Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận Trời

Chương 103




Chương 103

Giang Dương Minh là người chín chắn và hướng nội, trước giờ luôn lạnh lùng với người ngoài, cũng chỉ có ở trước mặt những người trong đội đặc thù này mới cởi mở hơn một chút.

Lúc này Giang Dương Minh nghe thấy Lục Phi nói, anh ta kéo gọng kính ở trên mũi xuống thấp hơn một chút, để lộ ra đôi con mắt hẹp dài và sâu.

Người nào trong đội đặc thù cũng có tài năng kỳ lạ, người giống như Chu Viễn Thanh là hacker đỉnh cao, được thể hiện trên kỹ thuật.

Mà rõ ràng Giang Dương Minh là thể hiện trên kỹ năng bẩm sinh. Đôi mắt đó của anh ta có năng lực khống chế tâm trí, thấp hơn năng lực khống chế tâm trí của ma cà rồng một chút nhưng cũng đủ.

Khi Nicholas của nước A chưa được phái đến đội đặc thù của họ, việc loại trừ ký ức của người đương sự trong vụ án trước giờ đều là việc của Giang Dương Minh. Với thiên bẩm khác thường của Giản Linh, cũng không phải là không thể chống lại được sự khống chế tâm trí của Giang Dương Minh hoặc là ma cà rồng.

Nhưng nếu như bất ngờ, vẫn có thể trúng chiêu trong khoảng thời gian ngắn.

Giống như là bây giờ, Giang Dương Minh nhìn chằm chằm vào mắt của Giản Linh: “Nhìn vào mắt của tôi, nói cho tôi biết, cô và thiếu tá Âu có phải là sống chúng rồi!”

Ánh mắt của Giản Linh hơi phân tán, gật đầu nói một chữ: “Ừ…”

Nhưng rất nhanh cô đã khôi phục lại bình thường, tức giận nói: “Tiêu rồi!”

Đám đồng liêu vui mừng reo lên: “Lừa được rồi, lừa được rồi!”

Giản Linh: “Giang Dương Minh! Lục Phi! Hai người chùi rửa nhà vệ sinh một tháng một tháng cho ông đây.”

Đám đồng liêu lại càng vui: “Thẹn quá hóa giận rồi! Thẹn quá hóa giận rồi!”

Thật ra Giản Linh cũng không phải thẹn quá hóa giận, dù sao sau này Âu Tuấn cũng sẽ vào bộ đội đặc thù, sau này bọn họ sẽ biết những chuyện này.

Giản Linh chỉ đơn thuần là nhìn không thuận mắt dáng vẻ muốn ăn đòn của bọn họ.

Nhất là cái loại đầu óc có vấn đề như Lục Phi, anh ta ôm thùng canh cười tít mắt: “Chùi rửa nhà vệ sinh hai tháng cũng không sao. Lòng tôi cảm thấy rất thoải mái, quá là thoải mái luôn! Cuối cùng đội trưởng Giản của chúng ta cũng có người tiếp nhận rồi.”

Giản Linh lười so đo với bọn họ, lách sang chuyện khác: “Sao Viễn Thanh không đến? Trạch nam công nghệ này sống như Nick vậy, không thấy được ánh sáng mặt trời hay là làm sao vậy?”

Lục Phi xua tay: “Đừng nhắc nữa, mấy ngày nay anh ấy bận ứng phó với bộ trưởng!”

“Hả?”

Rõ ràng Giản Linh rất ngạc nhiên với chuyện này: “Bộ trưởng? Bộ trưởng làm sao?”

Từ trước đến giờ, bộ trưởng của bộ đội đặc nhiệm bọn họ cũng không thường quản nhiều về vụ án, vụ án mấy tên du côn lần trước bắt cóc năm con tin để kêu gọi Thần Long, à không, để báo thù xã hội.

Bộ trưởng cũng chỉ gọi cho cô một cuộc điện thoại bảo cô làm cho tốt mà thôi.

So với vụ án đó, vụ án này của La Chính còn nhỏ hơn, tại sao lại kinh động đến bộ trưởng rồi?

“Còn không phải là vì tai nạn lao động của cô sao…”

Lục Phi nói, lại uống một ngụm canh rồi sau đó thoải mái thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Không biết tại sao bộ trưởng lại biết được, có vẻ rất là căng thẳng, ông ấy không gọi cho cô sao?”

Tôi nghe Viễn Thanh nói, bộ trưởng dự định đến đây thăm hỏi cô rồi, sao? Không liên lạc với cô một chút sao?”

Giản Linh sững sờ lắc đầu, nhưng cô đã nhanh chóng phản ứng lại được tại sao bộ trưởng lại có thể xem trọng việc này như vậy.