Thử Ghẹo Lần Nữa Xem

Chương 76: (Phiên ngoại 02)




Tuy đôi khi anh Y hệt một tên trai thẳng thô thiển, nhưng vào lúc quan trọng luôn tinh ý cẩn thận như thế…

***

Lâm Tiểu Mãn cũng kinh ngạc.

Chuyện yêu đương giữa cậu và Y Minh Trạch, thật ra cha mẹ cậu luôn biết, hơn nữa còn bắt đầu ngay từ lúc họ chưa bên nhau, chỉ là cậu không ngờ cha mẹ lại trực tiếp như vậy, còn mạnh mẽ hơn cả lúc cậu theo đuổi Y Minh Trạch.

Cậu nhìn ánh mắt khiếp sợ của Y Minh Trạch, thấy xấu hổ quá chừng.

Có khi nào Y Minh Trạch không muốn tự dưng có thêm một đôi cha mẹ không?

Nghĩ đến đây, Lâm Tiểu Mãn hơi trách cha mẹ mình thẳng thắn đường đột quá, định mở miệng cứu cánh, chỉ thấy Y Minh Trạch hết sức kích động gọi một tiếng: “Cha, mẹ.”

Lâm Tiểu Mãn: “…”

Cha mẹ Lâm đã biết tình huống gia đình đặc thù của Y Minh Trạch, cũng biết Y Minh Trạch có thể tự làm chủ trong phương diện tình cảm, họ chỉ lo lắng duy nhất một điều, đó là không có luật pháp làm chỗ dựa, không được xã hội công nhận, lỡ tình cảm hai đứa xảy ra vấn đề, tổn thương lẫn nhau, không đi được dài lâu.

Người làm cha mẹ luôn lo lắng đủ điều cho con cái, nhưng dù lo xa lo gần, thì con cháu tự có phúc của con cháu, chuyện sau này ai mà đoán trước được? Chỉ mong lần này thật sự con mình có phúc, với xu hướng tính dục thiểu số này, có thể tìm được người yêu thương thật lòng đã là chuyện may mắn lắm rồi.

Trước khi ngủ, hai vợ chồng lại tới gõ cửa, kêu Y Minh Trạch ra nói chuyện riêng vài câu, Lâm Tiểu Mãn muốn đi theo, bị cha mẹ cấm tiệt, đành bất đắc dĩ đi tắm trước, trong lòng chỉ mải nghĩ ba người sẽ nói gì với nhau.

Tắm xong quay về phòng ngủ, Y Minh Trạch cũng đã về, đang ngồi trên giường xem laptop, một tay chống lên cằm, lông mày hơi nhíu, dáng vẻ rất chăm chú.

Cậu còn tưởng anh đang xử lý chuyện làm ăn, nên cũng không quấy rầy, nghịch điện thoại một lát, phát hiện Y Minh Trạch vẫn nhìn chằm chằm máy tính như cũ.

Cậu lặng lẽ trườn qua nhìn, trên màn hình là một tấm bản đồ của thành phố Giang.

Lâm Tiểu Mãn nhìn một lát, hỏi: “Anh đang làm gì vậy ạ?”

Y Minh Trạch vuốt vuốt đầu cậu: “Anh đang lập ra lộ trình du lịch cho cha mẹ và ông bà ngoại, anh xem mấy đề cử trên mạng, không ổn cho lắm, người già không tiện di chuyển nhiều, phải bỏ qua mấy khu cần leo trèo.”

Lâm Tiểu Mãn ngẩn ra, sau đó lật người một cái bò dậy.

Cậu thấy hơi ngượng, nói thật ra mình cũng copy một lộ trình được đề cử trên mạng, định đưa người nhà đi chơi theo đấy.

Tuy đôi khi anh Y hệt một tên trai thẳng thô thiển, nhưng vào lúc quan trọng luôn tinh ý cẩn thận như thế.

“Hầy ~ ” Lâm Tiểu Mãn nhịn không được, thở dài.

Y Minh Trạch hỏi cậu sao thế.

Cậu lại thở dài một hơi.

Y Minh Trạch bị cậu nhìn mà hoảng, duỗi một đầu ngón tay ra chọt lên mặt Lâm Tiểu Mãn, híp mắt hỏi: “Nói mau, rốt cuộc làm sao?”

“Không sao cả.” Lâm Tiểu Mãn chớp mắt, nhìn Y Minh Trạch không nhúc nhích, “Chỉ cảm khái một chút, áo bông tri kỷ chất lượng siêu tốt như anh, sao em lại may mắn được mặc vậy ta?”



Tối nay trăng tròn vành vạnh, không kéo rèm, trong phòng cũng chỉ mở một ngọn đèn tường nhỏ.

Dưới ánh trăng, Y Minh Trạch ngồi dựa vào đầu giường, Lâm Tiểu Mãn gối lên đùi anh, nhỏ giọng nói chuyện với anh.

“Anh Y.”

“Ơi?” Y Minh Trạch cúi đầu, đối diện với ánh mắt sáng lấp lánh của Lâm Tiểu Mãn.

“Cha mẹ em nói gì với anh vậy?”

“Không nói gì đâu, chỉ hỏi tình trạng sức khỏe của ông nội anh, với lại quy hoạch phát triển của anh, chủ yếu là, muốn anh đối xử chân thành với em.”

Lâm Tiểu Mãn ra hiệu cho anh tiếp tục.

Y Minh Trạch giang tay nhún vai: “Chỉ có thế thôi.”

Lâm Tiểu Mãn “hứ” một cái, nhìn là biết Y Minh Trạch đang nói bịa, khẳng định không chỉ như thế, cậu lăn lộn rầm rì cả buổi, cũng không cạy được một chữ từ trong miệng Y Minh Trạch.

Y Minh Trạch thấy Lâm Tiểu Mãn bĩu môi, vẻ mặt bất mãn, thực sự không nhịn được, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên môi cậu, ban đầu chỉ định lướt qua rồi thôi, kết quả là bị thỏ con liếm một cái vừa nhanh vừa chuẩn, thế là không rời đi được.

Môi Lâm Tiểu Mãn thơm mềm, dáng người nho nhỏ, ôm vào ngực rất vừa vặn, làn da vừa tắm xong tỏa ra mùi sữa tắm sữa bò thơm phức, như viên kẹo sữa ngọt lịm.

Đi công tác một tuần, đêm nào Y Minh Trạch cũng nhớ nhung người trong lòng, cảm giác trống vắng kia khó chịu khỏi phải nói, nhất là lúc gọi video cả đêm, mỗi khi loáng thoáng nghe thấy tiếng Lâm Tiểu Mãn xoay người, anh luôn cảm thấy một giây sau người sẽ lăn vào ngực anh, đợi cả buổi vẫn thấy trống rỗng, mới chợt tỉnh táo, hóa ra chỉ là một giấc mơ.

Hai người hôn đến mức động tình, Lâm Tiểu Mãn ôm cổ Y Minh Trạch, “ưm ưm” hai tiếng.

Thân thể Y Minh Trạch dâng lên một luồng khô nóng, như bị điện giật,  không ngừng truyền đến người Lâm Tiểu Mãn qua lòng bàn tay và lồng ngực.

Hai người im ắng hôn nhau một trận, mới từ từ tách hai đôi môi ra, hô hấp nặng nề nóng rực.

“Anh Y, người anh nóng quá, sắp đun sôi em rồi.” Lâm Tiểu Mãn gác cằm lên vai Y Minh Trạch, úp vào tai anh cười hì hì, tay còn luồn vào vạt áo anh.

“…” Y Minh Trạch nhận được tín hiệu của Lâm Tiểu Mãn, sau khi niệm vô số lần “A di đà phật” trong lòng, cánh tay ôm cậu mới lỏng ra được một chút.

Thấy Y Minh Trạch đến thế này rồi mà còn lù lù bất động, Lâm Tiểu Mãn không chịu thua, trực tiếp cởi nút áo ngủ của anh, bá đạo thò tay vào, nhéo nhéo cơ ngực của anh, xúc cảm cực kỳ tuyệt vời, thế là lại nhéo nhéo, không quên hai điểm nhô lên kia.

Có cái tay nhỏ không thành thật liên tục quấy rối nơi ngực, đàn ông mấy ai chịu nổi.

Yết hầu Y Minh Trạch nhấp nhô vài cái, ngo ngoe rục rịch hơi dịch người dậy, bụng dưới cọ xát vào nhau, ngay lúc sắp đánh mất lý trí, lời dặn của mẹ Lâm lại vang lên bên tai ———

“Ông bà ở ngay phòng đối diện, ban đêm giấc ngủ của ông bà không tốt lắm, thanh niên các con chú ý một chút nhé, chịu khó một hai ngày. Nhưng còn tuyệt đối đừng nói cho Mãn Mãn biết, nó mà biết mẹ nói, sẽ mắc cỡ với mẹ.”

Giữa ăn thịt bé thỏ trắng với tuân thủ lời dặn của mẹ vợ, Y Minh Trạch chọn cái sau.

Anh móc tay Lâm Tiểu Mãn từ trong ngực mình ra, sau đó cài nút áo ngủ, còn cài lên tận nút trên cùng, kẹt dưới yết hầu.

“Ngủ thôi.” Y Minh Trạch nói, sau đó nhắm mắt vào trước.

“Nhưng tụi mình không gặp nhau một tuần nay rồi mà!” Lâm Tiểu Mãn thở phì phì lên án bên tai anh.

Hai tay Y Minh Trạch ôm ngực, nằm nghiêng sang, “Ừ” một tiếng.

Lâm Tiểu Mãn bị nghẹn họng.

Lẽ nào do cách khai mào của mình không đúng, nên tự dưng anh Y mới bật chế độ cấm dục thế này?

Không cho sờ thì thôi, đến nhìn cũng không cho nhìn, làm như cậu là sói háo sắc không bằng, đúng rồi, lại còn cố ý giữ bí mật gì đó nữa chứ.

Rõ ràng ban nãy cậu còn khen anh là áo bông tri kỷ, giờ đột ngột lạnh lùng vô tình thế này, thật sự không dám khen nữa luôn!

Lâm Tiểu Mãn nhìn Y Minh Trạch chòng chọc: Anh Y đáng ghét, xem ngày mai em có để ý đến anh không!!!