Thứ Nữ Công Lược

Chương 168: Biến hóa (Hạ)




Thái phu nhân buông mí mắt, cảm thụ không được hỉ nộ ái ố của nàng:” Ngươi nói như thế nào?”

” Ta nói, phương hoàng hậu của hoàng đế Nhân tông, chính là Nhân tông hoàng đế nguyên hoàng hậu, sinh Hiếu Tông hoàng đế. Một ngày, đế cùng hậu cùng ngồi, chỉ vì quý phi Hồ thị cùng đế vui cười mà oán giận, quăng bể chén. Đế giận dữ, bức nàng dâng biểu từ vị, lui về sống Trường An cung, tứ danh hào Tĩnh từ tiên sư, mà sách phong Hồ quý phi làm hậu. Không đầy một năm chết, lấy lễ tần phi an táng tại Kim sơn. Hiếu tông kế vị, muốn táng Phương hoàng hậu tại mậu lăng, lễ thần lại đề nghị, nếu như cùng nhân tông chôn cùng, thành ra hai hậu. Hiếu tông còn nhỏ, đại sự trong triều đều do Hồ hoàng hậu làm chủ, Hiếu Tông sợ thanh thế của nàng, chỉ đành làm bài vị Phương hoàng hậu để trong phụng từ điện. Về phần Trần hoàng hậu của Hiếu tông hoàng đế, do không hợp ý thái hậu hồ thị, bị phế làm hiền phi, sinh hai con trai, một bị bạo bệnh mà chết, một rơi xuống nước chết đuối, lấy lễ cung nữ để chôn cất. Ngược lại Cao hoàng hậu của Anh tông hoàng đế, tuy không có con, nhưng phẩm đức cao thượng, hiếu thuận ôn hòa, dưỡng dục Thế tông hoàng đế cẩn thận, rất được đế sủng. Thế tông kế vị, xem như mẹ đẻ, sau khi chết được tôn vinh hiệu ‘Thành hiếu cung túc minh đức hoằng nhân thuận thiên khải chiêu hoàng hậu’, cùng hiếu tông hợp táng thái lăng, thờ trong thái miếu.” Nhị phu nhân thản nhiên nói,” Là cùng đế hợp táng thờ phụng trong thái miếu? Hay vẫn là chọn chôn cất trong lăng thờ ở phụng từ điện? Cái này muốn xem hoàng hậu nương nương như thế nào chọn.”

Thập Nhất Nương hít một ngụm khí lạnh. Lời nói này thật sắc bén lớn mật…… Hùng hổ bức người. Ánh mắt nàng không khỏi chao ôi nhìn Từ Lệnh Nghi.

Liền thấy lông mày hắn cau lại không thể nhận ra. Thái phu nhân cũng không cho ý kiến, thản nhiên nói:” Hoàng hậu nương nương nói như thế nào?”

“Hoàng hậu nương nương nghe xong cái gì cũng không có nói.” Nhị phu nhân thần sắc ngưng trọng, suy nghĩ,” Sắc mặt trắng như tờ giấy, hỏi tình huống Đan Dương rồi bước đi.”

Đúng vậy a, nên hỏi thì đều hỏi, nên nói thì đều nói …… Trừ bỏ trầm mặc, còn có thể làm thế nào!

Trong lòng Thập Nhất Nương lại dâng lên bi ai nhàn nhạt. Vì cái gì nữ nhân trưởng thành luôn phải trả đại giới như thế? Có lẽ, tỉnh tỉnh mê mê càng hạnh phúc!

Trên đường hồi sân, Từ Lệnh Nghi rõ ràng có chút không yên lòng, Thập Nhất Nương cũng có tâm tư…… Nàng vẫn cảm thấy cuộc sống của hoàng hậu nương nương rất đáng hài lòng. Cũng không phải nói là nàng không có trải qua khúc mắc gì, mà là vợ chồng nàng ấy ân ái, đứa nhỏ khỏe mạnh, đối với một nử tử không có dã tâm gì mà nói, đây đã là trọn vẹn. Nhưng hiện tại, nàng phải lựa chọn, một bên là trượng phu, một bên là đứa nhỏ, còn kèm theo nhà mẹ đẻ, mặc kệ lựa chọn thế nào, đều thập phần thống khổ.

Hai người yên lặng vào nhà rửa ráy đi nghỉ, Từ Lệnh Nghi vẫn lăn qua lộn lại ngủ không được. Thập Nhất Nương đơn giản nói:” Hầu gia có muốn cùng thiếp thân trò chuyện!”

Từ Lệnh Nghi ngồi dậy:” Không có gì hay để nói!” Lại bày ra tư thế đàm luận

Thập Nhất Nương cảm thấy buồn cười, đáy lòng không vui mà cũng nhạt đi rất nhiều.

Từ Lệnh Nghi đã thở dài:” Hoàng hậu nương nương so với ta lớn hơn hai tuổi……” Sau đó dừng lại. Dáng vẻ không biết nên như thế nào tiếp tục. Đột nhiên nói lên hoàng hậu nương nương, là vì nàng lo lắng đi. Cho nên loay hoay khó ngủ.

Nghe nói Từ Lệnh Thần mười bốn tuổi liền gả cho người. Cảm tình hai người dù thế nào, thời gian ở chung cũng chỉ có hạn lúc còn bé mà thôi.

Thập Nhất Nương suy nghĩ, nói:”Khi còn bé có giảng chuyện xưa trong (Ấu học) cho người hay không.”

(Ấu học) ở Đại Chu tương đương với khóa học vỡ lòng.

Từ Lệnh Nghi giật mình, sau đó trầm ngâm nói:”Có!‘ Tiêu Tào tướng Hán cao, từng là người phụ trách văn thư; có ảnh hưởng cùng Hán vũ, thật sự là triều thần vì xã tắc. Triệu Bá Bố văn vương chi chính, cam nguyện bước xuống, người đời sau yên mến, không đành lòng chặt cây này; Khổng minh có tài phụ giúp vua, thường ẩn cư trong nhà cỏ, trước sự yêu mến của chủ tử, tự mình đến mời ba lần’ chính là tỷ tỷ nói cho ta biết…”

Thập Nhất Nương chú ý tới hắn nói chính là xưng “Tỷ tỷ”, mà không phải xưng” Hoàng hậu nương nương”.

Hoàng thân quốc thích, trước là quân thần, sau mới là thân thích.

Có đôi khi, nghĩa quân thần đem tình cảm thân thích ép tới nâng không nổi đầu, thậm chí là biến hình vặn vẹo.

“Lúc ấy ta đã nghĩ, nếu ta là Khổng Minh kia thì tốt bao nhiêu, có thể ở trước mặt đế vương tự cao tự đại. Có thể an bang định quốc, có thể lưu danh sử sách…” Hắn nhìn đỉnh trướng, biểu tình thực nhu hòa,” Khi đó ta ngay cả chép chữ đều chép không tốt, tiên sinh nói ta theo đuổi cao xa, người trong tộc cũng học theo che cười ta nằm mộng giữa ban ngày. Chỉ có tỷ tỷ, là khen ta có chí khí. Còn nói, quan tướng không hỏi xuất thân, quan trọng hơn chính là mình có bản lĩnh. Cho ta ngoan ngoãn đi theo tiên sinh học, trước mắt nhận thức chữ, việc đọc sách này đó là việc nhỏ làm tốt, tích ít thành nhiều, về sau có thể làm đại sự……

“Ta còn nhớ rõ, khi đó ta chỉ có bảy tuổi, Nhị ca mười hai tuổi, nương vì chưa kịp đổi tiên sinh cho Nhị ca mà phát sầu. Tỷ tỷ dẫn nha hoàn hái quả du ở phòng bếp làm bánh quả du cho ta ăn, kết quả không biết là ai không cẩn thận, đốm lửa đem đống củi bên cạnh thiêu đốt……” Hắn cười,” Ta còn nhớ rõ, nha hoàn tỷ tỷ lúc ấy kêu Tố Nga cùng Thanh Nương. Tố Nga sợ tới mức khóc lớn lên, Thanh Nương dùng váy che mặt tỷ tỷ đem nàng ra ngoài. Tỷ tỷ khóc kêu tên của ta, đem bà tử quản phòng bếp kêu đến, kết quả phát hiện củi để cạnh bếp lò bốc khói, chúng ta ở nơi đó khóc, muốn giơ chân……”

Thập Nhất Nương có thể tưởng tượng ra trò khôi hài lúc ấy, khóe miệng cũng cong lên:” Sau khẳng định là bị hung hăng trách phạt đi?”

” Ân!” Hắn nhìn Thập Nhất Nương, trong bóng tối một đôi con ngươi lòe lòe tỏa sáng:” Ta cùng tỷ tỷ bị cấm chừng, một tháng không cho phép ra khỏi cửa phòng. Tố nga cùng Thanh Nương bị phạt đến phòng bếp rửa chén một tháng……” Hắn nói liên miên cằn nhằn rất nhiều. Nói hắn viết chữ không tốt, tỷ tỷ nghĩ biện pháp tìm bản viết cho hắn; nói hắn viết không ra chữ, tỷ tỷ sẽ làm thế nào cùng hắn; nói hắn cùng người đánh nhau phá rách xiêm y, tỷ tỷ như thế nào gạt thái phu nhân làm cho hắn một bộ giống nhau như đúc ……

Thập Nhất Nương nghe thập phần thổn thức. Nếu Từ Lệnh Thần giống như Đại tiểu thư Mậu Quốc Công gia, Khương phu nhân vậy gả cho người môn đang hộ đối, có thể hạnh phúc nhiều hay không.

Ít nhất, sẽ không đem thân vào chỗ nguy hiểm như vậy đi! Ý niệm hiện lên trong đầu, lời nói đã ra khỏi miệng: “Lúc trước như thế nào lại để cho tỷ tỷ gả cho Thất hoàng tử đâu?”

Từ Lệnh Nghi tim đập mạnh trong chốc lát, thanh âm thấp đi xuống:”Mẹ đẻ Thất hoàng tử chết non, Đặng Kính Chi tiên sinh hàn lâm viện là sư phó hắn. Đặng tiên sinh cùng phụ thân là bạn nối khố, lại là tâm đầu ý hợp. Đặng tiên sinh cảm thấy Thất hoàng tử tính tình ôn hòa, phẩm hành cao thượng, tỷ tỷ ôn nhu đôn hậu, hạnh kiểm xuất chúng, là một đôi trời sinh. Muốn làm bà mai. Cha lúc trước cũng gặp qua Thất hoàng tử vài lần, cảm thấy hắn có khí phách, sinh ra trong Hoàng gia, không những không có thói quen ăn chơi của công tử, ngược lại làm việc rất an tâm ổn trọng.

Tuy trong cung không có chỗ dựa, nhưng dù sao cũng là hoàng tử long tôn, phong vương vị là không thiếu được. Tỷ tỷ nếu gả qua, cũng không ăn khổ gì. Cảm thấy không tồi. Sau đó Đặng tiên sinh nhắc cùng Hoàng thượng, Hoàng Thượng cũng thấy tốt. Tỷ tỷ liền gả đi qua.

Ai ngờ, thời thế thay đổi nhanh như vậy. Trước có vụ án “Vu chú” của thái tử, sau có việc Ngô hoàng hậu treo cổ bỏ mình, lại có vài vị thân vương hoặc bị cấm, hoặc tự sát vong thân. Tiên đế lúc ấy tuổi tác đã cao, lòng lo lắng nghi ngờ, không chỉ có phủ vài vị hoàng tử bất an, ngược còn lợi dụng việc này tiến hành thanh tẩy những vị trọng thần có công với triều đình. Cha nhìn thấy tình huống không đúng, không nghĩ ra biện pháp chỉ sợ Thất hoàng tử cùng tỷ tỷ sớm hay muộn cũng khó chết già. Vừa lúc Thất hoàng tử cũng vì chuyện này thương lượng với cha, nghĩ muốn tham gia cuộc đua vì vẫn chưa quyết được vị trí thái tử.

Cha càng nghĩ, cảm thấy cùng với việc ngồi chờ chết, không bằng nhân cơ hội đánh cược một lần. Vì thế bán sạch hầu hết sản nghiệp trong nhà, nghĩ biện pháp liên kết cùng Kiến Trữ Hầu cùng Thọ Xương Bá, lúc ấy bởi vì không có con nên được lập làm hoàng hậu, thái hậu nương nương nói thêm câu. Có hoàng hậu nương nương duy trì, thêm nữa là Hoàng Thượng thật thà khiêm cẩn, tỷ tỷ lại trước sau hạ sinh ba đứa con trai, tiên đế lúc này mới hạ quyết tâm cho Hoàng Thượng kế thừa đại thống? Mới hiện tại vĩnh viễn thái bình thịnh trị.”

Giọng điệu buồn bả.

Thập Nhất Nương chỉ có thể an ủi hắn:” Hoàng hậu nương nương trí tuệ như vậy, sẽ không có chuyện gì!” Lại cảm thấy loại an ủi này rất khó thuyết phục, liền đưa tay ra cầm tay Từ Lệnh Nghi. Từ Lệnh Nghi thực ngoài ý muốn khi thê tử chủ động.

Nghĩ đến tối hôm qua lúc nàng co rút ở trong lòng ngực của mình, cái loại cảm giác mềm mại này…… Lập tức nắm lại tay Thập Nhất Nương:” Đến bên cạnh ta.”

Loại thời điểm này, theo lí theo tình đều không nên cự tuyệt. Thập Nhất Nương hơi do dự, nhưng cũng chuyển qua chăn của hắn.

Nàng ở đám nữ tử không phải nhỏ, nhưng so sánh cùng Từ Lệnh Nghi, lập tức có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, bị hắn ôm vào trong ngực, tay chân đều ấm hồng, thập phần thoải mái, thân thể liền tự nhiên mà giãn nở ra.

Từ Lệnh Nghi lập tức cảm giác được nàng bất đồng—đến lúc thân thể ngủ mới chậm rãi nhu hòa xuống.

Hắn đột nhiên nghĩ đến khi ở quân doanh nghe được mấy tướng sĩ nháy mắt ra hiệu nói đôi câu vài lời: “…… Nữ nhân phải đến tuổi mùa hoa nở mới biết nóng lạnh, những cái tiểu nha đầu kia thì biết cái gì…… Giống như thê tử nhà ta, sinh ba đứa nhỏ mới có chút hương vị……” Hắn lúc ấy chỉ cảm thấy đem chuyện riêng tư của mình ra nói thập phần xổ xàng…… Hiện tại trong lòng lại khẽ động, tay liền chậm rãi lần theo vạt áo của nàng đi vào.

Thân thể quả nhiên căng thẳng. Hắn không khỏi âm thầm thở dài một hơi dưới đáy lòng. Dừng lại. Thấp giọng nói:” Mau ngủ đi! Ngày mai còn muốn đi khóc tang đâu!”

Dùng giọng điệu lạnh nhạt giống như ngày hôm qua.

Thập Nhất Nương ” Ân” một tiếng.

Từ Lệnh Nghi nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp đều đều.

Người trong lòng liền chậm rãi buông lỏng xuống dưới, còn nhẹ nhàng điều chỉnh một tư thế, xê dịch vào trong lồng ngực mình, tay mình liền hụt hẫng rơi đi xuống.

Từ Lệnh Nghi cảm thấy thập phần thú vị.

Tay ly khai khỏi thân thể của nàng, nhưng cả người nàng vẫn dán trong lòng ngực của mình. Mùi thơm như ẩn như hiện chui vào lỗ mũi hắn, làm cho hắn có chút rục rịch muốn động…… Cái này có tính là mất lớn được nhỏ không?

Suy nghĩ, duỗi thân mình một chút.

Người trong lòng lập tức giống con mèo nhỏ cảnh giác co lại.

Từ Lệnh Nghi rất muốn cười.

Xoay người nằm nghiêng, đem cả người nàng ôm trong lòng ngực.

Nàng giãy dụa vài cái, thấy hắn không có động tĩnh gì, liền cọ xát đem đầu tựa vào vai hắn, tìm cho mình một vị trí thoải mái, chậm rãi lơi lỏng xuống.

Từ Lệnh Nghi đã có thể khẳng định.

Chỉ cần hắn cùng nàng bảo trì khoảng cách nhất định, nàng vẫn là thực nguyện ý cùng mình ở chung một chỗ.

Tính cực kỳ trẻ con.

Hiện lên trong đầu ánh mắt mông lung như mưa bụi tháng ba…… Cái thời điểm kia, thực thống khổ đi.

Hắn so với ai khác đều rõ ràng hơn hết sự mềm mại của nàng, có thể hái được hoa hồng, sau khi chuyện xảy ra ngay cả hắn chính mình đều có chút kinh ngạc.

Ý niệm cùng diễn ra trong đầu, trong lòng tràn ngập cảm giác chậm rãi,

Nói không rõ là cao hứng hay vẫn là bi thương, là chua xót hay vẫn là buồn bả, là thương tiếc hay vẫn là áy náy…… Ngũ vị đều đủ cả, làm cho hắn cảm thấy không thoải mái.

……

Thấy Từ Lệnh Nghi đang ngủ, Thập Nhất Nương thở nhẹ nhõm một hơi.

Nàng tuy sớm đã chuẩn bị tốt nhẫn nại, nhưng vợ chồng trong lúc đó không nên chỉ có nhẫn nại đi? Một lần, hai lần có thể nói là tạm thời không khoẻ để đối phó, nếu cứ như vậy, chính là đứa ngốc trong lòng cũng sẽ có vướng mắc? Huống chi là người như Từ Lệnh Nghi thế. Cố tình nàng lại không có nắm chắc có thể khống chế được phản ứng của mình.

Phải tìm biện pháp……

Thập Nhất Nương có chút bực bội xoay người, lại dẫn đến người bên cạnh hàm hồ làu bàu không rõ. Sau đó, liền ôm chặt hơn nữa!