Thôn Thiên

Chương 178: Thân hãm vô hồi bích




Vấn Thiên đồng tử phục hồi tinh thần lại, vội vã đuổi theo Linh Lung, kêu lên: "Linh Lung, ngươi đi đâu đó?" Quang vựng chợt lóe, đem Linh Lung cuộn lại, đem tiểu gia hỏa hư huyền giữa không trung. Linh Lung liều mạng giãy dụa nhưng không có kết quả, rất là căm tức Vấn Thiên đồng tử.

Đồng tử lộ vẻ sầu thảm nói: "Linh Lung, ngươi phải theo ta trở về Thiên Cơ Cung, chúng ta tìm tiểu thư nghĩ biện pháp. Cùng lắm thì bản đồng tử vận dụng bản thể, dù là có gặp phải Liên Hoa Tiên Tôn cũng có thể đánh một trận!"

Linh Lung Hồ hoàn toàn không để ý tới, vẫn ra sức giãy dụa, sau đó tức giận công tâm, đột nhiên chớp mắt, liền hôn mê đi.

Vấn Thiên đồng tử rất luống cuống, mang Linh Lung phóng xuống mặt đất, kêu lên: "Linh Lung! Linh Lung!"

Một hồi lâu, Tiểu Hồ Ly mới yếu ớt hồi tỉnh, nhưng khi vừa tỉnh lai, lập tức lại hướng về phía tây phi nước đại, muốn tiếp tục đi tìm Dương Lăng. Vấn Thiên đồng tử thân là trận linh, cho tới bây giờ đều là phục tùng mệnh lệnh chủ nhân vô điều kiện. Dịch Chân bảo hắn nghe mệnh lệnh của Dương Lăng, Vấn Thiên đồng tử liền rất nghiêm túc. Quang vựng tiến lên ném về phía trước, đem Linh Lung cầm giữ.

Lúc này, Tiểu Hồ Ly bỗng nhiên xoay người lại, dùng một loại nhãn thần tuyệt nhiên nhìn qua. Nhãn thần này, khiến Vấn Thiên đồng tử biến hóa quang vựng thoáng cái đứng khựng lại ở giữa không trung, trong lòng đồng tử rùng mình, cư nhiên không dám chụp xuống, run giọng nói: "Linh Lung, ngươi..." Vấn Thiên đồng tử tuy là trận linh, nhưng cũng nhìn ra được, nếu như cường hoành bắt Linh Lung trở lại, tiểu gia hỏa này chắc chắn sẽ lấy cái chết để chống lại, không có chút dư địa (nhân nhượng) nào!

Tiểu Hồ Ly khóe mắt chảy xuống hai hàng lệ, rồi lại xoay người, hướng về hướng Dương Lăng chạy vội đi.

Vấn Thiên đồng tử ngây dại, không biết làm sao. Đúng là vẫn còn lo lắng cho Tiểu Hồ Ly, sợ nửa đường gặp phải nguy hiểm, cho nên lặng lẽ theo ở phía sau.

Hơn mười vạn dặm lộ trình, Tiểu Hồ Ly một khắc cũng không ngừng liều mạng cuồn cuộn đi tới, thẳng đến khi chạy đến lực kiệt, chết ngất đi. Vấn Thiên đồng tử yên lặng mà hóa thành quang vựng, thủ hộ Linh Lung, thẳng đến khi nó thức tỉnh.

Linh Lung tỉnh lại chuyện thứ nhất, vẫn là về phía tây liều mạng chạy đi, dùng hết toàn bộ lực lượng, không có dừng lại dù là chốc lát.

Liên tiếp hai ngày, Linh Lung đã sức cùng lực kiệt, nên không thể kiên trì. Vấn Thiên đồng tử thấy không được, cắn răng nói: "Linh Lung, ta mang ngươi đi nha! Chỉ là không biết đi đến nơi nào? Cô gia tất nhiên đã không còn ở nơi đó."

Linh Lung ngơ ngác nhìn qua, vẻ mặt đau thương, nhưng lại kiên định hướng về phía tây chạy đi.

Vấn Thiên đồng tử thở dài một tiếng: "Ngươi không nên thế, ta mang ngươi đi!"

Quang vựng chợt lóe, đồng tử ngay lập tức di ra hơn mười vạn dặm, liên tục hai lần, đã đến trước Vô Hồi Bích.

Đưa mắt nhìn qua chung quanh, phương viên mấy nghìn dặm đầy cả vết tàn phá, gió lạnh gào thét, một mảnh vắng vẻ, đâu có thấy thân ảnh của Dương Lăng ?

Linh Lung ngơ ngác ngồi chồm hổm yên lặng một chỗ, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn nhẹ nhàng run rẩy, trong tiếng gió, truyền ra tiếng khóc ai uyển của Tiểu Hồ Ly …tiếng kêu.

Mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, Linh Lung như thạch điêu ngồi cố định ở một chỗ, như không có linh hồn.

Vấn Thiên đồng tử thần tình buồn khổ, nhưng vẫn không nhàn rỗi, mà là nỗ lực thôi diễn nơi hạ lạc của Dương Lăng, muốn biết rằng "Cô gia" sống hay là chết.

Ngày thứ ba, Vấn Thiên đồng tử bỗng nhiên hét lớn: "Linh Lung! Cô gia không chết! Cô gia ở trong Vô Hồi Bích!"

Linh Lung ngẩn ra, nhíu cái mũi nhỏ, ngửi ngửi khí lưu, con mắt bỗng nhiên lóe sáng lên, vui mừng kêu một tiếng, chạy chung quanh Vô Hồi Bích gấp đến độ xoay quanh, thỉnh thoảng hướng Vấn Thiên đồng tử kêu to một tiếng, đầy mặt vẻ cầu xin.

Vấn Thiên đồng tử cười khổ: "Vô Hồi Bích này là kiện Tiên Khí, ta cũng phá không được, Linh Lung, ngươi ta trở lại Thiên Cơ Cung, tìm tiểu thư nghĩ biện pháp."

Linh Lung ngẩn người, lắc đầu, nhắm hướng nam Vô Hồi Bích chạy đi.

Vấn Thiên đồng tử nóng nảy, đuổi theo vào, kêu lên: "Linh Lung! Ngươi lại muốn đi đâu?"

Tiểu Hồ Ly kêu nhỏ vài tiếng, Vấn Thiên đại thể minh bạch ý tứ, nói: "Linh Lung, ngươi có quen với đại nhân vật sao? Hãy theo ta đi Thiên Cơ Cung nha!"

Linh Lung vẫn là không chịu, bị Vấn Thiên quấy nhiễu đến phát phiền, tiểu gia hỏa làm bộ hung ác độc địa đưa lên móng vuốt thị uy.

Vấn Thiên cũng không có phát nóng: "Được được, cô nãi nãi, ta sẽ đưa ngươi đi được chưa?"

Vấn Thiên đồng tử thi triển na di thuật, có Tiểu Hồ Ly chỉ điểm đường đi, không bao lâu, liền đến vị trí cực nam Cửu Châu.

Nơi đây là một phiến sơn lĩnh kéo dài, cảnh sắc rất đẹp, cây rừng rậm rạp. Lúc vào núi, Tiểu Hồ Ly đối với Vấn Thiên đồng tử khoa tay múa chân vài cái, Vấn Thiên đồng tử nói: "Ngươi muốn ta đi tìm tiểu thư?"

Tiểu Hồ Ly gật đầu, xoay người lại mà đi vào trong đại quần sơn.

Vấn Thiên đồng tử lại nghĩ, vào trong núi này, Tiểu Hồ Ly tất có phương pháp tự bảo vệ mình, kêu lên: "Linh Lung, ngươi nghìn vạn lần cẩn thận! Tìm được người nọ, có thể đi tới Thiên Cơ Cung tìm tiểu thư." Dặn dò một câu, Vấn Thiên đồng tử liền hướng bắc bỏ chạy.

Tiểu Hồ Ly vẫn hướng vào ở chỗ sâu trong núi lớn mà đi, được nửa canh giờ, đến một tòa sơn lĩnh hiểm trở. Trên sơn lĩnh này, mây mờ mang mang một mảnh, làm cho thấy không rõ diện mạo thực của sơn lĩnh.

Tiểu Hồ Ly đứng ở sườn núi, hướng lên trên phát ra tiếng hô hoán, một tiếng rồi lại một tiếng, thủy chung không có người đáp lại.

Mà lúc này, Vấn Thiên đồng tử đến Thiên Cơ Cung, vô cùng lo lắng tìm được Dịch Chân, gặp mặt lại lo sợ không yên kêu lên: "Tiểu thư, có việc lớn không tốt rồi!"

Dịch Chân không chút kinh hoảng, cười hỏi: "Đồng tử chớ hoảng sợ, ngươi sao đã trở về? Cô gia đâu?"

Vấn Thiên đồng tử thần tình lộ vẻ sầu thảm: "Tiểu nhân vô năng! Khiến cô gia bị khốn trong Vô Hồi Bích."

Dịch Chân thần tình khẽ biến, nhưng chốc lát lại khôi phục bình tĩnh, lạnh lùng nói: "Lăng ca suốt đời có rất nhiều kiếp nạn, chỉ là không nghĩ tới, nó tới nhanh như vậy!"

Vấn Thiên đồng tử kỳ quái hỏi: "Tiểu thư, người thế nào tuyệt không lo lắng?"

Dịch Chân thản nhiên nói: "Lo lắng có ích lợi gì? Ta hôm nay muốn làm không phải là sự lo lắng vô bổ, mà là phải nghĩ ra biện pháp cứu Lăng ca ra." Dừng lại một chút, "Đồng tử, ngươi đem sự tình kinh qua nói ta nghe một chút."

Không nói Dịch Chân nghĩ biện pháp nghĩ cách cứu viện Dương Lăng, lại nói Linh Lung đã ở dưới chân núi ai hoán ba ngày, cũng không thấy có người đáp lại. Ba ngày này, Linh Lung thanh âm một ngày so với một ngày càng thê thảm.

Tại ngày thứ ba buổi chiều, Linh Lung rõ ràng đã mất hết lòng tin, thương tâm mà ngồi dưới đất, nhẹ giọng nức nở.

Tiểu gia hỏa vừa khóc như thế, phía sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng thở dài.

Linh Lung thoáng cái nhảy dựng lên, nhìn lại, thấy một gã bạch y trung niên văn sĩ, mỉm cười đứng ở phía sau. Trung niên văn sĩ ánh mắt thâm thúy dường như tinh không, thần sắc hiền hoà, nhãn thần nhìn về phía Tiểu Hồ Ly, có vài phần cưng chiều.

Linh Lung vui mừng kêu một tiếng, hóa thành một đạo bạch quang, rơi vào trong lòng trung niên văn sĩ, một đôi tiểu móng vuốt lại khoa tay múa chân rồi lai khoa tay múa chân, sốt ruột như muốn biểu đạt cái gì.

Trung niên văn sĩ thở dài một tiếng, hỏi: "Hắn cứu ngươi một mạng, ngươi cũng muốn cứu hắn một mạng, làm như thế, là để hoàn lại ân tình sao?"

Linh Lung gật gật cái đầu nhỏ.

Trung niên văn sĩ cười nói: "Được, lão tổ tông ta có thể giúp ngươi cái này, nhưng ngươi phải đáp ứng một cái điều kiện."

Linh Lung nháy nháy mắt mà nhìn, hiếu kỳ nhìn về phía trung niên văn sĩ, không biết hắn muốn đưa ra cái điều kiện gì, nhưng để cứu Dương Lăng, tiểu gia hỏa chỉ phải gật đầu, biểu thị đồng ý.

"Cứu người nọ ra xong, ngươi ngày sau không được cùng hắn gặp lại, phải ở lại bên người lão tổ tông, hảo hảo tu hành, cũng không có thể chạy nhảy khắp thiên hạ."

Nói còn chưa dứt lời, Tiểu Hồ Ly nước mắt "Bá bá" rơi xuống, thần tình thương tâm tới cực điểm.

Trung niên văn sĩ mí mắt giật giật, tựa hồ cực sợ thấy tiểu gia hỏa khóc, cười khổ một tiếng: "Được được, không với ngươi đề ra điều kiện, chúng ta đi thôi! Đi cứu cái tiểu tử vô liêm sỉ kia!"

Trước đó sáu ngày, khi Dương Lăng thi triển đạo thứ ba Thiên Giáp Phù thì, trong minh tọa Thái Dịch Môn chưởng giáo chí tôn bỗng nhiên mở hai mắt, ánh mắt trầm tĩnh. Sau một lát, Thái Dịch Môn sáu vị Tiên Tôn khác kính mệnh từ Linh Thai thế giới tới, bái kiến chưởng giáo chí tôn.

Thái Dịch chưởng giáo mắt bắn kỳ quang, trầm giọng nói: "Chư vị, Dương Lăng rơi vào Vô Hồi Bích, chúng ta có ba ngày thời gian bày binh bố trận."

Trong sáu người Nguyên Dương Tiên Tôn nói: "Chưởng giáo, Thái Dịch sát trận uy lực tuy lớn, nhưng chưa đủ để đối kháng Thái Huyền Môn."

Chưởng giáo chí tôn thản nhiên nói: "Bản tôn đã có tính toán, lần này, Thái Dịch Môn ta có bảy thành thắng lợi."

Sáu vị Tiên Tôn nhìn nhau cười, Bảo Thụ Tiên Tôn chậm rãi nói: "Thành công hay không, tất cả do Dương Lăng, hi vọng hắn không khiến chúng ta thất vọng! Nếu có thể thành công, ngày đại kiếp nạn, Thái Dịch Môn ta sẽ có hơn ba thành phần thắng!"