Thịnh Thế Phong Hoa

Quyển 3 - Chương 61: Thu hồi chân thân (1)




Mạc Thanh Tuyệt mang theo Bạch Phong Hoa đi ở ngã tư đường trong bóng đêm, Bạch Phong Hoa tâm tình rất là tệ.

“Phong Hoa, không nên gấp gáp. Ta hiểu biết Phi Tình nhất, ở nơi đó chỉ sợ không chỉ có mai phục đơn giản như vậy, có lẽ còn khởi động cấm chế hoàng cung cuối cùng.” Mạc Thanh Tuyệt nhìn xuống Bạch Phong Hoa, cầm tay nàng nhẹ nhàng nhéo nhéo.

“Cấm chế cuối cùng?” Bạch Phong Hoa sửng sốt.

“Ừ, đây là nhiều thế hệ truyền xuống, ma đều là bình phong cuối cùng của ma tộc, hoàng cung tự nhiên chính là bình phong ma cuối cùng. Mà cấm chế cuối cùng kia chính là bình phong này.” Mạc Thanh Tuyệt trình bày , “Cấm chế này từ mười hai vị trưởng lão cung đình khởi động, cũng phải từ bọn họ đến đóng. Vừa rồi chúng ta cảm giác được những người đó, hẳn chính là mười hai vị trưởng lão.”

Bạch Phong Hoa hiểu được, hoàng cung thần tộc kỳ thật cũng tồn tại thứ tương tự, cũng là bình phong cuối cùng của thần tộc.

“Vậy làm sao bây giờ?” Bạch Phong Hoa trong lòng lại xao động vội vàng hỏi, mắt thấy chân thân Mạc Thanh Tuyệt không xa, nhưng hiện tại lại không có biện pháp.

“Quá đoạn thời gian dự hội nghị, đến lúc đó mười hai vị trưởng lão đều đi. Khi đó hẳn là có thể.” Mạc Thanh Tuyệt nghĩ nghĩ.

“Bọn họ người không ở, cấm chế sẽ biến mất?” Bạch Phong Hoa hỏi.

“Đúng, nếu muốn cấm chế vẫn tồn tại, mười hai người thiếu một cũng không được.” Mạc Thanh Tuyệt con ngươi lóe chút thâm thúy, kỳ thật đến lúc đó mời mười hai trưởng lão dự hội nghị có đi hay không, hắn cũng không có nắm chắc. Mười hai trưởng lão cổ hủ nhất, đối chuyện hắn bị thần tộc phong ấn rất tức giận, cho rằng đây là sỉ nhục lớn nhất của ma tộc. Nhưng vì bảo tồn hoàng thất tôn nghiêm, lại không thể không thủ hộ chân thân của hắn.

“Trước đừng nghĩ, đi, mang nàng đi ăn.” Mạc Thanh Tuyệt nắm tay Bạch Phong Hoa mỉm cười đi phía trước đi đến, “Ma giới cũng có chợ đêm, cũng có rất nhiều đồ ăn ngon.”

“Ngạch, sẽ không phải một ít ngạc nhiên cổ quái gì đó đi? Ta không ăn sâu con giun.” Bạch Phong Hoa nhìn Mạc Thanh Tuyệt tươi cười cũng hơi chút thả lỏng.

“Sẽ không. Nhóm Ma tộc cao đẳng cũng không thích đồ ăn bát nháo.” Mạc Thanh Tuyệt mang theo Bạch Phong Hoa vẫn hướng phía Tây đi đến, đi một lúc, quả nhiên thấy được một ngã tư đường cái náo nhiệt phi phàm. Hai bên đều bày không ít tiểu quán, hương khí nóng hầm hập nơi nơi đều tỏa ra.

“Lão bản, cho hai chén cá viên.” Mạc Thanh Tuyệt mang theo Bạch Phong Hoa ở tiểu quán bên cạnh ngồi xuống, hướng lão bản cất cao giọng nói.

“Là cá gì?” Bạch Phong Hoa thấp giọng hỏi nói, tuy rằng nghe thấy rất thơm, nhưng trong lòng vẫn không yên.

“Là cá Quy, cả người giống mai rùa cứng rắn, không dễ xử lý lắm, nhưng hương vị tốt lắm.” Mạc Thanh Tuyệt nhỏ giọng giải thích.

Bạch Phong Hoa thế này mới yên tâm xuống, đợi hai chén cá viên bưng lên, Bạch Phong Hoa hưởng qua về sau càng cảm thấy mỹ vị vô cùng.

“Ngô, ăn ngon.” Bạch Phong Hoa thỏa mãn híp mắt tán thưởng.

“Chờ sự tình giải quyết xong, ta mang nàng ăn nhiều đồ ăn ngon hơn.” Mạc Thanh Tuyệt thấp giọng ở bên tai Bạch Phong Hoa nói.

“Sẽ không lại là bá vương cơm đi?” Bạch Phong Hoa cười rộ lên. Nàng bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên cùng Mạc Thanh Tuyệt ăn bá vương cơm.

“Ha ha, sẽ không. Khi đó không phải không biết ăn cơm phải trả tiền sao?” Mạc Thanh Tuyệt cười có chút xấu hổ.

Lão bản kia thời điểm nghe được Bạch Phong Hoa nói bá vương cơm, ánh mắt phức tạp nhìn về phía hai người, kế tiếp lại thời khắc chú ý hai người, sợ hai người liền thật sự ăn bá vương cơm.

Hai người đang nói giỡn, lão bản kia bỗng nhiên mặt mày hớn hở tiêu sái đến ven đường tiếp đón: “Phi Liêm đại nhân, đêm nay cũng ăn một chén cá viên chứ?”

“Không cần.” Một giọng nói trầm thấp thản nhiên sau khi trả lời liền rời đi.

Mạc Thanh Tuyệt ánh mắt hơi hơi nhíu lại, quay đầu nhìn người nọ đã đi xa. Bạch Phong Hoa theo ánh mắt Mạc Thanh Tuyệt nhìn lại, nhìn đến một Ma tộc thân áo choàng màu đen mạnh mẽ.

“Nhận thức?” Bạch Phong Hoa truyền âm hỏi.

“Là Ma tướng Phi Liêm trước kia của ta.” Mạc Thanh Tuyệt nhẹ nhàng trả lời, “Cùng Phi Tình nổi danh đệ nhất mãnh tướng.” Mạc Thanh Tuyệt giọng điệu có chút chua sót. Bạch Phong Hoa hiểu được Mạc Thanh Tuyệt nhất định là nghĩ tới hắn bị phong ấn cũng làm bị thương lòng Phi Liêm kia.

“Hắn thực sùng bái ngươi đi?” Bạch Phong Hoa truyền âm nhẹ nhàng hỏi.

Mạc Thanh Tuyệt thở dài, tiếp theo nhìn Bạch Phong Hoa mỉm cười: “Không nói chuyện đó, hiện tại nàng ở bên người ta, là đủ rồi. Phi Liêm có một ngày cũng sẽ tìm được lý tưởng chân chính.”

Mạc Thanh Tuyệt mang theo Bạch Phong Hoa ở chợ đêm vòng vo một vòng lớn, mua không ít đồ ăn ngon mới hồi khách sạn.

Lam Yên cùng Đông Tuyết Giai trở về về sau, bốn người tụ cùng một chỗ thương lượng đối sách.

“Ma hoàng bệ hạ a, ngươi có nghĩ tới nếu chân thân của ngươi ở trước hội nghị không thấy, sẽ khiến cho thế cục rung chuyển a.” Lam Yên vuốt cằm, “Ngươi nghĩ, Chi Thiên vương cùng Họa Thiên vương vẫn duy trì bảo trì nguyên trạng, vừa không cởi bỏ phong ấn cũng không khai chiến, Mẫn Khưu vương cùng Hoằng Tuyên vương chủ trương lập lại Ma hoàng sau đó khai chiến. Chỉ có Tề Quỳnh vương chủ trương cởi bỏ phong ấn của ngươi rồi khai chiến. Ngươi phong ấn một khi cởi bỏ, sẽ thế nào?”

“Nếu Thanh Tuyệt phong ấn cởi bỏ, nhóm ma vương thái độ phần lớn sẽ thế nào? Sẽ lại ủng hộ Thanh Tuyệt sao?” Bạch Phong Hoa bắt lấy mấu chốt.

Lam Yên suy nghĩ: “Hẳn là sẽ, cho dù có vấn đề, vấn đề cũng không lớn, bởi vì lực lượng hắn ở Ma giới quả thật không ai bằng.”

“Có vấn đề ngươi giải quyết xuống a.” Đông Tuyết Giai nhìn Lam Yên nói.

“Chắc chắn, cũng không ngẫm lại lão công nàng nhiều lợi hại. Mấy vấn đề này đều không là vấn đề. Ta để cho người khác nói đúng là đúng vậy, nói không phải sẽ không phải.” Lam Yên lập tức tựa như mặt chó lớn khoe ra, mãn nhãn nịnh nọt.

“Còn tại trong khảo hạch, ai nói ngươi liền nhất định đúng?” Đông Tuyết Giai rầm rì.

“Ta nhất định sẽ đủ tư cách, nhất định.” Lam Yên hoàn toàn không nhìn Bạch Phong Hoa cùng Mạc Thanh Tuyệt, cùng Đông Tuyết Giai oa oa lên.

Mạc Thanh Tuyệt cùng Bạch Phong Hoa nhìn nhau cười, cùng nhau đi ra phòng.

Đứng ở trên hành lang, Mạc Thanh Tuyệt bỗng nhiên nắm bả vai Bạch Phong Hoa: “Phong Hoa, ta biết trong lòng nàng sốt ruột. Nhưng ta không hy vọng nàng vì ta phạm hiểm. Không cần gấp, chúng ta nhất định sẽ có biện pháp.”

Bạch Phong Hoa nao nao sau, không tiếng động nở nụ cười, nhẹ nhàng khẽ tựa vào trong lòng Mạc Thanh Tuyệt. Đúng vậy, nàng quả thật thực vội, mắt thấy chân thân Thanh Tuyệt ngay tại không xa, nhưng lại bất lực.

“Chúng ta trước nghỉ ngơi đi.” Mạc Thanh Tuyệt ôm lấy Bạch Phong Hoa sẽ vào nhà, bỗng nhiên, một tiểu thú lông xù uỵch cánh bay đến trước mặt bọn họ.

“Đây là cái gì?” Bạch Phong Hoa nghi hoặc nhìn tiểu thí bỗng nhiên xuất hiện này.

Tiểu thú lông xù kia lại đem móng vuốt kẹp cầm lấy một phong thơ quăng đến trước mặt Mạc Thanh Tuyệt, sau đó ngồi xổm trên lan can hành lang nhìn hai người không có động đậy.

“Là cái gì?” Bạch Phong Hoa nghi hoặc hỏi.

“Có hơi thở Phi Tình.” Mạc Thanh Tuyệt sắc mặt hơi đổi.

Bạch Phong Hoa sắc mặt cũng thay đổi, bọn họ tiến vào Ma giới Phi Tình là có thể đoán được, nhưng làm sao có thể nhanh như vậy liền tra được bọn họ ở nơi nào. Đêm nay đi hoàng cung cũng không có gì bại lộ a. Phi Tình muốn làm cái gì?

Mạc Thanh Tuyệt mở thư, Bạch Phong Hoa cũng thấy được nội dung mặt trên. Mặt trên viết rất đơn giản, muốn cởi bỏ phong ấn đến hoàng cung, ta chờ các ngươi.

“Hắn sẽ tốt như vậy?” Bạch Phong Hoa hừ lạnh một tiếng, “Hắn làm sao mà biết chúng ta ở trong này ?” Rõ ràng Phi Tình không có khả năng tốt như vậy, tất nhiên là sẽ có âm mưu.

Mạc Thanh Tuyệt ánh mắt đen tối không rõ.

“Mặc kệ có phải âm mưu hay không, chúng ta đi.” Bạch Phong Hoa trầm tư.

Mạc Thanh Tuyệt nhíu mi, nếu hành tung Bạch Phong Hoa để lộ ra, sẽ thực phiền toái. Thần tộc chiến tướng lại xuất hiện ở tại Ma giới, Ma giới nhất định dốc toàn lực tiêu diệt nàng. Phi Tình rốt cuộc muốn làm gì? Hơn nữa, Phi Tình rốt cuộc là như thế nào tìm được bọn họ? Sự tình tuyệt đối không có đơn giản!

“Đi, vì sao không đi? Phi Tình thích ngươi, sẽ không hại ngươi.” Bạch Phong Hoa âm thanh lạnh lùng nói, “Đi xem hắn rốt cuộc có âm mưu gì. Đều đã tìm tới cửa, chuyện sớm hay muộn thôi.”

Mạc Thanh Tuyệt nghĩ nghĩ: “Được, có điều, hết thảy cẩn thận.”

“Rốt cuộc Phi Tình là như thế nào tìm được hành tung của chúng ta?” Bạch Phong Hoa nhíu mày cũng nghi hoặc điểm ấy, “Khi nào thì bại lộ?”

“Đi thôi, dẫn đường.” Mạc Thanh Tuyệt nhìn tiểu ma thú lông xù kia nói.

Tiểu ma thú vỗ cánh, bay đi ra ngoài, hai người đi theo phía sau. Đi vào trước hoàng cung, ‘xuất hồ ý liêu’ (ngoài ý muốn) cửa hoàng cửa lại không có thủ vệ. Xem ra Phi Tình đã muốn đem mọi người dời đi. Dọc theo đường đi, quả nhiên không có nhìn đến một thủ vệ nào.

Tiểu ma thú đem hai người đưa đến cửa chính đại điện liền bay đi. Mạc Thanh Tuyệt cùng Bạch Phong Hoa hơi dừng một chút, đều cảm giác được hơi thở người bên trong, đó là hơi thở thuộc về Phi Tình.

“Bệ hạ, ta chờ ngươi thật lâu.” Phi Tình thanh âm sâu kín từ bên trong truyền đến.

Mạc Thanh Tuyệt ngưng thần cảm giác chung quanh, không có dị thường gì.

“Bệ hạ, cho dù ta giết hết người trong thiên hạ cũng sẽ không xúc phạm tới ngươi nửa phần. Ngươi không tin ta sao?” Phi Tình thanh âm sâu kín truyền đến.

Mạc Thanh Tuyệt trầm mặc, rốt cục nhấc chân cất bước đi vào, Bạch Phong Hoa cũng đi theo phía sau.

Đại điện trên cùng, Phi Tình lẳng lặng ngồi trên hoàng tọa (chỗ ngồi của vua), vừa thấy Mạc Thanh Tuyệt tiến vào, kích động đứng lên. Nhưng vừa thấy đến người bên cạnh Mạc Thanh Tuyệt, tâm của hắn đột nhiên trầm xuống, cố gắng không nhìn tới Bạch Phong Hoa.

“Ngươi chừng nào thì phát hiện chúng ta?” Mạc Thanh Tuyệt thản nhiên hỏi.

“Rất quan trọng sao?” Phi Tình cười chua sót.

Mạc Thanh Tuyệt vẫn như cũ vẻ mặt lạnh lùng, trầm mặc.

“Bệ hạ, nhiều năm qua, mắt ngươi vẫn không chịu xem ta sao?” Phi Tình chậm rãi từ trên hoàng tọa đi xuống, từng bước một tới gần hai người. Mạc Thanh Tuyệt như trước trầm mặc, không có nhìn ánh mắt Phi Tình sáng quắc kia.

“Ta tùy tùng ngươi nhiều năm như vậy, khi ngươi đi rồi ta quyết chí thề không thay đổi, ta cũng tìm ngươi một vạn năm. Chẳng lẽ trong lòng bệ hạ một chút cũng không có ta?” Phi Tình si ngốc nhìn Mạc Thanh Tuyệt, gằn từng tiếng. Nam nhân trước mắt này, là tất cả của hắn. Nhưng, đối phương trong lòng có vị trí của hắn sao? Cho dù là một chút.

“Phi Tình, ngươi rất rõ ràng, tâm ý của ta chỉ có một người, vĩnh viễn.” Mạc Thanh Tuyệt thản nhiên phun ra một câu.

Phi Tình ngẩn ra, tiếp theo cười khổ, lại cất tiếng cười to. Giờ khắc này hắn chỉ cảm thấy lòng đau rất đau.

“Bệ hạ a bệ hạ, trong lòng của ngươi vĩnh viễn chỉ có nàng một người sao?” Phi Tình cười lớn, bỗng nhiên ánh mắt tuôn lệ, liền đối Bạch Phong Hoa ra tay.

Mạc Thanh Tuyệt sắc mặt phút chốc biến đổi, cũng nhanh chóng ra tay.

Phi Tình còn chưa chạm đến Bạch Phong Hoa, đã bị Mạc Thanh Tuyệt đánh bay.

Nhưng Bạch Phong Hoa sắc mặt lại thay đổi. Mạc Thanh Tuyệt cũng sửng sốt.