Thứ Nữ Công Lược

Chương 200: Lời đồn đãi(Trung)




Hai vợ chồng đến chỗ thái phu nhân, lại thấy đám người Ngụy Tử cùng nha hoàn bình thường hầu hạ ở trong phòng, đều đứng dưới mái hiên, trong viện cũng yên tĩnh khác với trong dĩ vãng, tràn ngập hơi thở khẩn trương bất an.

Từ Lệnh Nghi sắc mặt hơi trầm xuống, bước đi qua. Mà Ngụy Tử thấy vợ chồng Từ Lệnh Nghi, cũng bước nhanh nghênh đón: “Hầu Gia, phu nhân. Thái phu nhân nói muốn nằm nghỉ.” Nàng khom đầu gối hành lễ với hai người,” Chỉ chừa Đỗ mama ở bên trong hầu hạ.”

Ngũ gia là đứa con đến già mới có, thái phu nhân luôn luôn sủng ái thêm, hiện tại xảy ra chuyện Phượng Khanh, như thế nào có thể không thương tâm!

Thập Nhất Nương âm thầm đoán, Ngụy Tử đã nhẹ chân nhẹ tay vào nhà thông bẩm.

Chỉ chốc lát, đi ra nói:” Thái phu nhân cho Hầu Gia cùng phu nhân đi vào.” Sau đó vén rèm hầu hạ hai người vào nhà.

Nội thất tĩnh lặng có thể nghe tiếng kim rơi. Nửa nằm nửa ngồi ở sau La trướng giường gỗ. Thái phu nhân cài trâm ngự châu, khoác tiểu áo dựa người trên gối dựa.

“Nương, ngài không thoải mái sao?” đáy mắt Từ Lệnh Nghi hiện lên một tia lo âu, tiến môn liền nói.

” Không có việc gì, không có việc gì.” Thái phu nhân hơi cười, ánh mắt lại khó nén mỏi mệt, “Già rồi, tinh thần không tốt, muốn nằm một chuyến.”

Hai người tiến lên hành lễ, Đỗ mama vội mang ghế con lại đây, lại dâng trà nóng.

Muốn mời Lưu thái y lại đây nhìn xem hay không? Từ Lệnh Nghi nhìn thấy trong lòng cũng hiểu được vài phần– lúc buổi chiều mình đến thời điểm thần thái mẫu thân còn sáng láng, đợi nói xong chuyện Phượng Khanh về một chuyến, quay lại tinh thần đã mệt mỏi…… Lại lo lắng mẫu thân bị chuyện này làm tức giận sinh bệnh, nhẹ nhàng nói: “Bảo hắn viết cho ngài phương thuốc lưu thông khí huyết?”

” Không cần.” Thái phu nhân cười nói,”Chỉ muốn nằm thôi.”

Vừa dứt lời, Ngụy Tử đến bẩm:” Ngũ gia đến đây!”

Thái phu nhân cong lên góc mi, nói:” Nói với hắn, ta có chút không thoải mái. Cho hắn đi về trước đi!” Giọng điệu thản nhiên.

Là yêu nhiều, nên trách nhiều đi!

Thập Nhất Nương suy nghĩ.

Từ Lệnh Nghi đã khuyên nhủ:” Nương, Tiểu Ngũ là hiếu thuận nhất, ngài nói như vậy, chỉ sợ hắn đêm nay ngủ không tốt. Cho hắn tiến vào vấn an ngài đi!”

Thập Nhất Nương nghe dần dần có chút hiểu được Từ Lệnh Khoan vì cái gì mà trở nên như vậy.

Mỗi lúc Từ Lệnh Nghi tức giận thái phu nhân sẽ ra mặt khuyên can…… Không chỉ có không có tác dụng dạy dỗ, ngược lại khiến cho lá gan Ngũ gia ngày càng lớn.

Không trách hắn làm việc càng ngày càng thái quá.

Nàng không khỏi nhẹ nhàng thở dài trong lòng, chợt nghe thái phu nhân lạnh lùng cười:” Hắn nếu nhớ rõ có ta, sẽ không bằng mặt nhưng không bằng lòng như vậy, dạy mãi không thay đổi.”

Từ Lệnh Nghi mới nháy mắt với Đỗ mama, mình tiếp tục khuyên mẫu thân:”…… Hắn tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Lại nói tiếp, đều là ta làm ca ca không tốt. Ta về sau sẽ nhìn hắn thật kỹ. Hắn trải qua việc này, cũng biết nặng nhẹ……”

Đỗ mama cũng biết thái phu nhân là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nghĩ một đằng nói một nẻo, hiện tại được lệnh của Từ Lệnh Nghi, vội đi ra ngoài thỉnh Ngũ gia tiến vào.

Ngũ gia thấy là Đỗ mama tự mình vén rèm vẻ mặt kinh ngạc, đi đến cửa nội thất lại nghe đến lời Tứ ca khuyên mẫu thân, biết ca ca đem sự tình nói cùng mẫu thân, trên mặt một trận hồng, một trận trắng, không khỏi thập phần xấu hổ, lúng túng hơn nửa ngày mới tiến vào nội thất.

” Nương……” Hắn khiếp sợ nhìn mẫu thân.

Từ Lệnh Nghi nhanh chóng dừng lời, vẻ mặt ôn hòa chào hỏi cùng đệ đệ: “Đến đây.”

Ngũ gia được sủng mà kinh ngạc, nghĩ đến mình làm chuyện sai lầm, thần sắc lại mang theo vài phần sợ hãi.

Thái phu nhân nhìn thấy thật sự là vừa tức vừa bất đắc dĩ, trầm mặt.

” Nương!” Ngũ gia thấy trong lòng sợ hãi, bước lên phía trước quỳ gối trước giường,” Đều là ta sai, làm ngài thương tâm, đánh mất mặt Từ gia. Ngài mạnh tay đánh ta một chút đi! Đừng chọc tức thân mình.” Nói xong, đem mặt đưa qua cho thái phu nhân đánh.

” Đánh ngươi……” Thái phu nhân nhìn thấy gương mặt anh tuấn của tiểu nhi tử, đột nhiên nghĩ đến câu bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rửa từ đâu đến. Không khỏi cười khổ,”Nếu ta đánh ngươi mà ngươi có thể nghe ta hai câu, ta tình nguyện mỗi ngày đánh ngươi. Đánh ngươi, ngươi có thể nhớ kỹ sao? Ta đánh ngươi, ngươi có thể hối cải sao?” Nói xong, hốc mắt ẩm ướt. Thập Nhất Nương nhìn thấy thế liền nhẹ chân nhẹ tay lui đến thính đường.

Đỗ mama nhìn thấy ánh mắt chợt lóe, cũng đi theo, rời khỏi nội thất.

Hai người đứng ở thính đường, không khỏi nhìn nhau cười, lại nghe thấy ngoài cửa truyền đến giọng của Tam phu nhân: “Ai nha! Làm sao vậy! Đều đứng ở trong viện!”

” Thái phu nhân nói có chút không thoải mái, muốn nằm nghỉ. Cho nên hầu hạ trong phòng đều lui ra.” Ngụy Tử đáp,” Tam phu nhân, ngài ở trong này đợi, ta đi thông bẩm một tiếng.” Nói xong, vén mành mà vào.

Thấy Thập Nhất Nương cùng Đỗ mama đều đứng ở thính đường, nàng chấn động, lại nghe thấy nội thất truyền đến giọng thái phu nhân không cao, lại khó nén tức giận: “……Người ta thường nói, ăn một miếng, phải biết nhìn xa trông rộng. Ngươi thật tốt, đem lời ta nói như gió thổi bên tai. Liễu Huệ Phương kia, lúc ấy ta nói như thế nào. Bảo ngươi cách xa hắn một chút, ngươi thật là tốt, cùng bào muội hắn trộn cùng……”

Sắc mặt nàng lập tức tái nhợt như tờ giấy, biết mình nghe được chuyện không nên nghe, không khỏi nhìn Đỗ mama cầu xin. Đỗ mama do dự, liếc mắt nhìn Thập Nhất Nương một cái.

Nếu là người khác, nàng có thể mặc kệ, nhưng Đỗ mama là người đắc lực bên người thái phu nhân. Nàng hít một hơi, cười tiến nội thất.

Thái phu nhân chính đang đánh đầu đánh mặt quát tháo Từ Lệnh Khoan đang đỏ mặt, đột nhiên thấy Thập Nhất Nương tiến vào, ngừng đề tài, cố nén không vui nói: “Chuyện gì?”

Thập Nhất Nương bước lên phía trước nói:” Tam tẩu đến vấn an ngài!”

Thái phu nhân nghe cười lạnh:” Cùng nàng nói một tiếng. Ta không thoải mái, không muốn thấy người. Cho nàng đi về trước đi!”

Thập Nhất Nương biết lúc này thái phu nhân trong lòng không thoải mái, ai đụng tới sẽ không hay ho. Vội cung kính đáp ”Vâng” ra nội thất, sau đó đối với Ngụy Tử lắc lắc đầu.

Ngụy Tử thở nhẹ nhõm một hơi, ra cửa đáp lời với Tam phu nhân: “…… Thái phu nhân đang nằm, ngài cùng Tam thiếu gia ngày mai lại đến đi!”

Nha hoàn trong phòng Thập Nhất Nương cùng gã sai vặt tùy thân của Ngũ gia đều chờ ở trong viện, lúc Tam phu nhân tiến môn đã phát hiện, biết mọi người Tứ phòng cùng Ngũ phòng đều ở đây, nghe vậy không khỏi ngượng ngùng cười cười. Không cam lòng nói:” Cũng không biết là chuyện đại sự gì, lưu Hầu Gia cùng Ngũ gia thương lượng mà cũng không được, còn đem Tứ đệ muội cũng lưu lại?”

Đi theo mẫu thân đến Từ Tự Kiệm lại quan tâm hỏi:” Tổ mẫu làm sao không thoải mái? Đã thỉnh thầy thuốc chưa? Có nặng lắm không?”

Ngụy Tử nghe Tam phu nhân nói có hàm ý khác, chỉ làm nhưng không có nghe thấy, toàn tâm toàn ý đáp lời Từ Tự Kiệm: “Không có gì đại ngại. Chính là tuổi lớn, tinh thần có chút mệt mỏi. Tam thiếu gia yên tâm, nằm một lát sẽ thư thái!”

Từ Tự Kiệm nghe xong còn muốn hỏi lại, Tam phu nhân đã kéo hắn: “Tứ thúc cùng Ngũ thúc ngươi hầu hạ trong phòng, chúng ta ngày mai lại đến nhìn tổ mẫu ngươi cũng không muộn.” Sau đó không để ý đến ý nguyện của Từ Tự Kiệm đem hắn kéo đi.

Ngụy Tử nhẹ nhàng thở ra, lại thấy Từ Tự Cần cùng Từ Tự Dụ tay trong tay đến.

Thái phu nhân vẫn như trước không muốn gặp.

Từ Tự Cần thực lo lắng, lôi kéo Ngụy Tử hỏi tình huống thái phu nhân. Từ Tự Dụ lại liếc mắt quét nha hoàn gã sai vặt đứng dưới mái hiên một cái, cười hỏi Ngụy Tử:” Không biết Tam bá mẫu cùng Tam đệ đã lại đây chưa?” Ngụy Tử ngẩn ra. Không nghĩ tới Từ Tự Dụ hỏi cái này. Từ Tự Dụ vội cười giải thích nói:” Ta là sợ Tam bá mẫu không biết tổ mẫu bệnh.” ” Tam phu nhân cùng Tam thiếu gia vừa mới đến qua.” Từ Tự Dụ nghe xong nói với Từ Tự Cần:” Chúng ta cũng đi về trước đi. Đợi ngày mai tổ mẫu tốt một chút lại đến xem lão nhân gia nàng cũng không muộn.” Nói xong, kéo Từ Tự Cần đi ra ngoài. Đợi ra khỏi sân thái phu nhân, lại cho nha hoàn bên người đi theo xa xa, nói khẽ với Từ Tự Cần: “Ngươi chẳng lẽ không phát hiện, nha hoàn mẫu thân ta cùng gã sai vặt bên người Ngũ thúc đều đứng ở mái hiên chờ?” ” Cho nên ta mới có chút lo lắng.” Từ Tự Cần cau mày,” Nếu nha hoàn Tứ thẩm cùng gã sai vặt bên người Ngũ thúc đều ở đó, vậy Tứ thúc cùng Ngũ thúc khẳng định cũng ở đó, ngay cả hai vị trưởng bối đều bị kinh động, chỉ sợ không phải giống như lời Đỗ mama nói ‘tinh thần mệt mỏi’……” Từ Tự Dụ nghe xong không khỏi cười:” Đại ca cũng quá thành thật đó!” ” Ngươi ngẫm lại, lúc giữa trưa ăn cơm tổ mẫu đều tốt, như thế nào đột nhiên ‘tinh thần mệt mỏi’ đến ngay cả tôn nhi đều không thấy? Ngươi còn phải nghĩ, nếu thật sự có bệnh, Lưu thái y đã sớm nên đến đây, Đỗ mama lại nói có Tam bá mẫu cùng Tam đệ đến qua……”

Từ Tự Cần giật mình hiểu ra:” Như vậy xem ra, tám chín phần mười là Ngũ thúc gây họa gì, cho nên tìm Tứ thúc đến thương lượng phải giải quyết làm sao!”

Từ Tự Dụ đáy mắt hiện lên chút mỉm cười:” Ngươi phản ứng cũng quá chậm!”

“Ai giống ngươi, quỷ thông minh!” Từ Tự Cần há miệng cười,” Chỉ cần tổ mẫu không phải thật sự sinh bệnh thì tốt!”

“Ai là quỷ thông minh?” Từ Tự Dụ nghe xong kêu lên:” Chúng ta có thể nói như vậy, nhưng trước mặt người ngoài, ngươi không thể nói ta như vậy.”

“Không phải không có người ngoài sao?” Từ Tự Cần cười nói,” Hơn nữa, ngươi không phải thay đổi mẫu thân sao? Ta coi tân thẩm cũng không tệ lắm.”

Từ Tự Dụ cười cười, không có tiếp lời hắn, hỏi ngược lại:” Đại ca, tam tiểu thư nhà Trung Cần Bá có phải thập phần duyên dáng hay không? Ta nghe nói ngươi ở nhà niệm (Quan sư)……”

Không chờ hắn nói xong, Từ Tự Cần đã đánh một quyền vào đầu vai hắn: “Ngươi nói bậy đó cái gì?”

Từ Tự Dụ trốn như mèo, cười ha ha chạy:” Có vị y nhân, tại thủy một phương……”

Lúc này, bọn họ còn chính là thiếu niên không biết sầu lo.

……

Thái phu nhân tức giận xong xuôi, Từ Lệnh Khoan cam đoan về sau sẽ không phạm sai nữa, lúc này mới dần dần bớt tức giận:”…… Ngươi phải nhớ lời ngươi nói. Làm nam tử hán phải giữ lời mới được”

Ngũ gia gật đầu như giả tỏi.

Từ Lệnh Nghi nhìn thấy vậy liền ra mặt vì đệ đệ giải vây:” Nương, sắc trời không còn sớm. Bảo nhóm nha hoàn dọn cơm đi! Có gì, đợi ăn cơm rồi nói.”

Thái phu nhân lại không mấy tin tưởng, nghe vậy bất đắc dĩ thở dài, buồn bả nói:” Vậy dọn cơm đi!”

Bên ngoài nghe động tĩnh Đỗ mama vội đi vào hầu hạ thái phu nhân thay áo, Thập Nhất Nương phân phó Ngụy Tử dọn cơm.

Ăn cơm xong, thái phu nhân lưu Từ Lệnh Nghi nói chuyện.

Ngũ gia cùng Thập Nhất Nương vội đứng dậy cáo từ.

Ra khỏi cửa sân thái phu nhân, Ngũ gia hướng tới Thập Nhất Nương chắp tay hành lễ rồi bước đi.

Thập Nhất Nương trở lại trong phòng rửa mặt một phen, có tiểu nha hoàn trong phòng thái phu nhân đến bẩm:” Hầu Gia nói, hôm nay buổi tối liền nghỉ ở chỗ thái phu nhân. Cho phu nhân sớm nghỉ ngơi, không cần đợi cửa.”

Thập Nhất Nương thưởng nha hoàn mấy văn tiền, sớm lên giường nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau sáng sớm, đang chải đầu, có nha hoàn tiến vào bẩm: “Đại cữu gia Ngõ Cung Huyền đến đây!”