Thiếu Soái Trở Về

Chương 1016




Chương 1016:

 

36 Thiên Cương, 72 Địa Sát, là một nhóm cao thủ tinh nhuệ mà Diệp gia đào tạo.

 

Các gia tộc khác, cao thủ át chủ bài đều là hơn mười người, ví dụ như các loại Tứ Đại Thiên Vương, Thập Tam Thái Bảo.

 

Nhưng Diệp gia vừa ra tay chính là 108 cường giả!

 

Diệp gia, chính là ngang tàng như vậy.

 

Diệp gia tất nhiên là toàn lực ủng hộ Diệp Mục Thiên, đối với Diệp Mục Thiên là cầu sao được vậy.

 

Diệp gia biết được Diệp Mục Thiên cần nhân thủ, lúc này liền triệu tập 36 Thiên Cương 72 Địa Sát, sau đó sắp xếp một chiếc máy bay thương vụ, liền bay tới Trung Hải.

 

Từ Diệp Mục Thiên gọi điện thoại cho Diệp gia Thủ đô, đến 36 Thiên Cương 72 Địa Sát đến Trung Hải, vẻn vẹn chỉ mắt năm tiếng mà thôi.

 

Lúc Diệp Mục Thiên tới Trung Hải, vốn mang theo một đội vệ sĩ cao cấp đi theo.

 

Hiện tại lại có 108 cao thủ tới trợ giúp, anh ta lập tức dò hỏi tiện nhân Tống Sính Đình kia, hiện tại ở đâu?”

 

Đội trưởng vệ sĩ Tần Vũ nói: “Diệp thiếu, vừa mới nhận được tin tức, hôm nay một người thân xa xôi của Tống Sính Đình kết hôn, tối nay còn tổ chức tiệc rượu tại khách sạn Quân An, Tống Sính Đình mang theo Đồng Kha cùng con gái, vừa mới đi tham dự tiệc rượu.”

 

Diệp Mục Thiên cười lạnh nói: “Rất tốt, lập tức chuẩn bị xe, chúng ta đi qua khách sạn Quân An.”

 

“Vâng, thiếu gia!”

 

Khách sạn Quân An!

 

Đang tổ chức tiệc rượu, buổi tối Tống Sính Đình mặc lễ phục màu trắng, đang mang theo Đồng Kha cùng Tống Thanh Thanh, đi cùng cha mẹ cô, đang chúc mừng cùng một cặp vợ chồng son hôm nay mới kết hôn.

 

Hai vệ sĩ Trần Ninh cùng Tần Tước, không gần không xa đi theo phía sau.

 

Hôm nay cặp vợ chồng son kết hôn, tên là Tống Thiên Dương và Mạnh Tuệ Tuệ, cùng Tống gia có chút quan hệ thân thiết.

 

Tống Thiên Dương và Tống Sính Đình coi như là bà con xal Bây giờ Tống Sính Đình không chỉ là chủ tịch kiêm đồng sự trưởng tập đoàn Ninh Đại, mặt khác còn là Thiếu soái phu nhân, có thể nói là thân phận tôn quý.

 

Tống Thiên Dương và Mạnh Tuệ Tuệ đối với Tống Sính Đình có thể tự mình đến dự tiệc rượu tân hôn của bọn họ, vẻ mặt bọn họ kích động đỏ bừng, tự cảm thấy có mặt mũi.

 

Hai người thân thiết đối với Tống Sính Đình, Đồng Kha và những người khác: “Các vị, thời gian khiêu vũ đã bắt đầu, nếu các vị thích, có thể đi qua nhảy một điệu nhảy.”

 

Tống Sính Đình mỉm cười nói: “Chị không nhảy được, Đồng Kha nếu em thích, có thể tìm một người bạn nhảy một điệu.”

 

Hiện trường ánh đèn mơ mộng, ban nhạc gảy vũ khúc êm tai dễ nghe, không ít khách mời anh tuần cô gái xinh đẹp, đang nhảy vũ điệu giao nghị.

 

Hiện trường có không ít đàn ông không có bạn nhảy, đều lén nhìn chằm chằm Tống Sính Đình cùng Đồng Kha, nhìn ra được bọn họ đều rất muốn mời Tống Sính Đình cùng Đồng Kha khiêu vũ.

 

Nhưng, rất nhiều người đều biết thân phận của Tống Sinh Đình, không ai thật sự dám mời Tống Sính Đình khiêu vũ.

 

Bởi vì Tống Sính Đình là Thiếu soái phu nhân, không ai dám làm càn.

 

Hơn nữa, bọn họ cũng nghe nói Tống Sính Đình sẽ không có bất kỳ tiếp xúc nào với đàn ông ngoài chồng, thậm chí ngay cả bắt tay, cũng không bắt tay với đàn ông ngoài chồng.

 

Vì vậy, tất cả mọi người không muốn tự chuốc nhục nhã.

 

Tống Sính Đình, mọi người không dám mời nhảy.

 

Nhưng mà, Đồng Kha bên cạnh Tống Sính Đình, bộ dạng cũng vô cùng xinh đẹp, duyên dáng yêu kiều.

 

Vì thế, không ngừng có đàn ông mỉm cười qua đây, hỏi có thể cùng Đồng Kha khiêu vũ không?

 

Những người đàn ông này nào lọt nổi vào mắt xanh Đồng Kha, liền từ chối toàn bộ.

 

Nhóm người Tống Sính Đình cùng Tống Trọng Bân, Mã Hiểu Lệ đều nhịn không được thay Đồng Kha sốt ruột, dù sao Đồng Kha cũng hơn hai mươi tuổi, đến tuổi cưới gả Tôi.

 

Nhà Đồng Kha, còn có Tống Trọng Bân và Mã Hiểu Lệ, ngày thường cũng không thiếu đối tượng muốn giới thiệu cho Đồng Kha.

 

Nhưng không biết làm sao, Đồng Kha chính là mắt cao hơn đầu, bắt kể là tài chính đẹp trai tài giỏi, hay là công tử nhà giàu, cô một mực đều không thích.

 

Lý do của cô là: Những người này thậm chí không thể bằng một nửa so với anh rẻ của cô, cô không lọt mắt.

 

Lúc này Mã Hiểu Lệ nhịn không được hạ giọng nói: “Đồng Kha, cháu như vậy là không được.”

 

“Cháu bây giờ cũng có tuổi, không nhân cơ hội tìm một người chồng như ý, chờ qua vài năm nữa, sau khi cháu 30 tuổi, cháu chính là phụ nữ ế lớn tuổi.”

 

Tống Trọng Bân cũng nói: “Đúng, cháu xem ở đây cũng có không ít đàn ông ưu tú, ai cháu cũng không cho cơ hội, làm sao cháu yêu đương, làm sao gả đi đây?”