Thiếu Soái Trở Về

Chương 357




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 357: Nói Rõ Rồi, Tôi Chính Là Thiếu Soái

Mọi người tại sảnh đợi nhìn thấy Long Nhiếp và Trần Ninh xảy ra mâu thuẫn, từng người một đều có mặt để chứng kiến.

Ngoại trừ Ngụy Khang và một vài người biết thân phận thực sự của Trần Ninh, thì hầu như những người còn lại đều nhìn Trần Ninh với vẻ thương hại.

Tất cả đều thắc mắc Trần Ninh là ai mà dám gây chuyện với ông Long, chán sống sao?

Tống Sính Đình cũng đủ sợ khiếp người khi thấy Trần Ninh dám nói bức thư pháp này là giả.

Nếu đó là thật thì không chỉ làm mắt lòng ông Long mà cả thiếu soái Bắc Cảnh cũng đắc tội luôn.

Tống Sính Đình lo lắng kéo Trần Ninh lại, nhỏ nhẹ thuyết phục: “Trần Ninh, anh ít nói vài câu lại đi. Anh đâu có quen thiếu soái, huống chỉ là thấy qua bút tích của anh ta. Làm sao lại dám nói thư pháp của người khác là giả chứ?”

Khi Long Nhiếp, Long Tả Quyền và những người khác nhìn thấy ngay cả vợ của Trần Ninh cũng thuyết phục Trần Ninh đừng làm như vậy. Thì mọi người đều cảm thấy Trần Ninh chỉ đang miệng nhanh hơn não.

Trần Ninh cười nói: “Anh không có nói lung tung, anh nghiêm túc đó.”

“Bức thư pháp này không phải do thiếu soái Bắc Cảnh viết, anh có thể dùng cái đầu để đảm bảo.”

Về điểm này, Trần Ninh đương nhiên có thể đảm bảo. Có phải do anh viết hay không, chính anh mới biết rõ.

Nhưng những người khác đang nghe ngóng lại là một cảm giác khác.

Tống Sính Đình cảm thấy Trần Ninh hơi quá đáng. Anh muốn kiếm chuyện cũng đâu cần phô như thế!

Long Nhiếp hoàn toàn bị Trần Ninh chọc cho điên máu. Ông ta tức giận, trầm giọng nói với Ngụy Khang: “Thị trưởng Ngụy, ông cũng thấy tên nhóc này bốc phét kiêu ngạo đến thế rồi đấy.”

“Tôi cả gan mong xin ngài thị trưởng hãy trung lập, đừng xen vào ân oán giữa tôi và cậu ta. Hôm nay tôi phải giải quyết cho xong.”

Ngụy Khang vừa sợ vừa giận, trong lòng nhiều câu chửi mắng: Người trước mặt ông tính sổ không nồi đâu, ông đúng là muốn tìm cái chết.

Ngụy Khang đương nhiên không thể để Long Nhiếp đánh với Trần Ninh, nếu không lúc đó Trần Ninh trách móc ông ấy, lúc đó sống không được yên thân cho xem.

Ông vội vàng dàn lại trận, vẻ mặt bình tĩnh nhưng không vừa lòng nói: “Long Nhiếp, hôm nay là ngày tốt, con trai tôi kết hôn.

Ông ở đây làm loạn, tôi nghĩ không hay cho lắm.”

Nghe vậy, Long Nhiếp sắc mặt liền thay đổi, vội vàng xin lỗi nói: *Thị trưởng, tôi không phải ở đây gây rồi. Chỉ là hôm nay Trần Ninh mà bước ra khỏi cửa này, tôi không thể đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì.”

Khi nghe vậy, Ngụy Khang nhận ra mâu thuẫn giữa Long Nhiếp và Trần Ninh dường như không đơn giản như vậy.

Ông nhìn Trần Ninh – người luôn điềm đạm như suối. Rồi nhìn Long Nhiếp, kẻ bướng bỉnh cố chấp, rồi chậm rãi nói: “Ân oán giữa cả hai tôi quản không nỏi, và cũng không có tư cách để quản. Nhưng tôi hy vọng trong bữa tiệc cưới của con trai tôi, hai người có thể hòa bình với nhau.”

Ngụy Khang thực sự rất đau đầu, Long Nhiếp là nhân vật quyền lực ở Ký Châu, còn Trần Ninh là thiếu soái Bắc Cảnh.

Nếu hai người thật sự đánh nhau, chẳng khác nào đang xem các thần tiên đánh nhau vậy. Muốn thuyết phục cũng không được.

Vì vậy, ông chỉ đơn giản là bỏ qua nó.

Cứ thuận theo tự nhiên, họa của ai tự người đó gánh.

Khi Long Nhiếp nhìn thấy thị trưởng chọn cách trung lập, không màng chuyển của ông ta với Trần Ninh. Ông ta lập tức tỏ ra tự mãn.

Dù gì thì Long gia cũng là gia tộc có máu mặt ở Ký Châu!

Long Nhiếp dặn dò Long Tả Quyền bên cạnh: “Cậu triệu tập những thủ hạ tỉnh nhuệ của Long gia chúng ta, canh giữ bên ngoài tòa nhà. Tiệc cưới xong, lúc bọn người Trần Ninh đi ra khỏi cửa, chúng ta sẽ ra tay.”

Long Tả Quyền nghe xong khẽ cười, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, tộc trưởng, bây giờ tôi sẽ đi thu xếp.”

Không lâu sau, đám cưới bắt đầu.

Ngay sau đó, tiệc cưới cũng bắt đầu.

Trần Ninh và Long Nhiếp cùng những vị khách quý vẫn đang dự tiệc ở sảnh phụ, và Ngụy Khang đã đích thân đi mời rượu.

Trong bữa tiệc, Ngụy Khang cùng con trai và con dâu đến mời rượu Trần Ninh và Tống Sính Đình.

Cũng có vài nhà lãnh đạo biết thân phận thực sự của Trần Ninh, cũng đến nâng ly kính rượu Trần Ninh, Tống Sính Đình với thái độ cung kính.

Là rượu Mao Đài thượng hạng!

Tống Sính Đình thấy Trần Ninh đã xúc phạm Long Nhiếp – tộc trưởng Long gia. Long Nhiếp thậm chí không nễ mặt thị trưởng, còn lớn tiếng nói sẽ xử lý Trần Ninh ngoài cửa.

Cô đang vô cùng lo lắng!

Ngay khi lời nói của Long Nhiếp vừa dứt, thư ký của Ngụy Khang đột nhiên từ bên ngoài đi vào, nói nhỏ vào tai Ngụy Khang vài câu.

Ngụy Khang nghe xong, sắc mặt thay đổi. Ông đột nhiên nhìn về phía Long Nhiếp, tức giận nói: “Long Nhiếp, ông điên rồi.

Ông dám để cho Long Tả Quyền dẫn máy ngàn người tụ tập bên ngoài. Ông định làm gì?”

Nghe vậy, Long Nhiếp đắc ý nói: “Ngài thị trưởng, xin đừng ngạc nhiên. Long gia chúng tôi không nhằm vào ai, mà chỉ nhắm vào Trần Ninh.”

*Tôi cũng đã hứa sẽ không gây rồi trong bữa tiệc.”

“Nhưng khi Trần Ninh bước ra khỏi cánh cửa này, tôi không thể đảm bảo an toàn cho cậu ta, ha ha ha.”

Long Nhiếp và người của gia tộc họ Long đứng sau ông ta đều tự hào.

Gia tộc họ Long rất độc đoán, bá đạo ở Ký Châu.

Muốn làm gì đều bát chấp mọi quy tắc.

Ngay cả thị trưởng Ngụy Khang cũng phải đau đầu vì chuyện này mà không thể giải quyết.

Long Nhiếp nhìn Trần Ninh, giễu cọt nói: “Trần Ninh, tôi cho cậu thêm một cơ hội. Nếu cậu không chứng minh được thư pháp của tôi là giả, vậy đừng trách tôi không khách sáo.”

Khóe miệng Trần Ninh hơi nhếch lên: “Long Nhiếp, ông thật sự muốn tôi chứng minh bức họa đó sao?”

“Tôi hy vọng ông sẽ không hối hận sau khi tôi chứng minh điều đó.”

Long Nhiếp giễu cọt: “Hì hì, cậu mới là người cần hồi hận. Tôi sẽ làm cho cậu hồi hận đến cả đời.”

Trần Ninh nheo mắt, chậm rãi nói: “Nếu đã vậy, tôi sẽ nó rõ cho nghe.”

“Tôi chính là thiếu soái Bắc Cảnh, tổng tư lệnh của 300..

binh sĩ ở Bắc Cảnh. Tôi có thể nói khẳng định với ông là tôi chưa bao giờ viết qua bức thư pháp này.”

“Ông có hài lòng với băng chứng này không?”

Khi Trần Ninh nói xong, tất cả mọi người đều bị sốc.

Cái gì, Trần Ninh là Bắc Cảnh Thiếu Soái?

Mọi người có mặt tại hiện trường đều lộ vẻ kinh ngạc.

Long Nhiếp cũng trợn to hai mắt, lập tức không nhịn cười: “Ha ha, cậu là thiếu soáiBắc Cảnh, đúng là nực cười.”

“Cậu đúng là có bản lĩnh chém gió đấy. Khoác lác đến vậy mà không biết ngượng là gì. Giỏi quá nhỉ!