Thói Ở Sạch Cấm Dục Bác Sĩ

Chương 1: Tống Thừa Nhiên






Sáng sớm, giọt sương lập loè, ánh mặt trời xuyên thấu qua bức màn chiếu vào trong cửa sổ, chiếu sáng gương mặt thanh tú của cô gái trên giường.

Ánh mặt trời có chút chói mắt, Lâm An mở hai mắt mê mang, nhìn căn phòng to lớn, ở trên giường ngây người một lúc mới nhớ tới đây là phòng cô đã ở nửa năm.

Lâm An là một tiểu hộ sĩ ở bệnh viên tổng hợp trong nội, tuy rằng không tính thông minh lanh lợi, nhưng mỗi ngày làm việc lại rất cần cù chăm chỉ, công việc cũng khá ổn.

Một ngày nào đó vào nửa năm trước, hàng xóm của cô bà nội Tống đã chuyển nhà mười mấy năm trước đột nhiên phái người tới tìm cô, hỏi cô đã có bạn trai chưa.

Lâm An cảm thấy có chút kỳ quái khi nghe bà hỏi chuyện, nhưng cô cũng ăn ngay nói thật.

"Cháu chưa có bạn trai đâu bà." Bởi vì Lâm An khi còn nhỏ thường xuyên đến nhà cách vách chơi cùng với bác nội Tống sống một mình, một già một trẻ nói chuyện cũng thực vui vẻ.

Khi bà nội Tống dọn đến trong nội thành, cũng sẽ thường gọi điện nói chuyện với Lâm An.

Bà nội Tống vừa nghe, cười đến trên mặt nếp nhăn đều rõ, "Đứa nhỏ ngoan, bà lần này là muốn giới thiệu hôn sự cho cháu, cháu trai của ta cũng còn chưa có kết hôn đâu."
Vì thế Lâm An liền quen Tống Thừa Nhiên, Tống Thừa Nhiên là bác sĩ khoa ngoại giỏi nhất ở bệnh viện tổng hợp, hắn là người tài cao danh giáo, tài năng khôn khéo, trên người treo mấy chục dạng vinh dự.

Mấy năm trước Tống Thừa Nhiên từ nước ngoài trở về, được bệnh viện mời, đề lương cao để giữ lại người.

Tuy tuổi còn trẻ, chỉ có 28 tuổi, cũng đã là chủ nhiệm khoa ngoại bệnh viện, năng lực cũng không kém so với một đám bác sĩ thâm niên 40 50 tuổi.


Bề ngoài xuất chúng, tính cách trầm ổn, là người ở bệnh viện được các fangirl yêu thích.

Đối với Lâm An như nghé con mà nói, cô lập tức liền thích nam nhân nhan sắc giá trị cùng năng lực xuất chúng, trải qua sự cực lực tác hợp của bà nội Tống, chưa đến một tháng họ liền kết hôn.

Sau mới biết được bà nội Tống tuổi tác đã cao, tình trạng sức khỏe ngày một yếu.

Mà bà có một ước nguyện chưa hoàn thành, đó là trước lúc lâm chung có thể chứng kiến Tống Thừa Nhiên kết hôn.

Tống Thừa Nhiên hiếu thuận vì tâm nguyện của bà nội mà thuận theo bà tác hợp hôn nhân.

Chính là...!Lâm An sâu kín mà thở dài, cô căn bản là không nghĩ tới trong ngày kết hôn của mình bởi vì uống rượu uống rất cao hứng liền bỏ qua đêm tân hôn quan trọng nhất!
Xong việc cô thường xuyên ẩn ý nhắc tới chuyện này với Tống Thừa Nhiên, nhưng hắn đều trưng ra bộ mặt than, không có một chút phản ứng, thậm chí còn đến thư phòng ngủ.

Cho rằng, sợ quấy rầy cô nghỉ ngơi.

Cho nên, đến bây giờ, Lâm An vẫn là một chỗ mới mẻ!
Lâm An hối hận mà ôm đầu một chút, chờ rửa mặt xong xuống lầu thấy trên bàn cơm có hai cái sandwich, trứng chiên cùng sữa bò nóng.

Đây là bữa sáng do Tống Thừa Nhiên chuẩn bị.

Hắn sinh hoạt rất có quy luật, hoàn toàn không có một chút hoạt động giải trí.

Mỗi ngày buổi tối đúng mười giờ lên giường ngủ, buổi sáng sáu giờ đồng hồ không kêu cũng rời giường, làm xong bữa sáng cho hai người liền đến phòng chạy bộ sát bên thư phòng.

Đến thời gian liền đi bệnh viện, trở về liền ở thư phòng đọc sách viết nghiên cứu, thật không thú vị.

Ai nha quên nói, Tống Thừa Nhiên người đàn ông này có thói ở sạch thực nghiêm trọng, không thích cùng người khác tiếp xúc, hận không thể thời thời khắc khắc đều đeo một đôi gang tay.

Trong nhà sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, hoàn toàn do Tống Thừa Nhiên ban tặng.

Lâm An đột nhiên cảm thấy, hắn có thể tiếp thu bệnh lười nhác của cô xuất hiện ở trong sinh hoạt của hắn, cũng là một kỳ tích.

Tuy rằng lúc Tống Thừa Nhiên cùng Lâm An ở nhà đều không có chạm mặt, cho dù chạm mặt, Tống Thừa Nhiên cũng từ bên cạnh đi qua.

Cho dù trải qua mọi trắc trở, cô vẫn là khuất phục dưới nhân cách và mị lực cùng y thuật tinh vi của hắn, rất sùng bái hắn!
......!
Bệnh viện có mùi nước sát trùng, cùng với một làn gió râm mát đến, Lâm An sờ sờ trên cánh tay đột nhiên nổi da gà, liền đứng dậy đóng cửa sổ lại.

"Lâm An, nên đi kiểm tra phòng bệnh." Vừa vặn y tá trưởng Lưu nhắc nhở một câu.


"Kiểm tra xong phòng, nhớ rõ báo cáo tình trạng người bệnh với bác sĩ Tống."
Lâm An lập tức đáp ứng, "Được rồi, em đang định đi đây."
Lâm An cứ theo lẽ thường đi kiểm tra phòng, những người bệnh sau khi phẫu thuật xong khôi phục không tồi, chỉ cần dặn dò một chút những việc cần chú ý là được.

Không biết có phải do cô là vợ của Tống Thừa Nhiên hay không mà hắn đem điều riêng cô làm hộ sĩ duy nhất phụ trách trong văn phòng hắn.

Vừa mới bắt đầu Lâm An còn cảm thấy Tống Thừa Nhiên là muốn cùng cô làm văn phòng tình yêu, nhưng sau lại mới phát hiện là Tống Thừa Nhiên cảm thấy những hộ sĩ khác phụ trách trong văn phòng hắn sẽ luôn có chuyện phát sinh ngoài ý muốn.

Tỷ như trên bàn làm việc có một ít hoa cỏ, hộ sĩ hôm nay lại xịt nước hoa, hay hộ sĩ lại cố ý té ngã trên đất, lộ ra chân dài chuẩn bị câu dẫn Tống Thừa Nhiên.

Tống Thừa Nhiên sợ phiền toái, liền đem Lâm An điều đến khu vực hắn quản để tránh đi những phiền toái kia.

Lúc ấy còn có tin đồn nhiều hộ sĩ nói Lâm An câu dẫn Tống Thừa Nhiên, nhưng đến cuối cùng phát hiện thái độ của Tống Thừa Nhiên đối với Lâm An cũng lạnh lùng giống như với các cô.

Kỳ thật, bệnh viện cũng không có người biết quan hệ của hai người bọn họ.

Tống Thừa Nhiên không thích sự ầm ĩ nhiều người, tiệc cưới cũng chỉ có bà nội Tống, ba mẹ Lâm An còn có họ hàng thân thích tới dự.

Cùng những người từng giao tiếp nói chuyện, dường như cũng không có người nào biết bọn họ kết hôn.

Tống Thừa Nhiên không nói chuyện với người ở bệnh viện, Lâm An tự nhiên cũng không dám nhắc tới.

Cho nên, ở bệnh viện, bọn họ vẫn là duy trì mối quan hệ cấp trên cấp dưới.

Lúc này, Lâm An đã chạy tới văn phòng Tống Thừa Nhiên, cửa mở rộng ra, cô thò đầu nhìn vào bên trong, liền thấy một người đàn ông cao lớn đưa lưng về phía cô đứng ở bên cửa sổ.

Người đàn ông dáng người thon dài, mày kiếm, mũi cao thẳng, môi mỏng, ngũ quan thâm thúy, giống như tượng điêu khắc Hy Lạp, mắt đen u ám nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, áo blouse trắng theo gió nhẹ nhẹ nhàng bay, trên người hắn luôn lộ ra sự bí ẩn với hơi thở bạc hà.

Mmây trắng chậm trôi trên bầu trời màu xanh, cảnh sắc đã làm cho sự lạnh nhạt của Tống Thừa Nhiên nhu hòa hơn một chút.

Nửa năm qua, số lần bọn họ gặp mặt cũng không nhiều.

Ở bệnh viện, nói chuyện với nhau cũng chỉ là về công việc.

Mỗi lần cô có cơ hội cùng Tống Thừa Nhiên ở chung, hắn lại phải đi công tác.

Lần này cơ hội tốt như vậy, cô đương nhiên phải nhìn hắn thật lâu.

Mà Lâm An nhất thời nhìn đến xuất thần, không lên tiếng, cứ lẳng lặng nhìn hắn như vậy.


"Có việc gì sao?"
Âm thanh lãnh đạm truyền đến, Lâm An hoàn hồn mới chú ý tới Tống Thừa Nhiên đã trở lại về vị trí của mình, không có nhìn cô, mà bắt đầu lật xem tư liệu.

Bàn làm việc của hắn cũng giống như con người của hắn, chỉnh tề, tất cả đồ vật đều bày biện có nề nếp, không có chút bụi bẩn, vô hình mang cho người ta một loại áp lực thật lớn.

Tay của Tống Thừa Nhiên sạch sẽ thon dài, khớp xương ngón tay rõ ràng đang chậm rãi dao động trên trang giấy, tay trắng nõn ngẫu nhiên sẽ theo động tác lật giấy mà từ trong cổ tay áo blouse trắng lộ ra, trông rất đẹp mắt.

Lâm An phát giác chính mình lại thất thần, liền chạy nhanh tiến lên đem việc kiểm tra phòng vừa rồi báo cáo cho Tống Thừa Nhiên.

Tống Thừa Nhiên cúi đầu nghe xong, nhàn nhạt lên tiếng, "Ừ."
Đây tính là đáp lại.

Hắn cầm lấy bút máy, bắt đầu ký gì đó trên tư liệu, văn phòng chỉ có tiếng bút máy loạt xoạt trên trang giấy.

Thấy người trước bàn còn chưa rời đi, Tống Thừa Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đạm mạc liền vừa lúc cùng đối diện Lâm An, như là đang hỏi cô vì sao vẫn còn ở đây.

"Bác...bác sĩ Tống" Lâm An nhìn mặt mày anh tuấn cùng mũi cao thẳng của hắn, mới hạ quyết tâm một hơi đem những lời chuẩn bị đã lâu nói ra, "Đêm nay anh muốn đi xem phim cùng tôi không? Tôi đã lấy hai vé, địa điểm ở..."
"Không đi."
Tống Thừa Nhiên đầu cũng chưa nâng một chút, tiếp tục viết viết.

Lý do không phải "Không rảnh", mà là gọn gàng dứt khoát cự tuyệt lời mời của cô.

Lâm An có chút miệng đắng lưỡi khô, tựa hồ cũng đã quen đối với việc hắn cự tuyệt, cô cười hì hì một tiếng, "Là tôi suy xét không chu toàn, tôi sẽ đi xem phim cùng đồng nghiệp...!Tôi đi trước đây, không quấy rầy anh làm việc nữa."
Quan hệ của bọn họ thật không giống vợ chồng, cô muốn thân thiết cùng với Tống Thừa Nhiên một chút, suy xét thật lâu mới quyết định mời hắn đi xem phim cùng, lại không nghĩ đến...!
Lâm An xoay người vừa định rời đi, chân còn chưa bước ra một bước, phía sau lại truyền đến giọng nói lạnh lùng của Tống Thừa Nhiên, "Lâm An."
Thanh âm này đối với Lâm An mà nói giống như tiếng trời, cô cho rằng Tống Thừa Nhiên hồi tâm chuyển ý muốn đáp ứng mong muốn của mình, vui vẻ đến độ nhảy nhót lên, mặt đầy vui vẻ nhìn Tống Thừa Nhiên, "Bác sĩ Tống là đáp ứng tôi..."
"Ở bệnh viện, không nói chuyện không liên quan đến công việc với tôi." Tống Thừa Nhiên dùng ngữ khí đạm mạc, sâu trong đáy mắt tràn ngập bình tĩnh.

Như là bị người khác dùng một chậu nước đổ lên đầu, đem nhiệt tình của cô tưới sạch, tươi cười của Lâm An đọng lại ở trên mặt, thật lâu mới nghẹn ra một câu.

"Được."
————————————————
Common for reading❤️.