Thoái Hóa Toàn Cầu

Chương 49: Hương Vị Của Thiếu Nữ






Nhóm: Thánh Thiên Tiên VựcNguồn: TruyenYY---------------------“Một đám người từ bên ngoài vào? Một đội quân lưu động để sống sót?”Thật không ngờ, tận thế mới có ba ngày mà tiểu đội với ý chí sinh tồn cực caonhư vậy đã xuất hiện rồi.

Con người đúng là loại sinh vật có khả năng thíchứng mạnh.

Cũng chẳng sao, người bình thường có tập trung đông đến mấy cũng vôích, trừ khi trong đám người đó có người biến dị, nếu không thì chẳng ai cóthể ngăn được hắn, Hoàng Long và cả Điền Bá hợp tác tiến công.Thượng Ất ngẩng đầu nhìn căn biết thứ ở hướng Đông kia, hắn cân nhắc lời VươngCương vừa nói, trong lòng thầm đưa ra quyết định.Tận thế bùng nổ, trật tự xã hội hỗn loạn, nhiều người sau khi bị kích động nộitâm thì cũng chẳng còn coi trọng pháp luật, vũ lực cũng chẳng là gì, do đó sựđộc ác trong con người họ bắt đầu bùng phát ra vô hạn.

Thời gian kéo dài sẽlàm ra những việc mà ngay cả bản thân hắn cũng không thể liệu đoán được.

Mộtngười phụ nữ cơ thể đầy đặn, dung mạo xuất chúng như Trần Phóng, một khi mà bịngười khác phát hiện thì chỉ cần nghĩ thôi cũng biết sẽ có chuyện gì.

Đámngười này nhất định phải dọn sạch, dù có một vài người trong bọn họ vẫn còngiữ được sự lương thiện, tiết chế nhưng Thượng Ất sẽ không mềm lòng đâu.


Bọnhọ không đi thì chỉ còn một trận chết mà thôi.“Tình trạng của căn biệt thự còn lại thì sao?”Thượng Ất không hề thay đổi sắc mặt, bình tĩnh, tiếp tục hỏi Mai Lập Tân.“Người chủ của căn biệt thự còn lại vốn là một người giàu có, nghe nói là mộtnhà bất động sản có tiếng tại Thủ đô.

Sau khi đám người bên ngoài chiếm cănbiệt thự phía đông kia thì người chủ căn biệt thự này lập tức cùng người nhàrời đi.

Mấy ngày nay tôi thấy tên khốn Đỗ Vũ dẫn người ra ra vào vào ở cănbiệt thự đó, có lẽ là đã nhắm nó rồi.”Mai Lập Tân trả lời thành thật, dường như không hề giấu diếm suy nghĩ củamình.

Trong mắt Thượng Ất ánh lên một tia sáng đặc biệt, mỗi lần nhìn hắn, MaiLập Tân đều có một ảo giác không thể nào che giấu được.

Mai Lập Tân từng đilính, trải qua thương trường, cũng từng quen biết không ít người các hạngngười nhưng gã ta chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt của bất cứ người nào như thếnày cả.

Bản năng mách bảo gã ta rằng tốt nhất nên nói thật, như vậy sẽ tránhđược không ít rắc rối.“Xem ra người “Có mắt” ở trong khu này không ít nhưng không sao, nhiều ngườivừa hay, tránh được việc phiền phức phải giải quyết từng kẻ như là phải đi sănmấy con chuột vậy.”Cuối cùng cũng đã nắm được tình hình tương đối, Thượng Ất lấy mấy cái hộp ởtrong ba lô ra đưa cho Mai Lập Tân.“Tôi muốn cả hai căn biệt thự đó, anh đi nói rõ với thuộc hạ của mình, muốnthức ăn thì đi cùng tôi tới chỗ hai căn biệt thự.

Sau khi xong việc, sẽ phátthức ăn một tuần dựa vào đầu người, giữ hay cho thì tùy.

Nếu muốn làm thì ngaybây giờ thu xếp đồ đạc, sau nửa tiếng nữa chúng ta sẽ đi tới căn biệt thự phíađông.”“Chuyện này”Mai Lập Tân do dự một lát, mấy cái côn sắt trong tay đám người ngoại địa đókhông phải chỉ ăn chay đâu, ánh mắt lại nhìn vào trên đồ ăn thì Mai Lập Tânlập tức kiên định trở lại.

Tình cảnh của Mai Lập Tân rất phức tạp, nhà gã takhông còn một chút đồ ăn nào nữa.

Không chỉ gã ta mà cả ngày nay toàn bộ dâncư hơn một trăm hộ của tòa nhà sắp chết đói cả rồi.

Hơn nữa Đỗ Vũ đã cướp đitoàn bộ số lương thực bọn họ dự trữ được, hôm nay nếu không gặp Thượng Ất thìMai Lập Tân cũng sẽ phải suy nghĩ đến việc có nên mạo hiểm đi tới khu biệt thựđó hay không.Hắn ta biết trong biệt thự có thức ăn.

Hôm trước khi đi tìm cô gái tên LýNhiên, Mai Lập Tân vừa hay nhìn thấy có người xách từng túi đồ ăn đem vàophòng ở trong căn biệt thự.


Gã ta biết ngay đống thức ăn đó tới từ đâu.

Khutiểu dân cư có tất cả bốn cửa hàng tiện ích, chủ cửa hàng tiện ích ở phía gócđông nam là một cặp vợ chồng già hơn sáu mươi tuổi, mỗi khi đi làm hay tan làmMai Lập Tân đều đi qua đó nên khi nhìn đám người ngoại địa đẩy những xe chấtđầy thức ăn đó, gã ta biết ngay đó là xe mà cặp vợ chồng già kia dùng để giaohàng.

Thậm chí Mai Lập Tân còn nhìn thấy trên xe có không ít những đốm màu đỏsậm giống như hình dạng của những đốm máu mà đám đàn ông thô ráp hay cười cườinói nói bốc vác đồ đạc.Đây đúng là một đám côn đồ, bọn chúng không chỉ cưỡng chiếm biệt thự mà chắcchắn còn cướp sạch đồ trong cửa hàng tiện ích kia.

Mỗi lần nghĩ tới đây là MaiLập Tân lại cảm thấy hận đến mức chỉ muốn ôm súng AK xông vào căn biệt thự màbắn phá, càn quét điên cuồng.

Đáng tiếc là gã ta không có súng AK, càng khôngcòn là kẻ có cơ thể cường tráng như năm xưa trong quân đội nữa.

Gã ta biếtrằng nếu cứ thế này mà xông vào biệt thự thì gã ta căn bản không có cơ hội gặplại gia đình của mình nữa.Giờ đây, cơ hội đột nhiên đến rồi.

Người thanh niên mang súng này lại có ýđịnh đánh vào biệt thự, không còn nghi ngờ gì nữa đây chính là một cơ hội trờicho.

Mai Lập Tân có thể nhận ra rằng đối phương đang lợi dụng bọn họ nhưngkhông sao.

Chỉ cần có cướp được đồ ăn trong biệt thự kia một cách thuận lợithì bị đối phương lợi dụng một chút cũng chẳng sao.

Số dân cưa ang ở trong tòanhà của gã ta có không ít người trẻ tuổi như Vương Cương.

Bọn họ trẻ, có sứclực, có nhiệt huyết nhưng đồng thời cũng rất đơn thuần, lỗ mãng, đễ bị dắtmũi.

Quan trọng nhất là bọn họ tin tưởng gã ta, thêm vào đó là sự hấp dẫn củađồ ăn, đám thanh niên đó chắc chắn sẽ điên cuồng xông bào căn biệt thự đóthôi.Thậm chí ngay cả gã thanh niên trẻ tuổi mang súng kia… Mai Lập Tân trộm nhìnThượng Ất, trong lòng cảm thấy do dự.


Đối phương mang đến cho gã ta cảm giácrất kỳ lạ, khi đối diện với hắn, Mai Lập Tân luôn có một cảm giác bất lực.

Đâykhông chỉ đơn giản là vì đối phương có súng mà vì luồng sát khí nhàn nhạtdường như đang bao trùm lên toàn bộ người của đối phương kia.Mặc kệ, cướp được đồ ăn trước rồi tính, Mai Lập Tân không do dự nữa, liền gậtđầu: “Không thành vấn đề, chúng tôi cũng sớm muốn đi tìm bọn chúng tính sổrồi, cho chúng tôi nửa giờ chuẩn bị vũ khí, chắc chắn sẽ đuổi bọn khốn khiếpđó ra khỏi khu dân cư của chúng ta!”Trần Nhị Cẩu miệng ngậm điếu thuốc, ngửa đầu tựa vào đầu giường mềm mại, sắcmặt âm trầm nhìn về phía bên ngoài cửa sổ.

Bên cạnh hắn là một người phụ nữkhỏa thân đang nằm sấp không nhúc nhích.

Chiếc váy xanh biếc liền thân mỏngmanh, hở hang, chỉ có một góc che lên phần lưng nõn nà của cô gái một cách hỗnloạn, căn bản không thể che kín được từng bộ phận trắng nón bóng loãng đếnngạt thở kia.

Cũng với tấm lưng trơn bóng là những thứ giống như những bônghoa tươi màu đỏ rơi hỗn loạn đến kinh người ở trên giường.

Nếu nhìn kỹ thì thìgiữa những bông hoa đỏ đó là từng mảng gì đó màu trắng tản ra mùi hôi thối,thật sự không hề hợp với sự trang trí xa hoa, xinh đẹp xung quanh.“Mẹ kiếp, tên khốn Đỗ Vũ lại kiếm ra súng, sự tình có chút rắc rối rồi.”Trần Nhị Cẩu bực bội ngồi dậy khỏi giường, cơ thể cường tráng không một miếngvải hiện rõ mồn một dưới sự chiếu sáng từ ánh mặt trời ngoài cửa sổ.

Cơ thểhắn giống như một bức tượng người bằng cẩm thạch được nặn trong tay một nhàđiêu khắc Phương Tây vậy.

Lúc này, cơ thể trắng nõn, mềm mại trên giường kiadường như bị âm thanh đánh thức phát ra một tiếng “A” nhẹ nhàng, tấm áo liềnthân có tác dụng che cơ thể kia rơi xuống bên cạnh, để lộ ra một cơ thể hoànmỹ đến mê người.Trần Nhị Cẩu nghe thấy liền quay đầu lại nhìn, một luồng nhiệt khô nóng lanxuống phía bụng dưới, chỗ ấy trở nên nóng rắn và cương cứng lên.

Hắn chưa baogiờ nghĩ là bản thân lại có được cơ hội nhấm nháp mùi vị của một thiếu nữ mườiba tuổi, khi hắn xâm chiếm cơ thể thiếu nữ mang theo vẻ đẹp mê người đó thìhắn cảm giác tất cả phụ nữ mà hắn gặp trước đây đều là những con lợn.

Thèmthuồng nhìn cơ thể trắng nõn trên giường, Trần Nhị Cẩu vội vàng mặc quần áorồi nhanh chóng đi xuống lầu..