Thứ Nữ Công Lược

Chương 171: Phát triển (Hạ)




Thái hậu nương nương giống như lúc này mới phát hiện thái phu nhân cùng Thập Nhất Nương, kinh ngạc nói:” Thái phu nhân đã tới sao không cho người bẩm một tiếng.” Lại giáo huấn người bên người,” Thái phu nhân là nhạc mẫu đương kim hoàng thượng, sao có thể như đối với ngoại mệnh phụ tầm thường. Về sau thái phu nhân cầu kiến, trực tiếp thông bẩm là có thể, không cần đợi.”

Có nội thị lập tức tiến lên ứng”Vâng”.

Thái phu nhân vội quỳ xuống khấu đầu nói cám ơn, Thập Nhất Nương đi theo thái phu nhân phía sau, tự nhiên là học theo.

Thái hậu nương nương tự mình tiến lên nắm tay thái phu nhân:” Ta cũng ngóng trông thái phu nhân tiến cung cùng ta nói chuyện đâu đâu.” Bộ dáng thập phần cảm khái,” Hiện giờ người có thể ở trước mặt ta ngày càng ít. Khiến người ta không thể không nhận thấy mình già a!” Sau đó muốn quay lại Khôn Trữ Cung,” Chúng ta nhân tiện trò chuyện.”

Thái phu nhân cung kính đáp ứng”Vâng”, theo thái hậu nương nương đi đông noãn các hoàng hậu nghỉ tạm.

Thái hậu nương nương cùng hoàng hậu nương nương phân chủ thứ ngồi xuống, thưởng thái phu nhân ghế con, Thập Nhất Nương đứng ở phía sau thái phu nhân. Thái phu nhân hỏi bệnh tình hoàng hậu nương nương:”…… Nghe Hoàng Thượng truyền chỉ, lão thân lo lắng một đêm.”

” Ta không có việc gì.” Hoàng hậu nương nương an ủi thái phu nhân,” Chính là ngẫu nhiên bị cảm phong hàn, có chút không thoải mái. Uống thuốc của Lưu thái y, đã tốt lên không ít.”

Thái hậu nương nương cũng cười nói:” Thái phu nhân không cần lo lắng. Ta mỗi ngày đều đến xem hoàng hậu. Ngày hôm qua còn có chút ho khan, hôm nay buổi sáng đến không có nghe thấy.”

Thái phu nhân gật đầu, khách khí nói:” Hoàng hậu nương nương có thái hậu nương nương bên cạnh, nghĩ thân thể rất nhanh có thể khôi phục.”

Thái hậu nương nương nhìn hoàng hậu nương nương cười nói:” Ta cũng chỉ là đến làm bạn với nàng.” Nói xong, chuyển đề tài,” Đan Dương có khỏe không? Nghe nói hai ngày trước không thoải mái?”

Thái phu nhân nói:” Tiểu hài tử, lại là thai đầu, không hiểu chuyện……”

Hai người nói chuyện nhà, Thập Nhất Nương kính cẩn ngoan ngoãn đứng ở phía sau thái phu nhân, ánh mắt nhìn hoàng hậu nương nương.

Nàng mặt mang mỉm cười, thần sắc ôn hòa giống như trước kia, như ánh mắt rời rạc lại lộ ra lòng của nàng không yên.

Không thể cứ để như vậy.

Người không sợ thân thể có tật, sợ là sợ trong lòng có tật.

Nàng như vậy, rõ ràng là trong lòng có việc. Nếu là nữ tử bình thường, cùng bạn khuê mật oán giận vài câu, tiêu oán giận, liền tốt. Cố tình nàng ấy địa vị cao quý là quốc mẫu một nước, nhất cử nhất động không thể có nửa điểm vượt quyền. Có đôi khi, thuận miệng nói một câu đều sẽ bị phóng đại vô hạn, huống chi là đề cập đến thể diện đế hậu, chuyện bí mật của Hoàng gia, nàng lại càng không thể mở miệng hướng ai nói…… Hoàng đế tự xưng là “Cô”, hoàng hậu làm sao không thường thấy cô tịch!

Nghĩ đến đây, Thập Nhất Nương nâng lên đầu đến lớn mật nhìn phía hoàng hậu nương nương.

Thời gian dài, hoàng hậu nương nương cũng có cảm giác, bằng cảm giác nhìn lại đây, liền thấy đệ tức chỉ có mười bốn tuổi của mình kia trừng mắt nhìn nàng.

Hoàng hậu nương nương giật mình. Lại mở to ánh mắt nhìn qua.

Thập Nhất Nương hướng tới hoàng hậu nương nương thản nhiên cười cười.

Hoàng hậu nương nương đáy mắt hiện lên kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh.

Đợi thái hậu cùng thái phu nhân nói linh tinh một đoạn, hoàng hậu liền hỏi thái phu nhân chuyện Thập Nhất Nương: “…… Nói là thân thể Vĩnh Bình Hầu phu nhân không tốt. Về sau ta lại không thoải mái, liền không tìm Lưu thái y đến hỏi thăm. Vậy rốt cuộc có chẩn ra vấn đề gì không?”

Đề tài không nên từ nàng trả lời.

Thập Nhất Nương cúi đầu.

Thái phu nhân nói:”Quý thủy của nàng luôn không chuẩn, cho Lưu y Chính xem giúp mạch.”

” Ai nha!” Thái hậu nương nương nói,” Đây chính là đại sự. Không thể tùy tiện.”

” Ai nói không phải.” Thái phu nhân cười khổ,” Hiện giờ đang uống thuốc đó!”

Hoàng hậu nương nương liền vẫy Thập Nhất Nương đi qua:” Theo ta đến gian phía đông.” Đem hầu hạ bên người để lại chính thính.

Thập Nhất Nương ngoan ngãn khuất tất hành lễ ứng”Vâng”, theo hoàng hậu nương nương đi gian phía đông.

Thái phu nhân rất là ngoài ý muốn.

Thái hậu nương nương nhìn thấy lại vui sướng mỉm cười.

Xem bộ dáng, hoàng hậu là lâm thời có ý một mình kêu đệ tức đến hỏi chuyện này đi……

Từ gia con nối dòng luôn luôn đơn bạc. Từ Lệnh Nghi cho tới bây giờ cũng chỉ có một con trai trưởng, lại còn đủ chứng bệnh, cũng không trách hoàng hậu nghe xong rất khẩn trương.

Ý niệm hiện lên trong đầu, thái hậu nương nương cười cho người ta mang hạnh nhân thêm đậu phộng đến:” Là phòng bếp mới làm, hương vị cũng không tệ lắm.”

Thái phu nhân cười nói cám ơn, trong lòng lại nhớ hoàng hậu cùng Thập Nhất Nương ở gian phía đông.

……

Tọa đến Lâm Song đại kháng, hoàng hậu nương nương nhìn Thập Nhất Nương đứng ở chính mình trước mặt, không biết nên nói cái gì mới tốt.

Thập Nhất Nương đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ lớn mật chăm chú nhìn mình như vậy, còn hướng tới mình cười. Nhưng cùng một Tiểu cô nương không quen thuộc, chỉ lớn con trai mình hai tuổi đàm luận chuyện gia đình hưng vượng, vợ chồng tư mật, nàng còn không có ngu ngốc như vậy!

Mặt nàng không khỏi lộ ra vài phần do dự.

Thập Nhất Nương xem thấy trong mắt, chủ động phóng ra. Kính cẩn nghe theo hơi cúi thấp đầu, thấp giọng nói:” Thần thiếp hơi bệnh nhẹ, không chỉ có Hầu Gia tự mình hỏi thăm, còn quấy rầy nương nương quan tâm, thần thiếp trong lòng thật sự rất bất an.” Nói xong, khom đầu gối phúc phúc, nói,” Thần thiếp lúc vừa mới gả đến, xem Hầu Gia uy nghi long trọng, trong lòng thập phần sợ hãi.” Nàng thẹn đỏ mặt, nói chuyện Từ Lệnh Nghi vì chuyện đứa nhỏ chuyển sang chuyện khó ngủ,”…… Thế mới biết Hầu Gia trên thực tế là người mặt lạnh tâm nóng.” Sau đó nói đến chuyện Tam phu nhân nương đổi gạo tốt sang gạo mốc khi phát chẩn, “Hầu Gia khoan hồng rộng lượng. Không chỉ có không có trách cứ Tam gia cùng Tam tẩu làm việc không suy nghĩ, ngược lại tự trách bản thân, tự mình đi cửa thành phụ xử trí, lại cả đêm tâm sự cùng tam gia……” Nghĩ cách cho Tam gia cùng Tam phu nhân, Từ Lệnh Nghi chuẩn bị từ quan cho tam gia ra làm quan đem toan bộ chuyện của mọi người nói cho hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu nương nương vừa mới bắt đầu thần sắc thản nhiên, Thập Nhất Nương càng nói, biểu tình của nàng càng chăm chú, đợi nói đến Từ Lệnh Nghi phải từ quan, mặt nàng lộ ra vẻ ngạc nhiên!” Hầu Gia như thế nào cho tới bây giờ không có nói với ta chuyện này?”

” Hầu Gia làm việc đúng đắn, lại đề cập tình cảm thủ túc, nghĩa huynh đệ, nếu không phải ta cùng Hầu Gia ở cùng một phòng, cũng không có thể nhìn ra thâm ý này.”

Hoàng hậu nương nương nghe ngẩn ra, nhìn Thập Nhất Nương, thần sắc ấm áp:” Phu nhân đối với chuyện của Hầu Gia, thực để tâm.”

Thập Nhất Nương nghe không khỏi đổ mồ hôi.

Cũng không có không nhận.

” Hầu Gia đạo đức tốt, thần thiếp rất là kính ngưỡng.” Tỷ tỷ làm hoàng hậu, Thập Nhất Nương đành phải che tâm tâng bốc Từ Lệnh Nghi.

Hoàng hậu nương nương thấy nàng tuy có vẻ trấn định thong dong, nhưng hai gò má đỏ hồng, đáy mắt hiện lên một tia không yên, lại cảm thấy nàng đây là cực lực che dấu quan tâm đối với Từ Lệnh Nghi, đáy mắt có mỉm cười.

” Thần thiếp ngu xuẩn. Vô lực quản chuyện triều đình xã tắc. Chỉ có thể chú ý chuyện ngày thường tẫn tâm hết sức chiếu cố Hầu Gia, không cho Hầu Gia vì chuyện vặt trong nhà mà phiền lòng.” Thập Nhất Nương nói,” Trời lạnh vì Hầu Gia chuẩn bị cái lò sưởi tay, lúc Hầu Gia tâm tình không tốt cùng Hầu Gia cười nói vài câu, giúp đỡ chiếu cố Dụ ca, Trinh tỷ nhi cùng Truân ca……”

Hoàng hậu nương nương nghe sắc mặt một ngưng, lẩm bẩm nói:” Không cho Hầu Gia vì gia sự mà phiền lòng……”

Thập Nhất Nương gật đầu, liền đem chuyện Từ Lệnh Nghi trong đêm khuya nhớ lại chuyện trước cùng hoàng hậu nương nương cùng một chỗ sau khi Ngũ hoàng tử chết tinh tế nói cho hoàng hậu:”…… Ngay cả là có tâm, cũng chỉ có thể nói cùng thần thiếp thôi. Ngày hôm sau còn phải giống người không có việc gì ra cửa. Thần thiếp xem ở trong mắt, thật sự là vì Hầu Gia mà lòng chua xót.” Nói xong, lấy ra khăn mạt tử lau khóe mắt,” Càng lo lắng cho hoàng hậu nương nương cùng Hoàng Thượng– nương nương trừ bỏ là thân mẹ đẻ, vẫn là một quốc mẫu, Hoàng Thượng trừ bỏ là phụ thân thân sinh, vẫn là vua của một nước, không chỉ có sử quan nhìn, còn có cả triều văn võ đại thần nhìn thấy, so với Hầu Gia, không biết có bao nhiêu gian nan.”

Nàng nói xong, khóe mắt hoàng hậu nương nương có thủy quang thoáng hiện.

Còn có thể rơi nước mắt liền tốt……

Thập Nhất Nương tạm thở một hơi, sau đó quỳ xuống:” Đều là thần thiếp hồ ngôn loạn ngữ, làm nương nương thương tâm!” Lại nói,” Nếu cho Hầu Gia biết, còn không biết khổ sở bao nhiêu.”

Thập Nhất Nương không có thời gian cùng nàng đối mặt mà không nói gì.

Quỳ nói:” Lúc ta đến, Hầu Gia cho ta mang lời cho ngài. Nói, ngài nghĩ muốn làm như thế nào liền làm như thế, không cần phải có băn khoăn khác. Hắn là thần tử, nhưng lại là đệ đệ đồng bào của ngài, ngay cả là lên núi đao xuống biển lửa, chỉ cần một câu của ngài, hắn đều sẽ chiếu theo ý tứ ngài làm.”

Hoàng hậu nương nương ánh mắt dần dần nóng như lửa, nhìn chằm chằm nàng nói:” Nếu Ta muốn hắn giúp ta giết người đâu?”

Thập Nhất Nương yên lặng nhìn hoàng hậu nương nương, thần sắc an tường bình thản, giống như hoàng hậu nương nương là hỏi” Hôm nay thời tiết như thế nào” Thong dong trả lời nói:” Hầu Gia nói, dưới tay hắn có mãnh sĩ cũng có mưu sĩ. Mặc kệ hoàng hậu nương nương có phân phó gì, chỉ cần cho thần thiếp mang tin tức là đủ. Nhà bọn họ tuy nương theo nội vụ phủ vơ vét đầy túi, phú quý nhất thiên hạ, nhưng Từ gia chúng ta cũng không là là kẻ ăn chay. Tiền thì còn ngại kém, nhưng chặt đường đi của những người đó, chỉ cần vỗ tay hai cái cũng không phải khó làm.”

Hoàng hậu nương nương nghe nửa ngày không có trả lời, khóe mắt đã có nước mắt trong suốt.

” Tứ đệ, vẫn là tính tình ngoan cố.” Nói xong, đã lệ rơi như mưa,” Ngươi nói với hắn, cho hắn đừng loạn.” Khóc không ra tiếng,” Lui một bước là trời cao biển rộng. Bọn họ là viên ngói, bào đệ ta là đồ sứ, nếu bị hư bọn họ đền không dậy nổi. Hoàng Thượng hiện tại chính là nghĩ chi ân năm đó…… Nhưng hổ độc không ăn thịt con. Hoàng Thượng đều có định đoạt. Vạn nhất không thể phá hư đại cục của Hoàng Thượng. Lại để cho kẻ thù cười, người thân đau đớn.”

Thập Nhất Nương kinh ngạc nhìn hoàng hậu nương nương.

Nàng nghĩ mình còn tốn rất nhiều võ mồm. Không nghĩ tới……

Trong lòng hoàng hậu nương nương hẳn là rất rõ ràng đi!

Nàng muốn chính là muốn tìm một cái bậc thang cùng cơ hội cho mình thay đổi tâm tính mà thôi!

Hoàng hậu nương nương nhìn đáy mắt Thập Nhất Nương rất ngoài ý muốn, biết chuyển biến của mình làm cho Thập Nhất Nương giật mình.

Trong lòng nàng không khỏi đau mơ hồ.

Nhưng lại có chút vui mừng.

Thập Nhất Nương nói chính là nói thực. Mà không phải vâng mệnh đến thử nàng……

Tứ đệ không thay đổi.

Cùng trước kia giống nhau.

Mặt nàng liền lộ ra một cái tươi cười.

Ở trên khuôn mặt tràn đầy nước mắt, lộ ra thống khổ như vậy.

Thập Nhất Nương nhìn thấy mắt khô khốc, nước mắt nhịn không được liền tràn ngập hốc mắt.

……

Hai người không tiếng động khóc một tiếng, đi ra ánh mắt đều hồng hồng. Thái hậu nương nương đáy mắt nghi hoặc rời rạc, cười nói:” Đây là cái gì? Vĩnh Bình Hầu phu nhân chúng ta như thế nào chọc hoàng hậu nương nương thương tâm?”

Hoàng hậu nghe nước mắt liền rơi xuống:” Cũng không biết tại sao con nối dòng của Hầu Gia lại gian nan như vậy!”

Thái hậu nương nương nghe ánh mắt liền khôi phục vẻ vui sướng vốn có:” Hầu Gia phu nhân này không phải tuổi còn nhỏ sao? Qua vài năm thì tốt, hoàng hậu nương nương nếu thật sự lo lắng. Ta xem, xuân sang năm tuyển tú, không bằng tấu thỉnh Hoàng Thượng, từ trong đó chọn mấy người tư sắc xuất chúng đưa cho Hầu Gia. Nghĩ đến đầu xuân năm sau thái phu nhân có tôn tử ôm!”

Thập Nhất Nương nghe cưỡng chế đáy lòng giật mình, cúi đầu không trả lời– nơi này trên có hoàng hậu nương nương, dưới có thái phu nhân, còn không đến lược nàng phát ngôn.

Hoàng hậu nương nương nghe thở dài:” Rốt cuộc cũng không phải là con vợ cả, có nhiều cũng không cần!”

Thái hậu nương nương giật mình.

Hoàng hậu nương nương đã đối với thái phu nhân:” Thời điểm không còn sớm, đợi lát nữa Hoàng Thượng sẽ đến dùng bữa, ta sẽ không lưu ngài.”

Thái phu nhân tỉnh bơ đứng dậy, cùng Thập Nhất Nương hành lễ lui ra.