Thôn Thiên

Chương 221: Cửu phẩm linh đài




Đổ Tiên pháp thân hai tay kết ấn, quát khẽ nói: "Nhiếp!"

Đổ Tiên phân thân hóa thành một đạo lưu quang, giãy dụa né tránh Hình Thiên Phủ bao phủ, trở lại trên tay Đổ Tiên, lại biến trở về dáng dấp ngón tay cái.

Dương Lăng thì cuối cùng dừng đại phủ lại, quay đầu nhìn thẳng Đổ Tiên, lạnh lùng hỏi: "Đổ Tiên, ai thua?"

Đổ Tiên ý niệm trong đầu thay đổi cả trăm lần, trong nháy mắt hạ quyết đoán: "Đổ Tiên từ trước đến nay lấy lý phục nhân, ta không có lý do gì giết hắn. Người này tiền đồ vô lượng, bóp chết hắn không bằng kết giao với hắn."

Suy nghĩ một chút, Đổ Tiên "Ha ha" cười: "Không sai, ta thua, ngươi thắng!" Thân thủ lại vỗ vỗ cái mông tròn của Phú Quý: "Tiểu oa nhi, ta không lợi hại bằng hắn."

Nói xong, Đổ Tiên đem Phú Quý ném qua Dương Lăng. Dương Lăng đưa bàn tay to ra, nhẹ nhàng nâng Phú Quý, cười hỏi: "Phú Quý, ngươi bây giờ có đúng hay không nguyện ý bái ta làm thầy?"

Phú Quý hiếu kỳ mà đánh giá thân thể quá lớn của Dương Lăng, "Khanh khách" cười: "Tốt, ta cũng muốn biến lớn biến nhỏ a."

Dương Lăng thân hình nhoáng lên, một lần nữa lui thành người thường, biến trở về dáng dấp Bồ Đề Đạo Nhân. Thắng đánh cuộc, Dương Lăng đưa tay lấy Càn Khôn Thập Tam Sát Cục thu vào trong lòng, đối tên tu sĩ thua cụộc kia cười nói: "Đa tạ."

Tu sĩ này môi run run, mắt hướng về Đổ Tiên căm hận. Đổ Tiên hừ lạnh một tiếng: " Đổ phẩm đệ nhất vị! Ngươi nếu thua, sẽ tuân thủ ước định." Sau đó lại đối Dương Lăng cười nói: "Càn Khôn Thập Tam Sát Cục, có mười ba bộ bài trận phương pháp, lão phu nhất nhất truyền thụ cho ngươi."

Đổ Tiên bấm tay bắn ra một đạo thanh quang, thanh quang này rơi xuống trong tay Dương Lăng, hóa thành một cái ngọc giản, trên đó ghi lại mười ba loại sát trận.

Dương Lăng nghĩ thầm: "Người này hành sự quả nhiên nơi chốn đều có đạo lý." Nếu Dương Lăng không hiểu rõ tính tình tính cách Đổ Tiên, cũng không dám cùng hắn đổ đấu. Tự Ma chân nhân lưu lại ký ức nhắc nhở Dương Lăng, càng là người có nguyên tắc, lại càng dễ đối phó, Đổ Tiên liền thuộc về loại người này.

"Đa tạ Đổ tiền bối." Dương Lăng không khách khí mà thu hồi ngọc giản.

Đổ Tiên "Ha hả" cười, đối đổ khách còn lại phất tay: "Các ngươi đều trở lại đi, lão phu phải bồi vị đạo hữu này một chút."

Chúng tu sĩ gật đầu, đều xin cáo lui. Trong đại điện, chỉ còn lại có Dương Lăng cùng Đổ Tiên pháp thân.

"Đạo hữu, có thể nói cho ta biết thực sự thân phận chân thực của ngươi không?" Đổ Tiên bỗng nhiên truyền âm hỏi.

Dương Lăng cười ứng với: "Đương nhiên là có thể, bất quá, vãn bối cũng muốn biết một sự tình."

"Được, như vậy mới công bình, mời ngồi." Đổ Tiên cười, cùng Dương Lăng phân tọa một bên chiếu bạc, Phú Quý thì ngồi ở trong lòng Dương Lăng, Dương Lăng từ Thái Dịch Đỉnh lấy ra trái cây cho hắn ăn.

"Thực không dám đấu diếm, lão phu tuy rằng đứng hàng Tiên Tôn, nhưng chỉ vừa thành tựu Cửu Phẩm Linh Đài. Cùng với đại nhân vật trong Tiên Tôn so sánh với, là không thể so sánh nổi." Đổ Tiên thở dài một tiếng.

Dương Lăng cũng biết Tiên Tôn cũng có phẩm cấp, nhưng cụ thể cũng không rõ ràng, liền hỏi: "Tiền bối, Tiên Tôn có mấy phẩm?"

Đổ Tiên liếc mắt ngắm Dương Lăng, bỗng nhiên cười nói: "Đạo hữu, trước tiên ta là nguyện cùng ngươi kết giao bằng hữu, ngươi có bằng lòng hay không?"

Dương Lăng ngẩn ra, nghĩ thầm: "Mới vừa rồi đám người kia nói ta là ‘ Thiên Phẩm Kim Đan ’, lẽ nào Đổ Tiên vì vậy muốn cùng ta kết giao?"

"Ha hả, tiền bối ưu ái vãn bối, vãn bối cầu còn không được." Cùng một vị Tiên Tôn kết giao bằng hữu, Dương Lăng nghĩ tới nghĩ lui, cũng là lợi nhiều hơn hại, một lời liền đáp ứng.

Đổ Tiên mặt lộ vẻ tiếu ý: "Được! Từ nay về sau, ngươi ta là bạn tốt tri giao, ngày sau ngươi có cái gì phiền phức, có thể tìm ta. Ngày sau ta có cái gì phiền phức, hi vọng ngươi cũng có thể bang trợ một ... hai ...."

Dương Lăng liền cười một tiếng: "Đổ Tiên nói giỡn, ngài là Tiên Tôn, ta là Chân Nhân, cảnh giới kém cách xa vạn dặm, ta làm sao có thể giúp ngươi chứ?"

Đổ Tiên "Hắc" thản nhiên cười: "Phải? Ngươi thành tựu Thiên Phẩm Kim Đan, ngày sau sớm muộn gì cũng là Thiên Tiên, thế nào không thể giúp ta chứ?"

Dương Lăng thản nhiên nói: "Thiên, Địa, Nhân tam phẩm nói đến, vị tất là thật."

Đổ Tiên lắc đầu: "Tuy rằng trong tu chân rất ít xuất hiện Thiên Phẩm Kim Đan, nhưng cũng không phải là không có xuất hiện qua. Một lần gần đây nhất mà nói, có một vị Lý Thái Chân. Người này kinh tài tuyệt diễm, đan thành Thiên Phẩm, lại sáng chế ra Kinh Thần Cửu Phương, trảm tiên sát thần, quả nhiên là nhân vật kinh thiên động địa!"

"Cái gì? Kinh Thần Cửu Phương! Lý Thái Chân!" Dương Lăng nỗi lòng chấn động kịch liệt, hai mắt mở thật to.

"Không sai, Lý Thái Chân, ngày trước được xưng là Cửu Châu Đệ Nhất Nhân! Đạo hữu, dưới Lý Thái Chân, chỉ có ngươi kết thành Thiên Phẩm Kim Đan! Ngươi nói, lão phu có thể không động tâm sao? Cho nên sớm muốn cùng ngươi kết giao thành bằng hữu, ngày sau đạo hữu phát đạt, cũng giúp đỡ tốt lão đầu tử này." Đổ Tiên cười to.

Dương Lăng nhẹ thở hắt ra: "Mời tiếp tục nói việc Tiên Tôn."

"Được. Đạo Tôn cấp tu sĩ nếu có thể vượt qua vô hình kiếp, nguyên thần liền có thể hiện ra một tấc vuông linh đài, trở thành Tiên Tôn thân thể. Linh đài huyền diệu phi thường, có thể thôi diễn thiên địa quy tắc, tìm hiểu thiên đạo, luyện chế Đạo Khí, có các loại bất khả tư nghị diệu dụng." Đổ Tiên đối Dương Lăng nói lên chuyện Tiên Tôn.

"Tu sĩ sơ chứng Tiên Tôn, thường thường là Cửu Phẩm Linh Đài.Lúc nào cũng phải thôi diễn suy tính, vận chuyển, dần dần viên mãn, thăng hoa linh đài, từ từ đề cao cảnh giới. Trên Cửu Phẩm Linh Đài, còn có Bát Phẩm, Thất Phẩm, cho đến Nhất Phẩm linh đài. Trên Nhất Phẩm, còn có Kim Phẩm, Ngọc Phẩm, Tiên Phẩm, Thiên Địa, Tạo Hóa, Thái Thượng, lục đại cảnh giới."

Giảng tới đây, Đổ Tiên thở dài một tiếng: "Ba ngàn năm, ta tu vi vẫn là Cửu Phẩm Linh Đài, muốn tiến thêm một bước, cũng khó như lên trời a!"

Dương Lăng nghe được tâm vãng thần trì, nói: "Chí ít tiền bối đã là Tiên Tôn, mà vãn bối, chẳng biết còn phải tu luyện bao lâu nữa."

"Tiên Tôn..." Đổ Tiên lắc đầu, "Đến lúc đó, ngươi sẽ biết, cửu tử nhất sinh a!" Như không muốn đề cập chuyện gì, chợt hỏi Dương Lăng: "Đạo hữu, ngươi hiện tại có đúng hay không có thể nói cho ta biết thân phận?"

"Tại hạ Thái Dịch Môn chân truyền đệ tử Dương Lăng." Dương Lăng khôi phục nguyên bản dung mạo, là một người thanh niên, mi thanh mục tú.

Đổ Tiên cười nói: "Quả nhiên là đại môn phái đi ra! Thái Dịch Môn, cũng chỉ có Thái Dịch Môn mới có thể cùng Thái Huyền Môn chống đỡ." Dừng một chút, "Ngươi ta nếu là bằng hữu, nếu không chê, lão phu xưng ngươi một tiếng lão đệ."

Dương Lăng cười nói: "Tiền bối tuy rằng nâng đỡ, vãn bối làm sao cảm thụ?"

Đổ Tiên mặt trầm xuống: "Ngươi là chê ta Cửu Phẩm Linh Đài, vì thế coi thường ta?"

Dương Lăng ngẩn ra, cười khổ nói: "Tiền bối nói đi đâu vậy, vãn bối là nhất giới Chân Nhân, có cái tư cách gì coi thường tiền bối vị Tiên Tôn này? Được rồi, cúng kính không bằng tuân mệnh, vãn bối vậy cả gan xưng tiền bối một tiếng lão ca ca."

Đổ Tiên mặt mày rạng rỡ, vỗ bàn: "Tốt! Từ lúc này, ta là lão ca ngươi, ngươi là lão đệ ta, ha ha..."

Dương Lăng thầm nghĩ: "Người này làm việc thẳng thắng trực tính, ngược lại cũng có thể kết giao."

Trong nội tâm, Dương Lăng minh bạch Đổ Tiên đã có bàn tính, nhưng Dương Lăng trong lòng cũng đã có bàn tính. Nói hai người là bằng hữu, chẳng nói là minh hữu. Dương Lăng nhìn trúng tính tình Đổ Tiên, hơn nữa là một gã Tiên Tôn, có thể tương trợ cực đại cho mình.

Đổ Tiên thì nhìn trúng tiềm lực Dương Lăng, hắn tự biết ngày sau vô vọng đạt Thiên Tiên, hi vọng ngày Dương Lăng phát đạt, có thể dẫn dắt hắn một chút. Vị trí của hai người, hoàn toàn có thể bổ ích cho nhau.

Dương Lăng mỉm cười, buông Phú Quý xuống, thật dài vái chào: "Lão ca ca, chúng ta người tu hành không nhiều phồn tiết tục lễ như vậy, ngày sau thỉnh lão ca ca chiếu cố lão đệ nhiều."

Đổ Tiên cư nhiên cũng đứng lên, cũng bát kinh (tám lạy) mà hoàn lễ: "Lão đệ, ngày sau ngươi thành Thiên Tiên, cũng xin chiếu cố lão ca ca này nhiều một chút."

Hai người nhìn nhau, "Ha ha" cười to, khiến Phú Quý chẳng biết thế nào, đành tiếp tục lấy trái cây mà ăn.