Hổ Vệ đã hộ tống phu nhân và Đồng tiểu thư đến phòng chờ sân bay an toàn, sau đó nhóm Hộ Vệ mới trở về.”

 

“Thiếu phu nhân và Đồng tiểu thư hiện tại có lẽ đang đăng ký trở về Trung Hải, trở lại Trung Hải tự nhiên có Tần Tước tới đón, về phần trên đường đi hẳn là sẽ không xuất hiện sơ xuất gì chứ?”

 

Xác thực!

 

Chuyến bay trong nước có chỉ số an toàn tương đối cao, rất ít khi xuất hiện trục trặc.

 

Trần Ninh lại có loại dự cảm bất an mãnh liệt, anh trầm giọng nói: “Chúng ta không ngồi chuyên cơ về Bắc Cảnh, tôi tạm thời dự định đổi lộ tuyến về Bắc Cảnh trước.”

 

Nhóm người Điển Chử sửng sốt, nhưng là lệnh của Thiếu soái, bọn họ cũng không dám chất vấn, cùng nhau nói: “Tất cả đều nghe theo phân phó của Thiều soái.”

 

Sân bay Thủ đô, đại sảnh đợi máy bay.

 

Tống Sinh Đình và Đồng Kha đã chuẩn bị lên máy bay, cô lại nhịn không được vụng trộm lại liếc mắt nhìn sau lưng, quả nhiên vẫn không có thấy bóng dáng của Trần Ninh.

 

Cô nhịn không được cười khổ một cái, thầm nghĩ mình đang nghĩ chứ, bây giờ có lẽ Trần Ninh đang đi chuyên cơ: thủ trưởng, đang trên đường bay đến Bắc Cảnh rồi đi?

 

Sao cô lại có loại ảo giác là Trần Ninh trở về chứ?

 

Đồng Kha cũng chú ý tới Tống Sính Đình liên tục nhìn về phía bên kia cửa, cô không nhịn được hỏi: “Chị họ, không phải là chị đang đợi anh rễ quay lại chứ?”

 

“Có lẽ bây giờ anh rễ đang ở trên đường bay đến Bắc Cảnh rồi.”

 

“Em nói anh rễ cũng thật là, ngày thường anh ấy chăm sóc chị như vậy, vì sao không cùng chị về Trung Hải trước, sau đó anh ấy mới về Bắc Cảnh chứ?”

 

Tống Sính Đình lắc đầu, nhẹ giọng trách nói: “Không nên nói lung tung.”

 

“Quân tình như lửa, sao lại có thể trì hoãn.”

 

“Anh rẻ em chính là Thiếu soái Bắc Cảnh, 30 vạn tướng sĩ Bắc Cảnh đều dựa vào anh ấy chỉ huy, biên giới Bắc Cảnh Hoa Hạ đều dựa vào anh ấy trấn thủ.”

 

“Hiện tại Tu La quốc khí thế dào dạt, ở biên cảnh trắng trợn tăng binh, còn lúc nào cũng có thể đánh lén Bắc Cảnh, anh rễ em đương nhiên sẽ tranh thủ từng giây từng phút trở về Bắc Cảnh cầm chủ đại cục, sao lại có thể thật lãng phí thời gian cùng chị trở về Trung Hải rồi lại đi Bắc Cảnh?”

 

Đồng Kha kéo kéo tay Tống Sinh Đình, cười nói: “Biết rồi biết rồi, em nói sai được chưa.”