Thời Gian Không Nghe Lời

Chương 95




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.









































Nham có gọi điện cho con, hỏi con có chiếc nhẫn nào không, cho Đào Đào mang tạm một thời gian."

Bà mở hộp trang sức ra, là một chiếc nhẫn đơn giản có đính một viên kim cương nhỏ ở trên.

"Đây là chiếc nhẫn hồi trẻ mà bác mang, bây giờ lớn tuổi rồi, cảm giác có chút chật, nên vẫn để trong hộp."

Bà đưa hộp trang sức cho Thời Quang, "Con xem có vừa không."

Thời Quang choáng váng, Thời Cảnh Nham nhẹ nhàng đá cô một cái, "Choáng sao?"

Truyện được cập nhật nhanh nhất trên trang Wattpad của Xiao He (He_Lazy_lazier).

"Cám ơn bác gái." Thời Quang nhanh chóng cầm lấy.

Lúc đầu bà nội cảm thấy không ổn, dù sao cũng là đồ trang sức cũ, nghĩ đi nghĩ lại thì cảm thấy đồ của con dâu cái nào cũng quý giá, dù sao cũng đẹp hơn mấy chiếc nhẫn có giá mấy ngàn kia.

Thời Quang ngơ ngác, nhìn về phía Thời Cảnh Nham, chiếc nhẫn kia là của bác gái, nên là?

Bác ấy đã biết chuyện yêu đương của cô và Thời Cảnh Nham rồi?

Đây là đồng ý sao?

Trong lúc nhất thời, có rất nhiều suy nghĩ chạy lòng vòng trong đầu cô.

Thời Cảnh Nham cầm lấy chiếc nhẫn, điềm nhiên như không có việc gì nói: "Chắc là hơi lớn." Anh nhìn về phía mẹ mình: "Lúc còn trẻ mẹ có ốm như Đào Đào không?"

Mẹ Thời hỏi lại: "Bây giờ mẹ mập lắm sao? Hả?"

Bà nội cười, giảng hòa, "Đều thon thả cả." Ra hiệu cho Thời Cảnh Nham: "Giúp Đào Đào mang thử một chút, không vừa thì đi mua cái mới."

Mẹ Thời thầm nghĩ, đây là nhẫn Thời Cảnh Nham làm riêng cho Đào Đào, có tổng cộng hai cái, một cái là nhẫn kim cương, một cái là nhẫn vàng, sao có thể không vừa?

Thời Cảnh Nham cầm lấy tay Thời Quang, đeo vào ngón vô danh của cô.

Đột nhiên có một cảm giác lạnh giá trên ngón tay, cô vô thức run một cái.

Cô không nghĩ Thời Cảnh Nham sẽ trắng trợn như vậy, có thể đeo nhẫn cho cô trước mặt bà nội, còn tỏ vẻ bình tĩnh như vậy.

Bà nội nhìn thử, "Vừa đấy, vậy đeo cái này trước đi."

Bà sợ Thời Quang để ý đây là chiếc nhẫn cũ, nhưng ngại con dâu còn ở đây, bà không thể nói thẳng, chỉ uyển chuyển nói: "Chờ sau này con lớn, để bạn trai mua cho chiếc khác, như vậy mới có ý nghĩa, bây giờ tự mua rất tốn tiền, chiếc nhẫn của bác cả con mang cũng rất đẹp, rất thích hợp với con."

Thời Quang nói cảm ơn bác cả rất nhiều lần, mẹ Thời cười, "Con không chê là được." Bà nhìn đồng hồ đeo tay, nói sắp có tiệc trưa, liền rời đi.

Sau đó, Thời Cảnh Nham nhận được tin nhắn của mẹ mình:[Nói đi, cảm ơn mẹ như thế nào đây?]

Thời Cảnh Nham chuyển khoản hai trăm đồng: [Phí di chuyển, phí vất vả, cám ơn mẹ.]

Mẹ Thời: [!Mẹ cất công ra trận vậy mà chỉ có hai trăm? Bây giờ mẹ đang nghi ngờ con có phải con ruột của mẹ không, quá keo kiệt rồi đó.]

Số dư tài khoản của Thời Cảnh Nham còn lại không ít, trước đó Úy Minh Hải còn chuyển hố một vạn, anh liền chuyển cho mẹ mình.

Mẹ Thời, [Vậy mới đúng, không có ích lợi thì không cần dậy sớm, có hiểu chưa?]

Nửa đêm hôm qua bà bị con trai phá đến không thể nào ngủ được, sáng sớm hôm nay hơn sáu giờ đã ngồi dậy, vội vàng chạy qua đại viện, đúng là không dễ dàng mà.

Một lát sau, bà chuyển 5200 qua cho ba Thời Cảnh Nham: [Buổi sáng tốt lành nha chồng~]

Ba Thời thụ sủng nhược kinh, lại kích động vô cùng, sau đó chuyển khoản lại cho mẹ Thời.

Mẹ Thời không chút khách khí mà nhận lại, chưa tới buổi trưa đã kiếm lời hơn một vạn, chỉ số tâm tình bây giờ: Năm ngôi sao.

Trong biệt thự, Thời Quang ngồi nói chuyện với bà nội một lát, chuẩn bị tới GK tìm Úy Minh Hải.

Bà nội nói với Thời Cảnh Nham: "Nếu con không bận thì đưa Đào Đào qua đó đi, bận thì nói tài xế chở con bé qua đó."

Thời Cảnh Nham: "Cũng không bận quá ạ."

Thời Quang liếc mắt nhìn anh, câu nói nào của anh cũng mang tính nghệ thuật cả.

Không phải không bận, nhưng mà vẫn có thể miễn cưỡng dành chút thời gian cho cô.

Truyện được cập nhật nhanh nhất trên trang Wattpad của Xiao He (He_Lazy_lazier).

Bà nội không hề nghi ngờ lời nói của anh chút nào.

Thời Quang đứng dậy, nói muốn lên phòng ngủ chuẩn bị một chút, cô nhíu mày nhìn Thời Cảnh Nham, cho anh một ánh mắt.

Thời Cảnh Nham ngồi dưới lầu một chút, cũng tìm cái cớ lên lầu.

Thời Quang không quay về phòng ngủ, mà ở trong thư phòng chờ Thời Cảnh Nham, sau khi anh đi vào cô giang hai cánh tay, anh ôm lấy cô.

Đến bây giờ Thời Quang vẫn tưởng mình đang nằm mơ, "Mẹ anh biết rồi sao?"

Thời Cảnh Nham: "Bà ấy biết lâu rồi, không phải đã nói với em rồi sao?"

"Em tưởng rằng anh nói vậy để em vui thôi." Cho tới bây giờ cô cũng không coi lời nói đó là thật, không ngờ bác ấy sẽ thoải mái như vậy, còn tìm cách bao che cho hai người.

Dưới lầu, Thời Yến Lãng vừa tới.

Gần đây hắn bận rộn với dự án phát triển app kia, còn phải bày mưu tính kế cho các kế hoạch của công ty Thời Quang, bận đến mức không có thời gian mà ngủ, cũng đã lâu rồi không đến thăm ông bà nội.

Hắn không nghĩ rằng xe Thời Cảnh Nham cũng có ở nhà, "Anh đâu rồi bà?"

Bà nội chỉ chỉ trên lầu, "Chắc đang bận trên đó."

Thời Yến Lãng lấy một trái anh đào trong dĩa trái cây ăn, cảm thấy khá ngon, liền ăn thêm hai trái nữa.

Bà nội hỏi hắn, đã ăn sáng chưa?

Thời Yến Lãng lắc đầu, trên đường có mua một chai sữa bổ sung canxi để uống, không ngờ rằng hương vị vẫn giống như lúc còn bé.

Bà nội: "Để bà nướng cho con cái bánh mì."

Thời Yến Lãng cười hì hì nói với bà nội: "Cho con thêm một miếng bít tết nữa nhé."

Hắn huýt sáo đi lên lầu, muốn thương lượng với Thời Cảnh Nham một chút, đổi chiếc xe khác, hắn đã chán chiếc việt dã kia rồi, muốn đổi một chiếc xe thể thao.

Đến cửa thư phòng, hắn liền thắng gấp, bị một màn trước mắt làm cho kinh sợ, trợn mắt há mồm, sau đó nhắm mắt lại.

Nhất định là ảo giác của hắn rồi, nhất định là như vậy rồi.

Tới khi hắn mở mắt ra, tình cảnh càng khủng bố hơn, là hôn kiểu Pháp nha...

"Con mẹ nó!"

Hắn không kiềm chế được mà nói ra câu này.

Người trong phòng khẽ giật mình, lúc này mới nhận ra là có người đứng bên cửa.

Vừa rồi Thời Quang và Thời Cảnh Nham hôn quá nhập tâm, nên không nghe được tiếng bước chân.

Bỗng nhiên Thời Quang ngẩng đầu, liền đối diện với ánh mắt của Thời Yến Lãng.

Hai người đều sửng sốt, mất khoảng hai giây, Thời Yến Lãng phản xạ có điều kiện co giò bỏ chạy, "Em không nhìn thấy gì hết! Bà nội!" Hắn chỉ vô thức kêu lên.

Lúc này, hắn chỉ muốn cầu cứu, sợ Thời Cảnh Nham đuổi theo mình, hắn không có ý nói với bà nội, nhưng Thời Quang lại không nghĩ như vậy.

Thời Quang sợ Thời Yến Lãng nhiều chuyện, cô đẩy Thời Cảnh Nham ra, vứt dép lê chạy ra ngoài.

Chờ tới khi Thời Cảnh Nham lấy lại tinh thần, đã sớm không còn ai trong phòng nữa.

Thời Yến Lãng đánh giá thấp năng lực bộc phát của Thời Quang, chạy được nửa lầu, Thời Quang từ phía sau đuổi theo, vốn định chụp lấy cổ áo khoác hắn, nhưng không nắm kịp, dưới tình thế cấp bách, cô cũng không nghĩ nhiều được, liền nhanh chóng túm tóc hắn.

"A!!!!! Bà nội!!!!" Thời Yến Lãng bị đau mà kêu to.

"Mắt em không tốt, cái gì..." Cũng không thấy.

Thời Quang đứng trên bậc thang, cao hơn Thời Yến Lãng một chút, một cái tay khác che miệng Thời Yến Lãng lại, hắn chưa kịp nói nửa câu sau đã bị chặn bên trong miệng.

Thời Yến Lãng bị Thời Quang túm tóc kéo lên tầng hai, vào trong hành lang rồi cô mới buông tha cho cái miệng Thời Yến Lãng, "Không cho anh kêu! Đến thư phòng đi!"

Thời Yến Lãng đau đến nhe răng trợn mắt, Thời Quang ở sau lưng, vẫn còn đang nắm tóc hắn, hắn ngửa đầu, bị động ngã về sau, "Em nhẹ chút được không!"

Thời Cảnh Nham nhìn một màn này, bỗng nhiên bật cười.

Tiếng hét to như mổ heo ban nãy của Thời Yến Lãng vẫn còn quanh quẩn trong biệt thự, truyền đến tai bà nội và dì giúp việc trong phòng bếp, bọn họ đi tới, bà nội gọi lên trên lầu: "Cảnh Nham, sao vậy?"

Thời Cảnh Nham đứng trên đầu cầu thang, "Không có gì ạ, con đang dạy dỗ Thời Yến Lãng."

Bà nội đau lòng nói: "Có chuyện gì? Sao con lại đánh em rồi?"

Thời Cảnh Nham: "Khai giảng mới có hai tháng, mà nó đã đổi hai người bạn gái, hai đứa đều bị thằng nhóc này bỏ rơi, nên liền đi tìm Đào Đào khóc lóc kể lể."

Bà nội liền không đồng tình nữa, đúng là không ra gì mà, sau này sao có thể như vậy được? Bà nói: "Vậy con đừng thủ hạ lưu tình (*), đứa bé này, phải dạy dỗ một chút."

(*): vì tình nghĩa mà khoan hồng vào lúc hành quyết. (Nguồn: Tử Vi Các).

Thời Cảnh Nham: "Dạ."

Quay lại thư phòng, anh khóa cửa từ bên trong.

Tác giả có lời muốn nói: Đau lòng cho Thời Yến Lãn 0.1s ~ tiếp tục xem chương sau đi ~

Truyện được cập nhật nhanh nhất trên trang Wattpad của Xiao He (He_Lazy_lazier).