Thịnh Thế Mưu Thần

Quyển 1 - Chương 1: Hoa quốc - ôm hận sống lại




"Tiểu thư, ngài đã tỉnh?" Cố Vân Ca khẽ cau mày, từ từ mở mắt, có chút mờ mịt nhìn thiếu nữ áo màu xanh lục đứng trước mắt. Không phải nàng đã....chết rồi sao? Nàng còn nhớ rõ, cảm giác một chưởng của Mộ Dung Dục vỗ vào người nàng, cùng với cảm giác khắc sâu của ngọn lửa đỏ rực nướng chính da thịt mình. Trái tim đau thấu triệt như vậy. Nhưng cho dù có đau, cũng kém hơn so với nỗi đau đớn và hận ý khi nhìn từng người thân lần lượt chết oan.

"Tiểu....Tiểu thư?" Trong nháy mắt thiếu nữ áo màu xanh lục bị ánh mặt lạnh như băng và đầy hận ý của thiếu nữ trước mặt làm cho sợ hết hồn, không khỏi kêu lên.

Cố Vân Ca nhắm mắt lại, rất nhanh thu liễm tất cả tâm tình. Ba năm ở Tụy Hồng Các, nàng đã hoàn toàn từ một đại gia khuê tú lớn lên ở khuê phòng thay đổi thành một nữ tử thanh lâu bán rẻ tiếng cười. Thu liễm tâm tình tự nhiên không phải chuyện gì khó, một lần nữa mở mắt, ánh mắt đã trở nên lạnh nhạt bình tĩnh.

Thiếu nữ áo màu xanh lục kỳ quái nhìn tiểu thư mình một cái, tổng cảm thấy tiểu thư trước mắt có chút không giống. Bất quá.....Có lẽ là bởi vì biểu tiểu thư chết quá khó coi đi? Nghĩ tới đây, thiếu nữ áo màu xanh lục vội vàng khuyên nhủ: "Tiểu thư, dù sao biểu tiểu thư cũng đã mất, ngài cũng đừng quá khó chịu nữa. Ngài vạn lần đừng mạnh miệng với Hầu gia và lão phu nhân, nếu không....."

Cố Vân Ca bất động thanh sắc (*rất bình tĩnh - Nuy) vừa nghe thiếu nữ này cằng nhằng khuyên giải, vừa kín đáo quan sát gian phòng này. Đây là gian phòng của tiểu thư Hầu phủ? Mặc dù gia cảnh Cố Vân Ca sa sút, nhưng cũng là tiểu thư khuê các lớn lên trong phủ Thừa tướng. Mà trước mắt là một gian phòng nhỏ mộc mạc, có thể nói là rất đơn sơ, đừng nói là Hầu phủ, chỉ sợ ngay cả khuê phòng của một gia đình nhỏ cũng không bằng.

"Ngươi....Đỡ ta qua bên kia đi." Cố Vân Ca ho nhẹ một tiếng, chỉ chỉ bàn trang điểm cách đó không xa.

Thiếu nữ áo màu xanh lục kia nhìn nàng một chút, chỉ đành bước lên đỡ nàng đến ngồi xuống bàn trang điểm.

Mặt Cố Vân Ca không có biểu tình gì nhìn thiếu nữ gầy gò trong gương, một chút cũng không phát hiện được trong lòng nàng kinh đào hãi lãng (*) ra sao. Gương mặt này.....Đây là một gương mặt rất quen thuộc. Đôi mi thanh tú cong cong, môi đỏ răng trắng, lông mi thật dài uốn lên, đôi mắt trong veo như nước mùa thu. Trong ký ức, đã từng có một người thiếu nữ mảnh mai luôn nhút nhát rụt rà đi theo sau lưng mình ——

(*) kinh đào hãi lãng: sóng to gió lớn - Nuy

"Biểu tỷ, tỷ thật xinh đẹp....Y nhi cũng muốn xinh đẹp như biểu tỷ."

"Biểu tỷ, câu thơ này có ý gì vậy?"

"Biểu tỷ, nếu tỷ là tỷ tỷ ruột của Y nhi thì thật tốt, như vậy Y nhi có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ với tỷ rồi...."

"....."

Đây là.....Biểu muội của nàng, đích nữ (*) Mộc Thanh Y của phủ Túc Thành Hầu. Mặc dù đã hơn ba năm rồi không gặp nhau, nhưng nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp này, nàng vẫn có thể nhận ra. Y nhi....Dáng dấp của muội đã đẹp hơn biểu tỷ rồi. Nhưng mà....Bây giờ muội ở nơi nào?

(*) đích nữ: con gái dòng chính, hay là nữ nhi của chính thất (vợ cả) - Nuy

Mẫu thân của Mộc Thanh Y - Phu nhân phủ Túc Thành Hầu, và mẫu thân của Cố Vân Ca - từng là Đại phu nhân phủ Thừa tướng, là tỷ muội ruột thịt. Ba năm trước, cả Cố phủ, nam nhân bị chém, nữ quyến đày làm nô. Nhưng sau khi các nam nhân Cố gia bị chém đầu, nữ nhân Cố gia....từ Cố lão phu nhân gần sáu mươi tuổi, cho tới Thiếu phu nhân Cố gia mới vừa vào cửa không tới hai tháng, toàn bộ đều tự vẫn theo chồng. Mà Cố Vân Ca, bởi vì chọc giận Cung vương Mộ Dung Dục mà bị đưa vào giáo phường (*). Mà bởi vì tính mạng của nam nhân duy nhất còn sống sót của Cố gia, Cố đại công tử Cố Tú Đình, mà Cố Vân Ca muốn chết cũng không được. Từ đó lưu lạc Sở quán Tần lâu (*ý nói là thanh lâu - Nuy), để cho vong linh nhất tộc Cố gia khó yên.

(*) giáo phường: cơ quan quản lý âm nhạc thời xưa - Nuy

Mà sau một tháng Cố gia bị diệt, muội muội ruột của Đại phu nhân Cố gia, tức phu nhân Túc Thành Hầu cũng tự vẫn chết theo, để lại nữ nhi Mộc Thanh Y vừa mới mười ba tuổi. Cố Vân Ca không biết vì sao dì lại tự tử, nhưng lại biết nhất định là có liên quan đến Cố gia. Bởi vì, người từng góp tay hãm hại cả nhà Cố gia, có Túc Thành Hầu Mộc Trường Minh trong đó. Nhìn gian phòng này, cũng biết kể từ sau khi dì mất, mỗi ngày biểu muội sống không quá tốt.

"Tiểu thư, rốt cuộc ngài như thế nào vậy? Có phải có chỗ nào không thoải mái hay không? Để Châu Nhi đi mời đại phu tới." Thiếu nữ áo màu xanh lục có chút lo lắng, hỏi.

Cố Vân Ca lắc đầu, nói: "Không có gì, mời vừa tỉnh lại....Trong đầu có chút loạn. Châu...Châu Nhi, ta đây là thế nào?"

Thiếu nữ áo màu xanh lục tên là Châu Nhi đau lòng nhìn nàng, lo lắng nói: "Tiểu thư....Tiểu thư quên rồi sao? Biểu tiểu thư...Ngày hôm trước biểu tiểu thư đã mất. Vì tiểu thư muốn lập một ngôi mộ để chôn quần áo và di vật của biểu tiểu thư, nhưng Hầu gia lại không đồng ý, còn đánh tiểu thư, tiểu thư đứng không có vững nên ót đập vào cây cột. Tiểu thư còn đau không?"

Cố Vân Ca sờ sờ ót, lúc này mới phát hiện, quả thật rất đau. Lúc mới vừa tỉnh lại, dưới khiếp sợ cực lớn mà thậm chí ngay cả tình huống thân thể cũng bỏ qua. Cố Vân Ca nhìn gương mặt tái nhợt của thiếu nữ mảnh mai, biểu muội....Muội là vì ta nên mới....

Thấy nàng lại bắt đầu xuất thần, rốt cuộc Châu Nhi cũng không nhịn được, dậm chân nói: "Hay là để nô tỳ đi mời đại phu tới xem thử một chút đi. Tiểu thư như vậy....Nhất định là có thương tổn tới đầu óc mà." 

Vừa nói xong lập tức xoay người muốn chạy ra ngoài, Cố Vân Ca vội vàng kéo nàng lại: "Châu Nhi, không cần, ta không sao. Chỉ là nhớ tới biểu tỷ, cho nên...có chút khổ sở....."

Nghe vậy, Châu Nhi cũng không khỏi thở dài: "Biểu tiểu thư cũng là mệnh khổ, biểu tiểu thư là một mỹ nhân như vậy lại bị lửa thiêu sống thành tro. Bất quá....Biểu tiểu thư đâm bị thương Ninh vương, nếu còn sống chỉ sợ là phải bị định tội. Cho nên, tiểu thư ngài nên nghĩ thông một chút. Biểu tiểu thư là một người tốt như vậy, ông trời nhất định sẽ phù hộ cho nàng kiếp sau đầu thai tốt."

"Mộ Dung An không chết?" Ánh mắt Cố Vân Ca khẽ thay đổi, hỏi.

"Tiểu thư?!" Châu Nhi vội vàng che miệng nàng, cẩn thận nhìn bốn phía, nói: "Tiểu thư người điên rồi sao, sao có thể nói lời này. Ngày hôm qua....Ngày hôm qua trong phủ có mấy tiểu nha hoàn nói sau lưng về chuyện thương thế của Ninh Vương khó có thể chữa hết, bị Tam tiểu thư đánh chết tươi đấy."

"Mộc Vân Dung?" Mặc dù đã có hơn ba năm chưa thấy qua, nhưng Cố Vân Ca còn nhớ rất rõ Tam tiểu thư của phủ Túc Thành Hầu gọi là Mộc Vân Dung.

Châu Nhi thở dài, thấp giọng nói: "Tiểu thư ngài đừng suy nghĩ nữa, mặc dù Tam tiểu thư ỷ vào Tôn phu nhân làm phu nhân Hầu gia đoạt vị trí Ninh vương phi. Nhưng vị Ninh vương kia trời sinh tính tình phong lưu, hơn nữa nghe nói là....nam nữ không chừa. Khi còn sống, phu nhân cũng đã nói hắn không phải lương xứng (*). Hôm nay không phải vừa đúng lúc sao?" Mặc dù tiểu thư nhà mình nhát gan hèn yếu, nhưng lại hết sức kính trọng biểu tiểu thư và biểu thiếu gia, còn có người Cố gia. Vốn Châu Nhi còn lo tiểu thư sẽ thật sự gả vào phủ Ninh Vương, có thể giống như biểu tiểu thư không nhịn được mà một lần nữa ra tay ám sát Ninh Vương.

(*) lương xứng: đối tượng thành thân (kết hôn) tốt - Nuy

"Ta đã biết, Châu Nhi, ta hơi mệt một chút. Muốn đi ngủ một lát." Cố Vân Ca buông mắt, thấp giọng nói.

Châu Nhi gật đầu, lại đỡ Cố Vân Ca đến mép giường, giúp nàng nằm xuống xong thì xoay người đi ra ngoài.

Cố Vân Ca nằm trên giường, cũng không có ngủ, là một người đã chết qua một lần luôn cảm thấy giấc ngủ có chút đáng sợ. Chỉ cần vừa đóng mắt, phảng phất như có thể cảm giác được lửa đỏ vây quanh, hơn nữa càng làm cho người ta khó chịu là, tràn đầy oán hận trong lòng và không cam lòng. Cố Vân Ca không phải là một nữ tử điển hình trong khuê phòng, từ nhỏ nàng đã được nuôi bên cạnh Cố Mục Ngôn, được chính tay Thừa tướng danh tiếng một đời dạy dỗ, cuộc sống mười tám năm ngắn ngủi của nàng còn nhiều hơn người ta sống hai đời. Cái chết của tất cả mọi người, từng chút xuất hiện trong đầu nàng. Tổ phụ, Tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân, thúc thúc, thẩm thẩm, đại ca, đại tẩu...biểu muội....

Cố Vân Ca ta không có chết, người Cố gia còn chưa chết hết.

Ký nhiên thiên yếu ngã hoạt trứ....Oán hề hận hề...Cửu tử nan vong....Quân ký vô đạo.....Quốc hà bất vong?[1]

Từ đó, ta là Mộc Thanh Y, cũng là Cố Vân Ca!

****

[1] Đây là một câu hát nên Nuy không có edit thẳng ra, để như vậy có lẽ hay hơn, vả lại Nuy thấy đây là dụng ý riêng của tác giả.

Tạm dịch - Nuy: <<Nếu trời muốn ta sống lại....Oán này hận này....Chết vì gặp nạn....Quân vương vô đạo....Sao quốc không mất?>>