Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp Nhất

Chương 53: Bị lừa rồi






Tối hôm đó về nó có ăn uống được gì đâu, hình như là vui quá nên không cần ăn cũng no rồi. Aaaa cứ nghĩ đến việc hôn gián tiếp với crush là hạnh phúc lắm rồi, biết thế lúc chiều nó xin lại cái chai nước về làm kỉ niệm rồi ( Tác giả said: Liêm sỉ đâu bà ơi?)

"Khi yêu ai rồi

Chẳng cần biết bên ngoài nắng to hay là mưa rào

Chỉ cần biết phải chạy rất nhanh để được tới nơi có người mình thương


Khi yêu ai rồi

Chẳng cần biết mai này có vui hay là không

Chỉ cần bàn tay bên bàn tay, bờ vai bên bờ vai không thôi...."

Về nhà là nó cứ cười tủm tỉm mãi, ngồi ăn còn hát hò các thứ. Hát đến quên trong nhà còn có bố mẹ nữa

Ông bố bà mẹ lúc bấy giờ ở trong phòng

- Bé Nhi lúc chiều giờ cứ sao sao á vợ nhỉ. Mặt cười như được mùa, rồi hát mấy bài yêu lúc nãy giờ

- Khi người ta yêu vào thì nó thế đấy. Mẹ nó đáp tỉnh bơ vì không cần hỏi bà cũng biết con gái mình vì tin yêu rồi, ai hiểu con gái hơn mẹ được chứ

- Ừm.....Hả? Cái gì? Bé Nhi yêu rồi á? Yêu ai? Tên gì? Mấy tuổi? Gia đình như thế nào? Tính cách ra sao? Và đây chính là những câu hỏi của những ông bố cuồng con gái khi biết con mình biết yêu


- Ông bình tĩnh cái coi. Hỏi nhiều thế làm sao tôi biết đường mà trả lời. Mẹ nói nói, đúng là bó tay với chồng mịn thật, cứ việc liên quan đến con gái là cứ không bình tĩnh nổi

- Con bé mới nói với tôi nó thích một bạn nam lớp nó, còn tên tích cách gia đình như thế nào thì nó không nói. Chắc nó còn đang tìm hiểu nên tôi cũng không hỏi nhiều. Mẹ nó nói tiếp

- Hửm. Tôi mà biết ai lừa con gái bảo bối của tôi là tôi không để yên. Con gái tôi xuất sắc thế nên tôi cũng phải chọn một người bạn trai xuất sắc cho nó mới được. Bố nó nói

- Thôi, chuyện yêu đương của tụi nhỏ để tụi nhỏ quyết định. Chúng ta đừng xen vào

- Nhưng......

- Ông mà lèo nhèo nữa là ra sofa ngủ. Ông chồng chưa kịp nói hết câu thì đã bị câu nói bà vợ cắt ngang, bà quá hiểu chồng mình rồi. Cứ liên quan đến việc con gái cưng là ông cứ nói mãi, nếu bà mà không dừng tại đây chắc đêm nay ông không ngủ mà nói đến chuyện này đến sáng mất

Ở một nơi nào đó, một người con trai đang tự đầu vào ghế, môi nhếch lên nở một nụ cười thật yêu nghiệt. Nếu mà cô ở đây thì chắc bị nụ cười của hắn làm say đắm. Thật ra cô không biết cô đã bị hắn lừa. Lúc chiều hắn nhìn chai nước cô cầm trên, nắp chai đã được mở lỏng nên đoán được cô đã uống rồi. Vì thế hắn không ngần ngại mà cầm chai nước mà uống

Hiện giờ nó chỉ biết đắm say trong hạnh phúc mà không hay biết nó đã bị người ta lừa


Sáng sớm hôm sau nó dậy thật sớm, chắc vì vui quá nên ngủ chẳng được bao nhiêu nhưng mặt nó vẫn hồng hào, tràn đầy sức sống. Đến lớp nó vẫn cười như một con điên. Ngồi một mình mà vẫn cười tủm tỉm,cứ nghĩ đến ngày hôm qua là nó cứ cảm thấy lòng ngọt ngào như mật

"Mới sáng ra sao mà vui vẻ như vậy" Nó đang trên tiên cảnh thì bị cái lạnh làm cho tỉnh dậy. À thì ra là Hoàng đang áp ly trà đào vào mặt nó. Mới học xong thể dục đúng mà có ly trà đào uống thật tuyệt vời mà

"Hì hì, suy nghĩ đến chuyện lung tung á mà" Miệng thì nói nhưng tay vẫn nhận lấy ly trà đào trên tay cậu

"Ừm" Hoàng cười một nụ cười sủng nịnh dành cho nó nhưng tâm nó đã chiếm trọn hình bóng của ai đó nên không biết Hoàng có ý với mình