Thịnh Thế Trà Hương

Chương 130: Thái phó của Thái tử




Thời điểm cùng nhau thương nghị, Trang Tín Ngạn đã từng nói qua với Tần Thiên, Tuần phủ đại nhân họ Tống, tuy xuất thân võ quan, nhưng trong dòng tộc thúc phụ từng là Thái phó của Thái tử, cho nên luôn thích người đọc sách.

Mà vị Tống Thái phó này cũng có thể nói là một nhân vật truyển kỳ của triều đại, hắn vốn là thư đồng của đương kim hoàng thượng Cảnh Nhân Đế, cùng nhau lớn lên, tình như thủ túc. Cảnh Nhân Đế tám tuổi đăng cơ, triều chính có thể nắm giữ toàn quyền trong tay, chính là do vị Tống thái phó này cùng Cảnh Nhân Đế bày mưu tính kế, lật đổ quyền thần, thuận lợi thân chinh, sau đó vị Tống thái phó cũng có công lớn trong việc ứng phó với phản loạn các nơi. Nhưng một người có tài năng như vậy, cũng không yêu quyền lợi, không thích phú quý, Cảnh Nhân Đế hứa ban cho hắn quan to lộc hậu hắn hết thảy đều không cần, chỉ nhận trách nhiệm giáo dục Thái tử.

Trên ý chỉ phế Thái tử nhắc đến một loạt tội đã phạm phải, nhưng ai cũng không thể phủ nhận, Thái tử lúc còn trẻ là người hiền đức, khiêm cung lễ nhượng, rất có thiên phú trị quốc, trong ghi chép đều nói hắn có năng lực phi phàm, “Hoàng Thái tử trời sanh bản tính lương thiện”, bản thân Cảnh Nhân Đế cũng khen ngợi Thái tử làm việc “Thật chu mật mà tường tận, lấy việc giai dục minh tất ý, tâm tư giống với trẫm, trẫm không nhịn được mà vui sướng. Chăm chỉ cần cù, công việc chính vụ, vững vàng như núi thái sơn, giúp trẫm ở biên ngoại, tâm ý thư sướng, sự vô phiền nhiễu, nhiều ngày ưu nhàn, còn cần gì phải lo lắng?”

Tống Thái phó dốc lòng dạy dỗ nên một vị Hoàng thái tử văn võ toàn tài. Nhưng ngay lúc Tống Thái phó rời đi được mười mấy năm, vây quanh Thái tử là một đám a dua nịnh hót, kết bè kết cánh, cũng bởi vì Cảnh Nhân Đế kiêu căng cùng cưng chiều, dần dần dưỡng thành tính cách không ai chịu nổi, mãnh liệt vô lý, bất thường táo bạo, gây thù hằn vô số, cuối cùng dẫn đến bi kịch Thái tử bị phế.

Mọi người đều nghĩ rằng, nếu Tống Thái phó vẫn ở lại bên cạnh Thái tử và Hoàng Thượng, có thể phát sinh sự tình ngày hôm nay hay không?

“Như vậy Tống Thái phó vì sao phải rời đi?” Tần Thiên hỏi Trang Tín Ngạn.

Trang Tín Ngạn viết xuống giấy: “Loại chuyện cung đình bí sử này ta chỉ là kẻ phàm phu tục tử sao có thể biết rõ? Bất quá ta nghĩ, có thể khiến Tống Thái phó rời đi không một tin tức mười mấy năm, nhất định đã xảy ra chuyện khiến hắn cực kỳ đau lòng.”

Tần Thiên cảm thán nói: “Trên đời này tuy rằng có nhiều kẻ âm hiểm giả dối, tâm tư khó lường, nhưng vẫn tồn tại người phẩm chất chính trực cao thượng, tựa như vị Tống Thái phó này, hoặc tựa như mẫu thân vậy.”

Nguyên nhân vì biết chắc chắn vẫn có người như thế tồn tại, mọi người dù bị cuộc sống ăn mòn trong lòng tan nát, vẫn có thể lưu giữ tốt đẹp cùng hy vọng.

“Nhưng muốn trở thành người như vậy khẳng định phải hy sinh rất nhiều.”

“Cho nên người bình thường đều không muốn trở thành người như vậy, nhưng phần lớn đều rất tôn trọng bọn họ, bởi vì bọn họ làm được những điều mà mọi người không ai làm được.” Tần Thiên nói.

Lúc ấy Trang Tín Ngạn nở nụ cười, sau đó viết nói: “Mẫu thân biết ngươi tôn sùng người như vậy, nhất định sẽ rất cao hứng, rất kiêu ngạo.”

Xe ngựa thừa dịp trước khi trời tối ra khỏi thành, Tuần phủ nha môn ở Tô thành lân cận.

Bởi vì Hoàng đế sắp giá lâm đến Dương Thành, trong thành ngoài thành đều đề phòng sâm nghiêm, ra vào đều phải kiểm tra. Xe ngựa trước khi hừng đông thuận lợi vào Tô thành, đầu tiên là nghỉ ngơi sửa sang lại dung nhan ở một khách điếm trong thành, sau đó mới đến Tuần phủ nha môn bái phỏng.

Tuần phủ nha môn là một tòa kiến trúc tường trắng cao lớn, trước cửa sư tử đá đứng sừng sững, hành lang treo dãy đèn lồng màu đỏ, khung đường tuấn mỹ, cao hoành uy vũ, quy chế tráng lệ.

Đối với quy củ của quan trường cổ đại, Tần Thiên bây giờ còn chưa hiểu rõ, trước khi đến, nàng từng hỏi qua Trang Tín Ngạn.

“Người ta đường đường là nhị phẩm Tuần phủ đại nhân, có thể gặp thương gia như chúng ta hay không?”

Lúc ấy, Trang Tín Ngạn mỉm cười, viết xuống giấy: “Từ xưa đến nay, trong sự nghiệp quan trường lúc nào cũng có quan hệ thiên ti vạn lũ không thể nói rõ, ngươi cho là mỗi người đều cao thượng giống như Tống Thái phó hay sao? Đại đa số người làm quan sẽ không cự tuyệt tiền tài. Nay Hoàng Thượng sắp giá lâm, Hoàng Thượng ăn, mặc, đi lại, chỗ nào mà không cần quan viên lo lắng chuẩn bị, đây cũng là cơ hội của không ít thương gia. Ngươi tin hay không, từ lúc tin tức Hoàng Thượng nam tuần truyền đến, cũng đã không hề thiếu thương gia phí tâm tư liên lạc với các quan viên, mấy quan viên này sao lại không chấp nhận, như Trang phủ chúng ta hôm nay đã chuẩn bị lễ vật, chính là số lượng không nhỏ. Song phương đều có lợi, quan viên sao lại cự tuyệt không tiếp?”

Sự tình quả nhiên như Trang Tín Ngạn sở liệu, khi đến cửa hông của Tuần phủ nha môn, liền thấy có nhiều thương nhân ở tiểu viện sau cửa chờ, mọi người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng biết rõ ràng, đây chính là những người đến bái phỏng. Trang Tín Ngạn dung mạo vốn khí chất xuất chúng, hấp dẫn một số nữ quyến, lập tức nổi bật, như hạc trong bầy gà, khiến những người còn lại càng không ngừng đánh giá. Trang Tín Ngạn đứng thẳng lưng, lại ra chiêu bài vẻ mặt lạnh lùng, tư thái thong dong.

Hải Phú đưa lên bái thiếp, vốn Tần Thiên còn lo lắng có nhiều người cầu kiến thế này, phỏng chừng phải đợi không ít thời gian, lại không nghĩ rằng không bao lâu sau, liền có hạ nhân lại đây, nói Tống đại nhân thỉnh bọn họ đi vào. Những người còn lại mặt lộ vẻ bất mãn, trong đó một người tiến lên hỏi: “Chúng tôi đã đợi rất lâu rồi.”

Hạ nhân của Tuần phủ đại nhân cũng rất có khí phách, chỉ giương mắt nhìn, không mặn không nhạt nói câu: “Không muốn chờ nữa thì đại môn ở bên kia.”

Người đó không nói thêm nửa câu, phẫn nộ thối lui, không cam lòng trừng mắt nhìn Trang Tín Ngạn liếc mắt một cái.

Tần Thiên chú ý liếc mắt nhìn thần sắc Trang Tín Ngạn một cái, thấy hắn vẻ mặt bình tĩnh, khóe miệng mỉm cười, đúng là nửa điểm ngoài ý muốn cũng không có. Tần Thiên trong lòng âm thầm bội phục.

Không khỏi suy nghĩ, hắn nếu không phải bị điếc, còn cần đến Tần Thiên ta nữa không?

Hạ nhân mặc y bào màu xám dẫn hai người tới đại sảnh ở hậu viện.

Thừa dịp Tuần phủ đại nhân còn chưa ra, Trang Tín Ngạn lấy vở trên người ra, viết nói: “Đến lúc đó sẽ dựa hết vào ngươi, ngươi có sợ hay không?”

Tần Thiên nhìn vở trong tay hắn, trong lòng rất thư thái, từ lần đó nàng đã nói qua, hắn vẫn luôn mang theo quyển vở, để tùy thời cùng nàng trao đổi, vở và bút than cũng tự mình làm, cũng không khiến nàng phải quan tâm nữa.

Không ai có thể ghi tạc mình trong lòng, đổi lại là ai đều đã cao hứng rồi.

Thấy hắn nhìn mình, Tần Thiên vội vàng lắc đầu cười nói: “Ta không sợ, ngươi yên tâm.”

Nhìn má lúm đồng tiền như ẩn như hiện bên khóe miệng nàng, Trang Tín Ngạn cũng cười.

“Cứ làm theo lời chúng ta đã thương lượng qua, sẽ không có sai lầm.”

Tần Thiên gật gật đầu, tận lực biểu hiện bộ dáng thật sự tin tưởng.

Nhưng làm sao có thể không khẩn trương đây? Đây chính là quan nhị phẩm a, tương đương với Tỉnh trưởng ở hiện đại, kiếp trước chỉ được nhìn qua TV, kiếp này lại phải đem hết toàn lực mặt đối mặt thuyết phục. Tuy rằng Tần Thiên một lần lại một lần trong lòng tự cổ vũ, lòng bàn tay vẫn nhịn không được đổ mồ hôi.

Nhưng tôn chỉ từ trước đến nay của Tần Thiên, hoặc không đáp ứng, nếu đã đáp ứng rồi, sẽ dốc hết toàn lực làm thật tốt.

Nàng thẳng lưng, hít sâu một hơi.

Lúc này, nghe thấy có người truyền báo: “Tuần phủ đại nhân đến.”

Hai người lập tức nghênh đón tận cửa, cung kính hành lễ.

“Dân phụ Tần thị cùng phu quân Trang Tín Ngạn thỉnh an Đại nhân.”

Sau khi hoàn lễ, Tần Thiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tống tuần phủ, thấy hắn hơn bốn mươi tuổi, cao lớn uy vũ, trên mặt có chòm râu, rất khí thế.

Thấy hắn nhìn về phía mình, khẽ cau mày, mặt không hề biểu lộ chút thần sắc, Tần Thiên trong lòng rùng mình, vội vàng cúi đầu, biết hắn không khỏi hờn giận vì mình thân là nữ nhi mà cấp bậc lễ nghĩa không được thỏa đáng.

Đang định giải thích, đã thấy Tống Tuần phủ quay đầu hướng về Trang Tín Ngạn, hai mắt đột nhiên sáng ngời.

Tần Thiên tất nhiên biết vì sao, hôm nay Trang Tín Ngạn mặc một kiện sắc xanh ngọc hoa văn thêu trên tay áo, ngọc quan thúc phát, quả nhiên thân cao lớn như tùng, lại càng làm nổi bật dung mạo khí chất xuất chúng của hắn, anh vĩ tuấn tú vô cùng, đi đến đâu cũng đều khiến người khác chú ý.

Tống Tuần phủ nhìn hắn cười nói: “Bái thiếp là do ngươi tự tay viết?”

Chữ? Tần Thiên nhất thời hiểu ra, bọn họ sở dĩ có thể chen ngang, vấn đề là ở chữ viết, trách không được hắn lúc trước viết bái thiếp lại dụng tâm như vậy, hóa ra muốn giành hảo cảm của Tống Tuần phủ vốn ưa thích người đọc sách.

“Đại nhân thỉnh thứ lỗi, phu quân tai không tiện, không nghe thấy bất cứ thanh âm nào, không thể trả lời Đại nhân, cho nên mới mang dân phụ tiến đến cùng Đại nhân đáp lời.” Tần Thiên ở bên nói.

Tống Tuần phủ trên mặt lập tức hiện ra nồng đậm tiếc hận, liên tục lắc đầu: “Đáng tiếc, đáng tiếc, chữ viết rất đẹp, có thể nói là phiêu du như mây bay, uy tráng như kình long… Đáng tiếc, đáng tiếc…”

Tần Thiên biết hắn nói đáng tiếc là ý chỉ điều gì, đáng tiếc người bị điếc không thể tham gia khoa cử.

“Bất quá thân tàn chí kiên, người như vậy bản quan bội phục nhất!” Tống tuần phủ cười ha ha hai tiếng, lôi kéo Trang Tín Ngạn ngồi xuống.

Nha hoàn tiến lên dâng trà.

Thấy Tuần phủ đại nhân định bưng chung trà lên uống, Tần Thiên vội vàng hướng về hắn hạ thân, nói: “Đại nhân xin chậm đã, dân phụ hôm nay tiến đến cầu kiến Đại nhân, đó là muốn dâng lên một loại trà ngon độc nhất vô nhị, Đại nhân nhấm nháp giống trà ngon này rồi, sẽ không muốn uống loại trà khác nữa.”

Tống Tuần phủ buông chung trà trong tay, hắn tuy là vũ phu, nhưng ở quan trường trà trộn nhiều năm như vậy, tâm tư linh thấu, hắn tất nhiên biết Thịnh Thế Trà Hành tiến đến sở cầu chuyện gì, hắn nếu đã tiếp bọn họ, sao có thể không cho bọn họ cơ hội nói chuyện?

Lập tức, hắn nhìn về phía Tần Thiên trầm giọng nói: “Thịnh Thế lúc trước sở hữu Trà Hổ Khâu thiên hạ độc nhất, nhưng mọi người đều biết, Hổ Khâu đã bị hủy, Thịnh Thế chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà đã có thể tìm được trà ngon thay thế Hổ Khâu sao?”

Tống Tuần phủ tướng mạo uy nghiêm, thanh âm vang dội, khi nói chuyện ánh mắt lợi hại, không giận mà uy, toàn thân trên dưới tản mát ra một loại khí tức lãnh lợi của người làm quân nhân, giống như áp lực vô hình, ép bức khiến Tần Thiên không thở nổi.

Tần Thiên cúi đầu, trong lòng đột nhiên nhảy nhót, Trang Tín Ngạn ở bên cạnh nhìn nàng, có chút lo lắng nàng ứng phó không được.

Nhưng đúng lúc này, Tần Thiên bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hướng về Tống Tuần phủ mỉm cười, sắc mặt bình tĩnh, không chút sợ hãi, không chút hoang mang,

“Đại nhân, trà ngon không phải chỉ nói miệng, mà phải được phẩm (uống thử), không biết Đại nhân có thể cho dân phụ một cơ hội, để dân phụ tự tay vì Đại nhân pha cho ngài một chén trà ngon?”

Càng ở thời điểm khẩn trương, Tần Thiên càng buộc mình phải trấn tĩnh, bởi vì nàng biết, thời khắc này, trừ bỏ chính nàng, không ai có thể giúp đỡ. Nếu muốn thành công, đầu tiên phải chiến thắng sợ hãi của bản thân!

Mà về điểm này, cho tới bây giờ Tần Thiên càng bị áp chế lại càng hăng hái nên nàng chưa bao giờ thất bại!