Thiếu Soái Trở Về

Chương 322




Chương 322: Ngưu Ma Vương

Hôm nay là thọ 60 của Trần Hùng. Ngày vui như thế, vậy mà có kẻ mang bức họa 18 tầng địa ngục.

Thậm chí còn mời dến đội lễ tang thổi kèn, đánh kẻng.

Bữa tiệc thọ của Trần lão gia đột nhiên thay đổi khẩu vị, trở thành như một đám tang!

Trần Hùng run lên cả người, tức giận nói: “Các người là ai, ai phái tới náo loạn hả?”

Bà Hải Tâm cũng la lớn: “Người đâu!”

Ngay lập tức, hàng trăm thuộc hạ mắc vest đen của Trần gia sát khi đằng đằng, tới bao vây Điển Chử và người của anh.

Tuy nhiên, tất cả mọi người và Điển Chử đều bình tĩnh, vẻ mặt không chút sợ hãi.

Điển Chử cười nói: “Trần lão gia, chúng ta được được lệnh của Trần tiên sinh đến tặng quà cho ông.”

Trần Hùng nghe thấy điều này rất ngạc nhiên và nghỉ ngờ: “Trần tiên sinh nào?”

Điển Chử nghễnh mặt lên nói: “Cấp trên của tôi, Trần Ninh!”

Trần Ninh!

Khi Trần Hùng nghe thấy cái tên này, ông lập tức nhớ ngay đến đứa con bị đuôi ra khỏi nhà và cắt đứt tình cảm cha con.

Mặt ông ta xanh lét: “Tôi còn tưởng tên phế vật ấy sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, đã chết ở ngoài như mẹ nó chứ”.

Điển Chử lạnh lùng nói: “Anh Trần mấy năm nay sống rất tốt.

Hôm nay, ngoài việc gửi quà sinh nhật cho Trần lão gia, anh ấy còn có lời muốn gửi đến nhà họ Trần.”

Trần Hùng nén giận. Ông ta trầm giọng hỏi: “Cái gì?”

Điển Chử nói: “Anh Trần nói rằng anh ấy yêu cầu tất cả các thành viên trong gia đình họ Trần phải quỳ trước mộ mẹ anh ấy trong ba ngày ba đêm để sám hối. Chỉ còn nửa tháng nữa là thời hạn một tháng mà anh Trần từng nói trước đó.”

“Trần tiên sinh nhắc mọi người rằng không còn nhiều thời gian nữa đâu. Đây là cơ hội cuối cùng của Trần gia các người. Hi vọng mọi người không tự mắc sai lầm.”

Trần Hùng nghe xong rất sốc, đồng thời vô cùng tức giận.

Ông ta trợn to mắt, tức giận nói: “Cậu đang nói cái gì vậy, Trần Ninh dám yêu cầu cả nhà tôi quỳ xuống trước mộ mẹ hắn mà nhận lỗi?”

Điển Chử nhàn nhạt nói: “Chuyện này anh Trần đã thông báo từ nửa tháng trước rồi. Trần lão gia sao lại ngạc nhiên vậy?”

Trần Hùng sốc nặng khi nghe những lời đó. Ông ta đột nhiên quay đầu nhìn bà Hải Tâm, Vương Phúc và những người khác.

Trần Hùng tức giận nói: “Chuyện này sao tôi không biết?”

Vương Phúc và những người khác sợ đến mức mặt tái nhợt.

Bọn họ không nói được lời nào.

Cuối cùng, phu nhân Hải Tâm hạ giọng nói: “Lão gia, đừng trách bọn họ, là tôi đã dặn bọn họ không nói cho ông biết.”

Trần Hùng tức giận nói: “Tên súc sinh mà tôi đuổi khỏi nhà giờ yêu cầu cả gia đình đến mộ mẹ nó quỳ xuống thú tội. Bà lại dám giấu tôi?”

Bà Hải Tâm nói: “Lão gia, tôi định đợi xong lễ mừng thọ của ông rồi mới nói. Mục đích là không muốn ông không vui.”

“Nhưng không ngờ Trần Ninh lại oán hận chúng ta sâu sắc như vậy, cả gan sai người làm loạn, chao ôi!”

Hai câu tự trách của bà Hải Tâm lập tức khiến Trần Hùng nỗi điên. Ông ta chuyển mục tiêu về Trần Ninh.

Trần Hùng mặt mày tái nhợt, chua xót nói: “Tên súc sinh!”

Vương Phúc nhân cơ hội dặn dò đám thuộc hạ: “Người đâu, đánh phế đám người đó rồi ném ra ngoài.”

Ngay lập tức, người của Trần gia sẵn sàng ra tay đối phó với Điển Chử.

Điển Chử và những người khác cũng sẵn sàng chiến đấu!

Tuy nhiên lúc này, Trần Hùng đã hét lên: “Tất cả dừng lại, để họ đỉ.

Vương Phúc mở to hai mắt: “Lão gia, bọn chúng làm loạn thế này, ông còn thả bọn họ đi?”

Trần Hùng lạnh lùng nói: “Vậy thì sao, chẳng lẽ giết hết chúng, để cho tôi thấy máu trong ngày vui à?”

“Ông cho rằng hiện tại đã xảy ra quá nhiều chuyện như vậy, tôi còn chưa đủ xấu hồ sao?”

Vương Phủ vội vàng nói không dám. Sau đó liền nói lại với thuộc hạ Trần gia: “Lão gia nói, thả bọn họ đi!”

Thuộc hạ nhà họ Trần nghe lệnh, họ dạt ra hai bên chừa ra con đường chính giữa.

Trần Hùng lạnh lùng nhìn nhóm người của Điển Chử, chậm rãi nói: “Trở về nói với tên súc sinh Trần Ninh đó. Nễ mặt người mẹ quá cố của nó, tôi sẽ không tính toán.”

“Nếu còn lần khác, tôi sẽ không tha cho nó.”

Tại nhà hàng Mạn Bộ Vân Đoan, thành phố Trung Hải, Trần Ninh đang ngồi bên cửa sổ, hút một điếu thuốc. Vẻ mặt anh không nhìn ra được hỷ nộ ái lạc.

Anh bình tĩnh hỏi: “Trần Hùng nói nễ mặt mê tôi, nên tha cho tôi một lần?”

Điển Chử liếc nhìn xuống đất, ôn nhu nói: “Chính miệng ông ta nói.

Trần Ninh sắc mặt lạnh đi. Nhiệt độ xung quanh dường như lập tức giảm xuống vài độ.

Điễn Chử liếc nhìn Trần Ninh, thấp giọng hỏi: “Thiếu gia, có cần cho Trần gia chút áp lực không?”

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Không cần gấp, lúc trước tôi có bảo thời hạn 1 tháng, giờ vẫn chưa tới mà. Bà ta xem tôi như cái gai trong mắt, muốn loại nhỏ đi càng sớm càng tốt.”

“Cậu bảo Bảo Hỗ Vệ và Cuồng Phong, Nộ Lãng luân phiên bảo vệ cả nhà tôi!”

Điển Chử: “Vâng!”

Vào lúc này, ở phòng sách Trần gia, thành phố Kỷ Châu phía Bắc.

Trần Kiếm Đông đang nghe trộm cuộc nói chuyện giữa mẹ cậu – bà Hải Tâm và quản gia Vương Phú!

c Giọng nói của người mẹ, phu nhân Hải Tâm, mơ hồ phát ra từ phòng sách: “Lão gia có phải đang hoài niệm quá khứ không?

Trần Ninh đã xúc phạm lão gia trong yến thọ. Vậy mà ông ấy không sai người giết Trần Ninh.”

Vương Phúc nói: “Mặc dù lão gia đã đuổi Trần Ninh ra khỏi nhà, cũng như tuyên bố cắt đứt tình bố con. Nhưng dòng máu chảy trong người Trần Ninh vẫn là dòng máu của nhà họ Trần. “

Phu nhân Hải Tâm: “Tôi rất lo lắng. Lão gia đã lớn tuổi nên có thể nhớ chuyện xưa. Sẽ quyết định đưa Trần Ninh về nhà họ Trân”.

“Nếu thật sự như vậy, con trai tôi chẳng phải sẽ mất đi tư cách người thừa kế thứ nhất sao?”

“Nói không chừng cơ nghiệp của Trần gia đều rơi vào tay Trần Ninh.”

Vương Phúc: “Bà chủ, lo lắng của bà không phải không có lý.

Tên Trần Ninh nhất định phải loại trừ.”

Trần Kiếm Đông bên ngoài phòng sách tình cờ nghe được.

Sắc mặt của anh ta vô cùng phức tạp, vừa tức giận vừa thù hận!

Mẹ anh ta, phu nhân Hải Tâm, vốn là tình nhân của Trần Hùng.

Từ đầu, anh ta chỉ là một đứa con ngoài giá thú do Trần Hùng và tình nhân sinh ra. Không danh không phận.

Sau này, khi mẹ con Trần Ninh bị đuổi ra khỏi nhà!

Mẹ con anh ta mới vào nhà họ Trần. Mẹ anh ta trở thành bà chủ Trần gia, anh ta cũng trở thành thiếu gia của Trần gia.

Từ một đứa con ngoài giá thú trở thành thiếu gia nhà họ Trần.

Mấy năm nay, Trần Kiếm Đông đã đủ hưởng vinh hoa phú quý.

Nhưng anh ta không ngờ Trần Ninh lại xuất hiện và trở thành mối đe dọa lớn nhất đối người thừa kế của gia tộc họ Trần là anh.

Anh ta sẽ không bao giờ cho phép Trần Ninh tranh giành quyền thừa kế với gia tộc họ Trần, Trần Ninh nhát định phải chét!

Trần Kiếm Đông đã có dự định. Ánh mắt anh ta trở nên lạnh lùng, sau đó lặng lẽ rời đi.

Trở lại khu nhà anh ta ở, thị vệ Tiêu Mã của hắn cười nịnh nọt chào hỏi: “Thiếu gia, người đã trở về.”

“Một nhóm Nha nội trong thành phó tối nay sẽ tổ chức một bữa tiệc tại hộp đêm Thiên Giai. Có rất nhiều người đẹp nổi tiếng và người mẫu tham dự. Họ hỏi thiếu gia có muốn chơi cùng không?”

Trần Kiếm Đông lạnh lùng nói: “Không đi!”

“Tôi chuẩn bị đi Trung Hải làm một số việc, anh giúp tôi tuyển chọn một nhóm thuộc hạ giỏi nhất đi cùng.”

“Ngoài ra, thông báo cho gia thần Ngưu Ma Vương, để anh ta đi với tôi!”

Tiểu Mã mở to mắt khi nghe vậy, thiếu gia đi Trung Hải làm gì?

Đã mang theo một đám cao thủ đi theo rồi, còn phải phái thêm một trong ngũ hỗ của Trần gia – mãnh tướng Ngưu Ma Vương!

Nên biết rằng Ngưu Ma Vương là một trong năm con hỗ của Trần gia. Thực lực cường hãn, giết người như hạt mè.

Nếu không có việc gì quan trọng, ngay cả lão gia cũng không dám dễ dàng phái sát thần Ngưu Ma Vương ra tay.

: Vì Ngưu Ma Vương không chỉ mạnh, mà dã tâm giết người rất mạnh. Nếu sử dụng không đúng cách, Ngưu Mã Vương sẽ gây ra một cơn bão đẫm máu.

Rốt cuộc là ai đã xúc phạm thiếu gia Đông, mà thiếu gia Đông phải phái cỗ máy giết người Ngưu Ma Vương này!

Nhìn thấy Tiểu Mã sững người, Trần Kiếm Đông tức giận nói: “Tại sao lại ngắn ra đó? Còn không đi nhanh đi!”

Nghe vậy, Tiểu Mã nhanh chóng đáp: “Vâng, vâng, vâng. Tiểu nhân sẽ đi mời Ngưu Ma Vương.”