Thiếu Soái Vợ Ngài Bỏ Trốn Rồi

Chương 32: Tìm các người đẹp đường phố




Một giờ sau, thành phẩm của cả hai đã được bưng lên trên bàn.

Lương Đồng Tâm làm một món thịt bò xào rau mùi, còn Điền Trung Quân lại làm một món cá gì đó mà cô không biết nên gọi tên nó là gì.

“Món này gọi là sốt cá hoa vàng, là món ăn đầu bảng thường có trong yến tiệc Mãn Hán thời xưa!” Miệng Điền Trung Quân hơi nhếch lên.

Lương Đồng Tâm kinh ngạc nhìn anh, rồi thẹn thùng giơ cái món ăn mình vừa mới làm lên trước mặt nhìn.

“Chúng ta đổi cho nhau đi.” Điền Trung Quân đặt món ăn anh ta nấu đến trước mặt cô.

Sau đó, anh lấy món “Bò xào rau mùi” do Nặc Kỳ Anh làm, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

“Ừm, rất ngon!” Điền Trung Quân giơ ngón tay cái khen ngợi.

Lương Đồng Tâm bặm môi, cầm đũa lên, đưa một miếng cá vào miệng.

Con ngươi của cô đảo một vòng, chậm rãi nhai thật kỹ, ngước mắt lên nhìn Điền Trung Quân, trong ánh mắt thoáng một chút kinh ngạc.

“Sao thế? Không thích ăn à?” Điền Trung Quân lo lắng hỏi.

Lương Đồng Tâm vội vàng lắc đầu: “Không có… món ăn anh nấu chẳng khác gì đầu bếp trong khách sạn cả, tay nghề của anh đúng là… tuyệt vời!”

Cô chỉ là có hơi tự ti mặc cảm mà thôi, anh là một người đàn ông, vậy mà món ăn làm ra còn ngon hơn cả người phụ nữ ngày ngày xuống bếp như cô.

Điền Trung Quân mỉm cười khoái chí: “Cám ơn em đã khen!”

“Anh có hay nấu ăn không?” Lương Đồng Tâm yếu ớt hỏi.

Điền Trung Quân khẽ nhún vai, biểu thị bản thân rất ít khi xuống bếp.

“Anh không làm đầu bếp cũng thật là đáng tiếc!” Lương Đồng Tâm trêu ghẹo nói.

Điền Trung Quân mỉm cười đáp lại: “Tôi chỉ xem nấu ăn là một loại sở thích thôi.”

Coi nấu ăn như sở thích? Nói cách khác, xuống bếp chỉ là sở thích nhất thời của anh thôi sao?

Chẳng trách…

Lúc này Lương Đồng Tâm cũng hiểu ra, cô xuống bếp chỉ là muốn lắp đầy cái bụng.

Còn anh xuống bếp nấu ăn là vì sở thích cá nhân của bản thân.

Hóa ra đây chính là sự khác biệt giữa hai người.

“Trình độ học vấn của tôi không cao, không có hứng thú am hiểu văn hóa sâu sắc như anh…” Lương Đồng Tâm thẹn thùng cúi đầu, lẩm bẩm nói.

Điền Trung Quân lầm tưởng mình đã nói sai, vội vàng giải thích: “Ý tôi không phải vậy… tôi chỉ là muốn… sau này có thể ngày ngày nấu cho vợ con mình những món mà bọn họ thích ăn thôi…”

Lời này của anh ta vừa dứt, Lương Đồng Tâm đột nhiên ngẩng đầu lên.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí xung quanh có chút mập mờ.

Lươn Đồng Tâm là người lấy lại tinh thần đầu tiên, lúng ta lúng túng bưng bát cơm lên ăn.

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng xấu hổ của cô, Điền Trung Quân không khỏi cong miệng cười.

Sau bữa trưa, Lương Đồng Tâm cảm thấy thời gian không còn sớm, thế là chào tạm biệt Điền Trung Quân: “Hôm nay cảm ơn sự nhiệt tình hiếu khách của anh, tôi phải về nhà rồi, mất tích cả một đêm, tôi nghĩ anh trai tôi chắc sẽ lo lắng lắm!”

“Em đi thang máy xuống tầng tám thì có thể đến nhà anh trai em rồi.” Điền Trung Quân ân cần nhắc nhở.

Lương Đồng Tâm ngẩn người, dường như hiểu ra: “Nơi này chính là…”

“Đúng vậy, thật ra tôi sống cùng một khu chung cư với anh của em!” Điền Trung Quân mỉm cười nói.

Lương Đồng Tâm cũng cười ngại ngùng: “Thật là trùng hợp!”

“Tối hôm qua, tôi vốn dĩ muốn đưa em về nhà anh trai em, nhưng mà nếu đưa em về đó, em chỉ có thể ngủ ngoài sô pha, tôi không muốn để em chịu thiệt thòi như thế nên chỉ có cách bế em về nhà tôi, mọi chuyện là như vậy đấy, mong là em đừng để bụng.” Điền Trung Quân dịu dàng giải thích.

Lương Đồng Tâm nghe vậy thì như mở cờ trong bụng, cô sao mà để ý chứ, vui mừng còn chẳng kịp.

Không thể phụ nhận rằng cô rất có thiện cảm với người đàn ông ấm áp chu đáo như Điền Trung Quân.

“Dù sao thì cũng rất cảm ơn anh đã quan tâm tôi như thế! Vậy tôi về trước đây!”

“Tôi tiễn em đến thang máy!”

“Không cần đâu! Tự tôi đi được mà!”

Đối diện với người đàn ông mà mình có thiện cảm, Lương Đồng Tâm nhất thời có hơi lúng túng không biết làm sao, chỉ đành xoay người bỏ đi.

Nhìn bóng lưng Lương Đồng Tâm rời đi, Điền Trung Quân khẽ mỉm cười, sau khi bước trở lại vào phòng, anh gọi điện cho trợ lý Triệu Bình của mình.

“Tổng giám đốc Điền, anh có gì căn dặn?” Triệu Bình nhấc điện thoại hỏi.

“Bân, cậu nói với người của bộ phận nhân sự, nếu có cô gái nào tên Lương Đồng Tâm đến thử việc, vấn đề tiền lương trong thời gian thực tập… cậu bảo người của bộ phận nhân sự cứ thương lượng theo ý của cô ấy, cô ấy muốn bao nhiêu, bảo họ cứ đồng ý hết.”

“Vâng, tổng giám đốc Điền.”

“Còn một chuyện nữa. Công ty chúng ta có quy định cấm hẹn hò giữa các nhân viên sao?”

“Có!”

“Vậy có cấm nhân viên và tổng giám đốc yêu nhau không?”

“Không, không có!”

“Không có thì tốt!” Điền Trung Quân nghe xong lập tức mỉm cười.

Triệu Bình ở đầu dây bên kia ngơ ngác không hiểu sao, hôm nay tổng giám đốc nhà anh ta làm sao thế nhỉ? Giữa trưa nắng đột nhiên đi hỏi anh ta mấy chuyện đâu đâu.

“Tổng giám đốc Điền, anh còn gì muốn căn dặn nữa không?” Sau đó Triệu Bình lại hỏi.

Điền Trung Quân suy nghĩ một lúc, cảm thấy không còn chuyện gì nữa, thế là cúp máy.

Lương Đồng Tâm gõ cửa nhà xong, người ra mở cửa cho cô lại là chị dâu Đường Thanh Hà.

Đường Thanh Hà nhìn thấy Lương Đồng Tâm bình yên vô sự trở về thì không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.

“Chị dâu.”

“Em bình an trở về là tốt! Em cũng thật là, có bạn trai ở Bình Dương mà không nói sớm với anh chị.” Đường Thanh Hà nhắc nhở.

Lương Đồng Tâm có hơi sững sờ, đột nhiên nhớ lại những lời lúc đầu Điền Trung Quân nói với cô, lúc này mới hiểu “bạn trai” mà Đường Thanh Hà nói là chuyện gì.

Vốn dĩ, Lương Đồng Tâm muốn giải thích với Đường Thiết Hề rằng khi Điền Trung Quân không phải là bạn trai của cô, nhưng đột nhiên lại cảm thấy không thỏa đáng.

Sau khi suy trước tính sau một hồi đều không nghĩ ra cách, Lương Đồng Tâm đành phải giữ im lặng.

“Đúng rồi, đây là tiền hát hôm qua của em, còn có tiền bo của em nữa!”

Sau khi nói xong với Lương Đồng Tâm, Đường Thanh Hà quay người đi vào phòng, lúc đi ra, trên tay đã cầm ba triệu.

Vừa nói, cô ấy vừa nhét tiền vào tay Lương Đồng Tâm.

Nhìn thấy ba triệu trong tay, Lương Đồng Tâm liền sững sờ. Chỉ hát một đêm ở câu lạc bộ Dạ Mị lại có thể kiếm được nhiều tiền như thế!

Đường Thanh Hà nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc của Lương Đồng Tâm, bất ngờ nói tiếp: “Đây là ít rồi đấy! Trước đây còn có một nữ ca sĩ hầu hạ khách ngủ, kiếm được còn nhiều hơn!”

Hầu, hầu ngủ…

Lương Đồng Tâm lấy lại tinh thần, xấu hổ nuốt một ngụm nước bọt.

Chẳng trách Điền Trung Quân lại nói cô không thích hợp đến những nơi như câu lạc bộ Dạ Mị, hóa ra là vì lý do này.

“Tối nay, em vẫn đi chứ?” Đường Thanh Hà hỏi lại.

Lương Đồng Tâm vội vàng lắc đầu.

Đường Thanh Hà hiểu ý, cười một tiếng: “Có phải bạn trai không cho phép không?”

“Em tìm được công việc rồi!” Để tránh Đường Thanh Hà lại hỏi những chuyện xoay vòng quanh Điền Trung Quân, Lương Đồng Tâm lập tức đổi chủ đề.

“Nhanh như vậy sao?” Đường Thanh Hà cảm thấy có chút khó tin.

Nhớ ngày đó khi cô vừa mới đặt chân tới Bình Dương, nếu không phải nhờ có Lương Tương Như giúp đỡ, thì cô đã sớm từ bỏ, ngoan ngoãn trở về quê rồi.

Lương Đồng Tâm mỉm cười gật đầu.

Cô không muốn đẩy chủ đề lên người Điền Trung Quân, nhưng Đường Thanh Hà lại cảm thấy rất hứng thú với “người bạn trai” đó của cô.