Thịnh Hạ Chi Luyến

Chương 63




Điều đáng tiếc chính là chủ cửa hàng chỉ tìm được một ly cà phê. Anh ta do dự trong vài giây mới quyết định bọc cái ly nho nhỏ trong nhiều tầng lớp giấy gói, đặt trong một cái hộp lớn và cuối cùng đóng gói thêm bên ngoài một cái hộp to hơn. Tất cả từ bên ngoài nhìn trông rất kín đáo.

Chủ cửa hàng đem cái hộp này cho Nhậm Ngạn Đông và hướng về phía Nhậm Ngạn Đông với một ánh mắt ăn ý nhau.

Nhậm Ngạn Đông nháy mắt lĩnh hội ngay: "Cảm ơn."

Thịnh Hạ đang chọn những thứ khác, nghe tiếng chân bước gần: "anh mua cái gì vậy?" Cô hỏi Nhậm Ngạn Đông.

Nhậm Ngạn Đông chỉ có thể tạm thời nói dối, nói là sưu tầm vài món vật phẩm cho lão Vạn.

Thịnh Hạ gật đầu, không có bất luận hoài nghi gì với hiểu biết Lão Vạn thích giữ một ít tác phẩm nghệ thuật. Nhậm Ngạn Đông đem cái hộp đặt sang một bên, tiếp tục chọn lựa.

Thịnh Hạ né qua anh lúc không chú ý mà nhỏ giọng hỏi tiếng Anh với người chủ về cái ly kia tìm được không?

Anh chủ nhún nhún vai, xin lỗi lắc đầu.

Thịnh Hạ nói không nên lời cảm nhận mất mát, lại cũng chỉ thất vọng mà tiếp thu sự thật này.

Khi hai người không mua gì nữa, Nhậm Ngạn Đông đi trả tiền thì anh chủ cười lắc đầu. Chuyện anh ta đưa cho Ngạn Đông cái ly như một lời chúc cho cả hai luôn hạnh phúc.

Nhậm Ngạn Đông một lần nữa cảm tạ và tiếp tục dạo các hàng quán trưng bày khác.

Tâm trạng hứng thú của Thịnh Hạ hiện tại giống như chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, không chú tâm thưởng thức.

Nhậm Ngạn Đông nhìn ra trạng thái của cô không thoải mái: "Mệt mỏi sao?"

Thịnh Hạ cười cười: "Còn tốt mà."

Nhậm Ngạn Đông một tay cầm camera, bên tay kia ôm cái hộp ảo bối. Anh đem camera sang cho Thịnh Hạ cầm và dùng tay mình nắm tay cô đi trong khu chợ đang rất đông, chen chúc, ồn ào náo động.

Nhậm Ngạn Đông cùng Thịnh Hạ xuyên qua trong toàn cảnh khu chợ mà tay hai người vẫn nắm chặt với nhau. Tâm tình Thịnh Hạ có chút vui lên so với thời điểm lúc không mua được ly cà phê. Nỗi buồn bực được phai nhạt đi một chút.

Đi ngang qua một quầy hàng, thuộc về nhóm thanh niên với biển trưng bày 'ủng hộ quỹ cứu trợ các động vật nhỏ'.

Thịnh Hạ ý bảo Nhậm Ngạn Đông buông tay: "Em muốn đến hát một bài."

Nhậm Ngạn Đông: "hát bài gì?"

Thịnh Hạ cố ý trêu ghẹo anh: "Một bài em thuộc nhất." cô còn cố ý cường điệu: "em thuần thục nhất một bài này nhe."

Nhậm Ngạn Đông tự nhiên nghĩ đến bái hát cô cùng Sở Dần Hạo hợp xướng trước kia.

Với anh mà nói thì chuyện hát này còn không bằng dùng cách khác quyên góp.

Cho đến bây giờ anh vẫn quên không được ánh mắt Thịnh Hạ cùng Sở Dần Hạo trao nhau khi hát tựa như một cây kim châm ẩn mình lâu ngày chọc thêm anh sâu một chút.

Nhậm Ngạn Đông uyển chuyển cự tuyệt: "Anh không thưởng thức được âm nhạc cao thâm, đổi bài khác đơn giản hơn nhe?"

Thịnh Hạ hơi hơi nghiêng đầu, cười như không cười nhìn anh: "Đó là do anh ít nghe, nghe nhiều tự nhiên sẽ không thầy dạy cũng hiểu."

Nhậm Ngạn Đông không cùng cô đấu võ mồm, bất đắc dĩ nhẫn nhịn.

Thịnh Hạ đem camera và túi xách cho Nhậm Ngạn Đông cầm, tiến đến cùng giao lưu ca hát với nhóm thanh niên.

Nhóm đối phương thật cao hứng, đem microphone nhường cho cô, hỏi tên ca khúc và còn nói đàn nhạc đệm cho cô.

Sau khi Thịnh Hạ uống mấy ngụm nước cho nhuận cổ họng, cô ra dấu hiệu 'ok' với bọn họ.

Mặc dù không thích bài hát kia, Nhậm Ngạn Đông vẫn mở camera quay video cho Thịnh Hạ.

Tiếng ca bắt đầu vang lên, tiếng hát nhu mỳ làm cho không khí chung quanh vốn dĩ đang ầm ĩ mà trong nháy mắt an tĩnh lại. Mọi ánh mắt người đi đường đều trực tiếp tập trung đến Thịnh Hạ bên này.

Tiếng hát và nhạc đệm đơn giản, là ca từ và giai điệu duyên dáng bằng tiếng Anh nhưng đồng điệu cũng đủ để cho người người kinh diễm.

Nhậm Ngạn Đông từng nghe qua bài hát này 'tư tạp bố la chợ' (....mình không biết edit sao....để y nguyên luôn...thông cảm cho mình nhe T_T)

Kết thúc bài hát, mọi người chung quanh dừng chân thưởng thức vẫn còn chưa hết thỏa mãn.

Nhậm Ngạn Đông thu hồi camera, lấy tiền mặt trong bóp đặt vào hộp tiền quyên góp.

Thịnh Hạ đi tới: "Nhậm lão bản, em hát thế nào?"

Nhậm Ngạn Đông lẳng lặng không nói mà đem bóp tiền rỗng cho cô xem. Thịnh Hạ lập tức ôm cổ anh, ngửa đầu nhìn anh với ánh mắt sâu kín. Nhậm Ngạn Đông biết động tác của cô như vậy là muốn được hôn nên anh cúi đầu để hai người hôn môi nhẹ một chút.

Nhậm Ngạn Đông ôm cái hộp quà còn Thịnh Hạ cầm camera, mười ngón tay của hai người đan chặt vào nhau rời đi.

Đi dạo đến trưa, bọn họ mới rời khu vực chợ mà đi bằng xe đến khu bờ biển tiếp theo. Hành trình từ chợ đến bờ biển là cách một giờ đi xe nên Thịnh Hạ ngủ một giấc trên đường đi.

Nhậm Ngạn Đông cũng không nhàn rỗi, trong một buổi sáng anh không nhìn đến di động thì hiện tại thấy có không ít cuộc gọi nhỡ và tin tức nhắn vào. Trong lúc Thịnh Hạ đang ngủ, anh không gọi điện thoại mà chỉ hồi đáp bằng tin nhắn.

Trong số đó là từ Lệ Viêm Trác:【 anh không đủ ý tứ gì cả. Chuyện cầu hôn lớn như vậy mà như thế nào cũng không báo tôi một tiếng. Tôi cũng phải đến đưa anh một phần đại lễ. 】

Nhậm Ngạn Đông: 【 nói cho cậu để rướt thêm cho tôi bực bội sao? 】

Lệ Viêm Trác cười trả lời tin:【 bực bội thì không đến mức đó, nhiều lắm là giống cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. 】

Anh ta hôm nay liên hệ Nhậm Ngạn Đông thật là có sự tình khác liên quan đến Chu Minh Khiêm.

Hôm nay Chu Minh Khiêm tìm anh ta nói chuyện về hợp đồng cho bộ phim điện ảnh khoa học viễn tưởng kia thì thất bại là tám chín phần rồi. Anh ta cũng không trông cậy vào Thịnh Hạ, trách cô vong ân phụ nghĩa. Anh ta muốn Lệ Viêm Trác tới tìm Nhậm Ngạn Đông nói chuyện.

Lệ Viêm Trác cùng Nhậm Ngạn Đông không quanh co lòng vòng: 【 Anh nói điều kiện của mình về chuyện hợp đồng của Chu Minh Khiêm đi. 】

Nhậm Ngạn Đông: 【 không có điều kiện. 】

Lệ Viêm Trác chợt thoáng buồn: 【 anh còn muốn phân cao thấp nữa sao? Lúc trước Chu Minh Khiêm cũng là vì muốn anh cùng Thịnh Hạ nhiều cơ hội gặp mặt hơn nên mới nhờ Thịnh Hạ đem hợp đồng đến. Anh đây lại lấy oán trả ơn. 】

Nhậm Ngạn Đông: 【 cậu chuyển lời giúp cho Chu Minh Khiêm là 'ý tốt của anh ta tôi sẽ ghi khắc nhưng còn hợp đồng thì không'. Anh ta phải thông cảm một chút cho phân 'chú' này chứ.】

Lệ Viêm Trác: "......"

Nhậm Ngạn Đông: 【 tôi và ba cậu ta là bằng hữu, anh ta không phải nên kêu tôi một tiếng 'chú' sao? 】

Lệ Viêm Trác cùng anh thật sự không thể hàn huyên vì anh không biết Nhậm Ngạn Đông rốt cuộc chấp nhất lý do gì. Khả năng có lẽ chính là thời điểm lúc đó là đối với chính bản thân Nhậm Ngạn Đông không thể quên được nên Lệ Viêm Trác cũng không muốn làm khó người khác.

Nhậm Ngạn Đông: 【 phần 1 không ký cho anh ta nhưng phần hai có thể suy xét đến hoặc nếu phần ba thì anh ta sẽ được ưu tiên. 】

Cách một lát, anh lại nhắn tiếp: 【 nhưng có điều kiện. 】

Lệ Viêm Trác liền biết không dễ như ăn bánh được nên để anh nói thẳng điều kiện.

Nhậm Ngạn Đông: 【 về sau cậu thôi làm fan hâm mộ đi. 】

Lệ Viêm Trác không hề nghĩ ngợi: 【 chuyện kia vẫn là thôi đừng ký cho cậu ta nữa. Tôi sẽ nói chuyện phải trái cho Chu Minh Khiêm hiểu. 】

Nhậm Ngạn Đông không them trả lời mà trực tiếp xóa khung thoại, nhắm mắt làm ngơ. Anh đọc tiếp các tin tức mà anh chọn thấy khá quan trọng để hồi đáp.

Khi tắt màn hình di động, anh nghiêng mắt nhìn dáng vẻ ngủ say của Thịnh Hạ, rồi lại nhìn về phía phong cảnh ven đường. Cảnh sắc hàng cây xanh hai bên đường làm anh nhớ đến thời điểm trước kia cũng là khung cảnh này mình cùng Thịnh Hạ thường xuyên chạy bộ.

Lúc ấy cô 23 tuổi, anh 32 tuổi.

Thịnh Hạ dùng nhánh cây nhỏ ở ven đường viết số 23 trên mặt đất bùn, sau đó cô nói 'tam ca, anh xem, đây là hợp hai làm một. Từ trái sang phải thì đọc ra là tuổi em, còn đọc từ phải hướng sang trái là tuổi anh.'

Lúc trước cũng là tại con đường này khi hai người tản bộ, Thịnh Hạ đưa cho anh một cái ly và còn nói mình là một người yêu ai thì chính là yêu cả đời.

------------

Thịnh Hạ còn chưa tỉnh ngủ mãi cho đến khi xe dừng tại bãi đỗ xen gay bờ biển.

Nhậm Ngạn Đông không gọi cô dậy ngay mà cầm ba lô của cô xuống xe, ý bảo tài xế mở cốp xe trước.

Anh tìm một vật từ thùng dụng cụ để mở thùng giấy kia ra. Một tầng giấy gói rồi đến một lớp bọc khác làm anh mất không ít thời gian mới lấy được ly ra khỏi hộp. Sau đó anh dùng khăn giấy ướt lau ly sạch sẽ, phơi khô, cất vào trong túi xách của Thịnh Hạ.

Trong xe lúc này Thịnh Hạ dần tỉnh ngủ sau thời gian xe dừng lại không bao lâu. Nhậm Ngạn Đông trước đó đã mở cửa sổ phía sau xe nên không khí lúc này mang theo chút gió biển làm cho cô nằm ở trong xe đặc biệt thấy rất thoải mái, tóc dài hơi bị thổi bay nhè nhẹ.

Thịnh Hạ lười nhác vươn vai, quay đầu ra bên ngoài ngắm nhìm Nhậm Ngạn Đông đang đứng dựa vào cửa xe, cúi đầu xem ảnh chụp.

"Tam ca."

"Không ngủ?" Nhậm Ngạn Đông quay đầu lại.

"uhm."

Nhậm Ngạn Đông cất camera, né sang một bên để cô kéo cửa xe ra: "Đi ăn cơm."

Thịnh Hạ muốn tự cầm ba lô nhưng Nhậm Ngạn Đông không cho: "anh cầm cho em."

Thịnh Hạ: "anh còn cầm theo camera, không có phương tiện."

Nhậm Ngạn Đông sợ cô một lúc không cẩn thận sẽ làm nứt cái ly nên anh đưa camera cho cô giữ: "em cầm cái này đi."

Khi đến nhà hàng, Thịnh Hạ không muốn ăn cơm vì buổi sáng cô đã ăn không ít các món vặt lề đường nên giờ chưa đói. Khi Nhậm Ngạn Đông ăn cơm, thì kêu thêm một phần bánh bắp và một ít rau cho cô.

Thịnh Hạ lúc này vẫn đang còn buồn ngủ nên cô muốn uống một ly cà phê.

Nhậm Ngạn Đông như suy tư gì đó: "anh biết gần đây có quán cà phê khá hay, trong chốc lát anh dẫn em cùng sang để em mua."

Thịnh Hạ: "thật phải mất công vậy a."

Nhậm Ngạn Đông đút cho cô rau dưa: "Không phiền gì, chỉ đi một đoạn đường nhỏ thôi."

Buổi chiều hai người còn muốn đi ra biển nên từ lúc nhà hàng đi ra, Thịnh Hạ để Nhậm Ngạn Đông đi mua cà phê còn cô ở tại bờ biển ngắm cảnh một chút.

Trước khi đi sang đây, cô nghĩ chỉ cần mặc áo quần đơn giản nên trực tiếp cởi áo sơmi bên ngoài và đưa sang cho Nhậm Ngạn Đông cất vào trong túi ba lô.

Thịnh Hạ thỏa suông tóc dài, mang kính râm vào. Dáng vẻ cô lúc này như một mỹ nhân nhu mỳ, lại có phần gợi cảm với đường cong lưng quyến rũ chạy dọc theo bờ mong tròn và đôi chân dài. Khi cô đi ngang qua dù cho nam hay nữ đều tự nhiên chú ý ngắm nhìn.

Trên bờ cát không thiếu các mỹ nữ Bikini nhưng giờ phút này ở trong mắt Nhậm Ngạn Đông, Thịnh Hạ là đẹp nhất, phảng phất tất cả mọi người cũng đang thưởng thức vẻ đẹp của cô.

Anh cầm theo áo sơmi trong tay quay sang cô: "trời đang nắng nóng, em mặc áo khoát vào đi phòng cho khỏi bị cháy nắng. Em cũng không mang mũ thì cả một buổi trưa nay sẽ bị đen không ít."

Thịnh Hạ tỏ vẻ mặt khoe khoang: "da em rất tốt, càng phơi càng thêm rắn chắc, có đen thì dặm chút phấn."

Nhậm Ngạn Đông: "......"

Thịnh Hạ lấy di động tự chụp một bức selfie cùng cảnh biển, cảm thấy không tệ. Hôm nay quần áo phối cùng dáng người của cô khá hợp với cảnh sắc biển nên thêm cái áo sơ mi trắng bên ngoài sẽ phá hết điểm nhấn trang phục.

Cô thúc giục Nhậm Ngạn Đông: "Anh mau đi mua cà phê nha, đừng chậm thời gian còn đi ra biển."

Nhậm Ngạn Đông vẫn quyết định không đi: "Du thuyền cũng có cà phê, anh sẽ cho người pha sẵn cho em."

Thịnh Hạ cảm thấy cũng không sao cả, có cà phê uống là được, cô lại chụp thêm mấy tấm: "Đi thôi, đi du thuyền."

Nhậm Ngạn Đông không nhúc nhích, lấy camera cất vào trong túi, còn kéo khăn lụa choàng vào người cô.

"Làm gì vậy?" Thịnh Hạ không hiểu ra sao.

Nhậm Ngạn Đông phủ khăn lụa tản ra khoát từ phía sau lưng cô đến ngay vị trí phía trước ngực thì buộc lại một cái nơ con bướm xinh đẹp tuy nhiên chiếc khăn lụa này cùng màu váy rất xứng.

Thịnh Hạ bỗng nhiên cười hiểu ra người này đang ghen đây.

Cô trêu ghẹo anh: "Anh thật làm em mất hứng, mình tới bờ cát chính là để thưởng thức soái ca mỹ nữ. Cứ như vậy thì em thưởng thức soái ca còn anh thì ngắm nhìn mỹ nữ, được không?"

Nhậm Ngạn Đông: "Chúng ta đã đủ đẹp mắt để ngắm nhìn lẫn nhau, còn cần ngắm người khác sao?"

Thịnh Hạ bật cười: "Đồ lòng dạ hẹp hòi."

Nhậm Ngạn Đông trước nay không phủ nhận bản thân mình đối với cô mang dục vọng chiếm hữu rất cao, thậm chí lòng dạ khá hẹp hòi, anh nói: "em cũng không phải mới ngày đầu biết anh."

Sự thật là đúng như anh nói, khi bọn họ mới vừa ở cùng nhau không lâu, cô bởi vì lưu diễn nên thường là tin hot search. Lúc ấy anh bắt đầu trở thành một tay chuyện nghiệp triệt hot search.

Từ lúc kia về sau này thì anh làm mãi thành quen, không biết mệt.

Thịnh Hạ nửa nói giỡn: "Anh nhỏ mọn như vậy, sao còn kiên trì muốn em đứng biểu diễn trên sân khấu vậy?"

Nhậm Ngạn Đông: "Việc nào ra việc đó."

Anh đem cái áo sơ mi cất lại vào túi xách, và mở camera: "em đi sang phía bên bờ cát đi, anh chụp cho em."

Thịnh Hạ chỉnh làn váy dài ở chân phủ theo dáng đứng, giày xăng-̣đan được cầm ở trong tay, đi dọc theo bờ biển, thỉnh thoảng dùng chân chạm nhẹ nước biển.

Nhậm Ngạn Đông khi thì đi ở phía sau hoặc có khi lại đi nhanh đến phía trước cô, để tìm vị trí tốt nhất chụp cho cô mỗi một góc ảnh khác nhau.

Bọn họ ở trên bờ cát chơi hơn nửa tiếng đồng hồ mới chuẩn bị ra biển.

Khi cả hai bước lên du thuyền, Thịnh Hạ đứng ở trên boong tàu ngắm phong cảnh và thưởng thức gió biển thổi trong khi Nhậm Ngạn Đông vào phòng pha cho cô một ly cà phê.

Nhậm Ngạn Đông không chỉ làm cà phê mà còn lấy cho cô một ít đồ ngọt.

Thịnh Hạ bị hương cà phê hấp dẫn mà đi sang, chợt nhìn đến ly cà phê quen thuộc xuất hiện trên mâm. Cô ngạc nhiên đến trợn mắt , há hốc mồm, mãi nhìn nó đến lúc Nhậm Ngạn Đông mang nó đặt trên bàn gỗ thì Thịnh Hạ mới phát ra âm thanh: "Đây là ly có sẵn trên thuyền sao?"

Nhậm Ngạn Đông: "Trên thuyền không có cái ly này."

Anh nhìn cô, hiện tại lời mình dự định nói ra mang theo chút buồn nôn nhưng cơ bản anh có thể đã dần thích ứng. Anh không cần quá uất nghẹn lâu mới nói ra đến miệng: "Đối với anh, em là tình yêu cả đời."

Thịnh Hạ bừng tỉnh, chuyện ở chợ khi người chủ cửa hàng nói không thấy ly thì chẳng qua là đã đưa cho anh.

Cô nói: "hôm nay em cũng cố ý đi tìm cái cái ly kia, không nghĩ đến ông chủ đó thật thiên vị."

Nhậm Ngạn Đông bưng cà phê cho cô: "Nếm thử thế nào."

"cà phê đá sao?"

"uhm, không thêm đường."

Thịnh Hạ nhấp mấy ngụm cà phê, nhưng thật ra cũng không có tâm tư nhấm nháp hương vị nó. Cô buông ly cà phê xuống, dựa vào lan can boong tàu và vòng đôi tay ôm lấy eo Nhậm Ngạn Đông trong khi anh tháo kính râm của cô xuống, cũng thuận tay đặt ở trên bàn gỗ.