Thứ Nữ Công Lược

Chương 206: Phấn son (Trung)




Một lần vất vả cả đời nhàn nhã, là biện pháp như thế nào mà chỉ cần một lần vất vả cả đời nhàn nhã?

Thập Nhất Nương ngẩn ra.

“Thập Nhất Nương,” Từ Lệnh Nghi nhẹ nhàng kêu tên của nàng, ngưng mắt nhìn nàng rất trịnh trọng, ” Ta muốn nhận đứa nhỏ này!”

Vừa rồi lúc Nhị phu nhân đề nghị Từ Lệnh Nghi nhận Phượng Khanh, Từ Lệnh Nghi cùng thái phu nhân đều không có phản đối, Thập Nhất Nương đã có chuẩn bị trong lòng. Hiện tại nghe Từ Lệnh Nghi nói như vậy, nàng muốn hay không muốn cũng gật đầu.

Đúng như lời Nhị phu nhân nói, chuyện cho tới bây giờ, không có biện pháp nào khác so với việc nhận đứa nhỏ. Hơn nữa, Từ Lệnh Nghi nhận Phượng Khanh, đứa nhỏ này về sau liền do mình quản dạy. Chuyện khác không dám nói, mình ít nhất có thể cam đoan Phượng Khanh ăn no mặc ấm, sẽ không vô duyên vô cớ bị đánh, có thể cùng Từ Tự Dụ, Truân ca hưởng sự giáo dục giống nhau.

” Ta nghe Hầu Gia!” Nàng cười nhìn Từ Lệnh Nghi.

Lệnh Nghi hơi gật đầu, đáy mắt hiện lên vui mừng.

“Đến!” Hắn kéo nàng ngồi xuống kháng. “Chuyện này, phải thương lượng thật tốt.” Thương lượng? Có cái gì mà thương lượng. Chỉ cần không nhận dưỡng ở danh nghĩa của nàng, mặt khác đều có thể nói! Thập Nhất Nương cười theo hắn ngồi trên kháng.

“Từ khi Khu thị được phong hoàng quý phi, lòng ta có linh cảm, phải làm chút an bài.” Từ Lệnh Nghi biểu tình ngưng trọng, không có nói cùng nàng về vấn đề Phượng Khanh, ngược lại cùng nàng nói chuyện trong lòng. “Nhưng ta không có dự đoán được thế lực Khu gia lại lớn như vậy, làm việc quyết đoán như vậy, hơn nữa nói xong liền làm, không lưu một chút đường sống. Lại nói tiếp, tất cả chuyện này đều là sai lầm của ta không chỉ xem thường đối thủ, còn tự cao đúng là ếch ngồi đáy giếng. Nếu không có chuyện đứa nhỏ này, nếu không có Vương gia ngẫu nhiên nhúng tay, chỉ sợ bị giặc đánh đến nơi mà ta còn không biết.” Hắn thật sự đang tự kiểm điểm mình.

” Hầu Gia”…” Thập Nhất Nương muốn an ủi hắn vài câu, ánh mắt hắn lại ngăn cản. “Đồng dạng cùng sai lầm, ta không thể phạm sai hai lần.” Khóe mắt đuôi và lông mày hắn đều mang theo vài phần lạnh lẽo, ” Ta cẩn thận nghĩ. Nếu Khu gia sớm có chuẩn bị, cùng với việc chúng ta khắp nơi phòng bị, nhìn chằm chằm mọi chuyện, còn không bằng tạm thời lảnh tránh, làm ra vẻ yếu thế, chế tạo một ít cơ hội tốt cho Khu gia, nghĩ biện pháp làm cho bọn họ nhịn không được nhảy ra, tự bộc lộ ý đồ. Cho dù Khu gia có thể trầm tĩnh tạm thời.

Chúng ta không đạt được mục đích, cũng chế tạo cho Hoàng Thượng một ấn tượng Khu gia bay lên cành cao, kiêu ngạo phóng túng.” Hắn từ từ nói, ánh mắt trầm xa xăm u tĩnh,” Phải biết rằng, có đôi khi, làm càng nhiều, sai càng nhiều. Hiện tại việc cấp bách của chúng ta là cái gì cũng không làm, lấy tịnh chế động. “Nói xong, hắn ha ha cười,” Khu gia không phải muốn cho chúng ta mất mặt sao? Chúng ta dứt khoác mang việc này diễn náo nhiệt đến cùng. Con hát cũng được, doanh kĩ cũng được, nữ trại chủ cũng được, ta nhận hết, xem bọn hắn còn có cái gì để nói.”

Đúng a, đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc – vua cũng thua thằng liều.

Đã thấp như cát bụi, thì không thể thấp hơn, ngươi còn có thể nói ta thế nào?

“Rõ ràng là nguông cuồng.” Thập Nhất Nương vội tỏ vẻ đồng tình với Từ Lệnh Nghi, “Chỉ là cảm thấy Hầu Gia bị ủy khuất.”

Từ Lệnh Nghi nghe ánh mắt bị kiềm hãm, lơ đểnh cười nói:” Vốn là sai lầm của ta, ta có ủy khuất gì!” Khóe miệng lại nhịn không được cong lên, tiết lộ tâm tư hắn.

Thập Nhất Nương nhìn thấy buồn cười, dứt khoát hào phóng đến tận cùng: “Về phần ngõ Cung Huyền bên kia, Hầu Gia không cần lo lắng. Ta đi nói.” Lại nói,” Đại ca là người quang minh chính đại, hẳn là vừa nghe sẽ hiểu liền.”

Từ Lệnh Nghi ngạc nhiên, tiện đà cảm thấy được an ủi sâu sắc, vỗ vỗ tay Thập Nhất Nương: “Không cần nàng ra mặt. Ta sẽ tự mình đi nói cùng nhạc phụ.”

“Không bằng chúng ta cùng đi đi!” Thập Nhất Nương suy nghĩ, nói, “Chuyện Phượng Khanh không thể nói rõ toàn bộ. Có ta ở đây chắn, phụ thân dù bất mãn cũng có thể khuyên nhủ.”

Có Thập Nhất Nương bày tỏ thái độ, La gia bên kia khẳng định sẽ dễ như ăn kẹo. Nhưng hắn làm việc luôn luôn không có chuyện cho nữ nhân xuất đầu, cố tình Thập Nhất Nương lại có lòng tốt…… Lời cự tuyệt liền dừng một chút, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần do dự.

Thập Nhất Nương thấy rõ ràng.

Chủ nghĩa nam tử hán ở cổ đại chính là như vậy, cái gì cũng muốn chính mình gánh. Tuy nữ nhân sống rất an nhàn, nhưng thời gian dài mà nói, hai người sẽ thiếu cảm thông. Thậm chí sẽ xuất hiện khoảng cách càng lúc càng xa. Nàng không phản đối Từ Lệnh Nghi thay nàng quyết định. Bởi vì Từ Lệnh Nghi sinh trưởng ở cổ đại, so với nàng càng am tường, càng thấu hiểu quy tắc trò chơi sinh tồn ở thế giới này. Nhưng cái này cũng không thay đổi nàng nguyện ý phục tùng không minh bạch.

” Hầu Gia. Vợ chồng đồng lòng, tát biển đông cũng cạn.” Nàng uyển chuyển nói,” Chuyện này vốn là chuyện của Từ gia, cũng là chuyện hai vợ chồng chúng ta.”. Được rồi. Từ Lệnh Nghi thực thích câu nói “Vợ chồng đồng lòng”, hắn sảng khoái nói, “Chúng ta cùng đi!”

“Chuyện không nên chậm trễ. Nếu phải nhận, trước cuối năm phải vào tộc phổ, đứa nhỏ còn phải tham dự tế tổ. Để cho người khác nói cho phụ thân biết, không bằng chúng ta đi trước thông báo một tiếng.” Thập Nhất Nương cười nói,

“Không bằng thừa dịp buổi chiều không có việc gì, tranh thủ đi ngõ Cung Huyền?”

Từ Lệnh Nghi không nghĩ tới nàng quyết định nhanh chóng, nói làm liền là ngay. Ngẩn người một lát, cười nói: “Cũng tốt. Khu gia từng bước ép sát. Chuyện này nên làm nhanh chóng không nên trì hoãn.” Sau đó nghiêm mặt nói, “Nàng xem đứa nhỏ dưỡng ở danh nghĩa ai thì tốt?”

Đây chính là chuyện đại sự.

Nếu dưỡng ở danh nghĩa Tần di nương, nàng đã có một đứa con, lại nhận thêm một đứa, không nghi ngờ sẽ thành di nương thân phận tôn quý nhất…. Xưa nay bất hiếu có ba, không con là tội lớn nhất. Mà có thể vì gia tộc thêm con nối dòng, chính là cống hiến lớn nhất đối với gia tộc; Văn di nương phía sau có Văn gia. Nếu đứa nhỏ dưỡng ở danh nghĩa của nàng, cho dù Văn di nương không có ý tưởng gì, chỉ sợ Văn gia sẽ không để yên. Về phần Kiều Liên Phòng, nàng tuổi trẻ, về sau khẳng định sẽ có đứa nhỏ của mình. Ở một phương diện nàng có nguyện ý hay không cũng là vấn đề, mà ở phương diện khác, trước mắt mình cùng nàng không có mâu thuẫn gì quá lớn, nhưng không đảm bảo về sau cũng sẽ không có mâu thuẫn, nếu đến lúc đó nàng dùng Phượng Khanh làm vũ khí, sẽ khiến người ta đau đầu! Ý niệm chợt lóe lên trong đầu, Thập Nhất Nương quyết định vẫn là nghe ý tứ Từ Lệnh Nghi rồi lại tính toán, cũng thừa cơ hội xem trong lòng hắn vị di nương nào được coi trọng nhất.

Phải biết rằng, di nương có đứa con cùng không có, chính là khác nhau một trời một vực.

“Y tứ Hầu Gia..” Thập Nhất Nương nhìn Từ Lệnh Nghi.

Nghe ý kiến của mình…”. nói cách khác, Thập Nhất Nương cảm thấy dưỡng ở danh nghĩa vị di nương nào cũng không tốt.

Hắn suy nghĩ, nói: “Dưỡng ở danh nghĩa Đông di nương thì thế nào?”

Thập Nhất Nương giật mình.

Đông di nương đã qua đời…… Dưỡng ở danh nghĩa của nàng, tương đương đem đứa nhỏ toàn quyền giao cho mình.

Từ Lệnh Nghi nói:” Tuy nói ta nhận đứa nhỏ này, nhưng chuyện bịt tai trộm chuông vẫn phải làm một lần nữa. Đối ngoại liền nói là Đông di nương báo mộng cho ta, nói sau khi chết không có người hương khói phụng dưỡng. Vừa lúc ta ở thiện đường nhìn thấy một đứa nhỏ có mắt phượng, liền mang trở về,

Dưỡng ở danh nghĩa Đông di nương. Như vậy đối ngoại có thể tạm ổn, nàng cũng dễ làm việc. Đương nhiên, đây là chuyện bên trong, nàng nếu không muốn, vẫn theo ý tứ của nàng.”

Đối với Thập Nhất Nương mà nói, không có biện pháp nào tốt hơn.

” Hầu Gia…” Nàng nhìn Từ Lệnh Nghi, nhất thời không biết nói cái gì cho tốt.

Thập Nhất Nương cho tới bây giờ cũng không có nghĩ ở phương diện này.

Từ Lệnh Nghi quyết định như thế, ít nhất nói rõ hắn tôn trọng mình.

” Tốt lắm.” Từ Lệnh Nghi thấy trong mắt Thập Nhất Nương hiện lên cảm kích, tâm tình rất tốt, cười đứng dậy,” Chúng ta đi nói thái phu nhân một tiếng, tranh thủ đi ngõ Cung Huyền. Còn có ngõ Hồng Đăng, chỗ lão hầu gia cũng phải nói một tiếng mới được. Chỗ Tiểu Ngũ cũng phải nói một tiếng. Miễn cho chúng ta lo lắng giúp hắn thu thập đống lộn xộn, hắn còn cảm thấy đem đứa nhỏ dưỡng ở nhà mỗi ngày khiến mắt hắn không yên. Còn có Phạm Duy Cương, Vương Lệ, cũng phải viết thư oán giận một phen mới được…… Khắp nơi đều là việc a!”

Việc này không phải giải quyết sao? Không tất yếu phải viết thư oán giận Phạm Duy Cương cùng Vương Lệ đi? Hơn nữa, Từ Lệnh Nghi cũng không phải là người gặp chuyện thì phàn nàn a!

Thập Nhất Nương có chút ngoài ý muốn.

“Chúng ta nếu cái gì đều không làm, cùng với việc đem lời đồn mạnh mẽ áp chế xuống có cái gì khác biệt.” Từ Lệnh Nghi thấy trong mắt Thập Nhất Nương nghi hoặc, thì cười giải thích, “Nàng ngẫm lại xem, xảy ra chuyện như vậy, người bên cạnh không người nào biện giải cho chúng ta, cũng rất bất bình thường đi! Nói không chừng Hoàng Thượng cẩn thận suy nghĩ, còn tưởng rằng ta lấy lui làm tiến, có chiêu sau gì, vậy càng phiền toái.” Nói xong. Hắn hơi thở dài,” Cho nên phải viết thư oán giận một chút. Lấy giao tình của chúng ta, bọn họ biết ta bị ép buộc nhận con tư sinh, khẳng định sẽ biện giải cho ta một phen. Hơn nữa hai người lại là một văn một võ, biến thành hệ thống, bản thân không có giao tình gì, biện giải cũng không có phương pháp. Hoàng Thượng thấy mới không nghi ngờ, mới có thể làm cho Hoàng Thượng cảm thấy Từ gia. Trung hậu có thừa, ứng biến không minh mẫn. Về sau gặp ai công kích nhà chúng ta, tâm Hoàng Thượng cũng đều cân nhắc một phen.”

Thập Nhất Nương hiểu được.

Tuy Hoàng Thượng lo lắng Từ gia, lo lắng cho Từ Lệnh Nghi, nhưng Từ gia lại là nhà mẹ đẻ hoàng hậu nương nương, Từ Lệnh Nghi là tiểu cữu của con hắn. Hắn có thể đạp, nhưng người khác không có thể đạp. Khu gia biến Từ gia chật vật như thế, Cán cân của Hoàng Thượng sẽ nghiêng về hướng Từ gia. Nguy nan của Từ gia cũng có thể giải trừ.

Nàng không khỏi cười: “Đây là ngài nói một lần vất vả cả đời an nhàn?”

Từ Lệnh Nghi gật đầu:” Chỉ có cách này, mới có thể cho Hoàng Thượng đứng ở bên chúng ta.” Sau đó nhớ tới cái gì, dặn dò Thập Nhất Nương,” Chuyện tốt không nói ra, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Lập tức phải qua năm, mọi người sẽ hay đi lại, đến lúc đó không khỏi hỏi chuyện của Phượng Khanh. Nàng cũng chuẩn bị trước trong lòng mới được.”

“Hầu Gia yên tâm.” Thập Nhất Nương cười nói,” Ta sẽ cẩn thận ứng đối.” Lại nghĩ Từ Lệnh Nghi nói phải đi Định hữu hầu Tôn gia, chần chờ nói,” Hầu Gia không chuẩn bị đem chuyện này nói cho Ngũ đệ muội sao?”

” À!” Từ Lệnh Nghi trầm ngâm,” Nếu ta đã nhận, thì không cần làm phức tạp. Ta đi chỗ lão Hầu Gia, cũng đem chuyện này nói cho hắn. Lão nhân gia hắn trong lòng có tính toán là được.”

Cũng tốt. Miễn cho đứa nhỏ lớn lên thương tâm. Khiến cho Phượng Khanh nghĩ đến mình là con Từ Lệnh Nghi cũng tốt lắm.

“Chỗ Ngũ gia chỉ sợ cũng phải dặn dò một tiếng mới được.” Thập Nhất Nương lo lắng nói lộ ra “Hiển nhiên.” Từ Lệnh Nghi đáp lời, có tiểu nha hoàn đến bẩm:” Nhị phu nhân đã tới!”

Hai người đều có chút giật mình.

Từ lúc hai người thành thân tới nay đây chính là lần đầu tiên Nhị phu nhân đến phòng mình.

Thập Nhất Nương vội nói: “Mau mời vào!” Lại phân phó tiểu nha hoàn đi lấy đại hồng bào chiêu đãi Nhị phu nhân.

Nhị phu nhân lại chỉ đứng ở thính đường: “Tứ đệ muội không cần khách khí. Ta đến cáo từ!”

Lời của nàng làm cho Thập Nhất Nương rất ngoài ý muốn:” Hôm nay là hai mươi tám tháng chạp, năm nay tuyết lớn. Nhị tẩu vẫn là lưu lại qua năm rồi hãy hồi Tây Sơn ta sai người đi đón Trinh tỷ nhi.

” Ta lo lắng Hầu gia trong cuộc mê muội, cho nên chạy về xem.” Nàng cười, “Hiện tại biết Hầu Gia sớm có chủ trương, tự nhiên cũng an tâm. Tứ đệ muội không cần lo lắng, ra roi thúc ngựa, nửa ngày là đến.”

Thập Nhất Nương còn muốn khuyên, Từ Lệnh Nghi đã nói: “Nếu Nhị tẩu đã định như thế, tiểu đệ sẽ không lưu Nhị tẩu. “Còn phân phó Thập Nhất Nương tiễn khách.