Thứ Nữ Công Lược

Chương 215: Tháng giêng (Trung)




Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Thập Nhất Nương liền thức dậy, cùng Từ Lệnh Nghi tùy tiện ăn hai cái bánh bao, liền bắt đầu trang điểm.

Mới vừa mặc xong, Tân Cúc đã ôm Từ Tự Giới, cùng ba vị di nương còn có đám người Đào mama lại đây cho chúc tết bọn họ.

Ánh mắt Từ Tự Giới còn chưa có mở, vẫn còn buồn ngủ ở trên vai Tân Cúc.

Thập Nhất Nương cười vuốt mái tóc đen nhánh của hắn, xuất ra hà bao ngân quả tử ban thưởng cho các nàng, mang theo Từ Tự Giới đi cùng Từ Lệnh Nghi đến chỗ thái phu nhân.

Thái phu nhân đã thức dậy, cho Đỗ mama mang hộp điểm tâm: “…… Nhanh nhất cũng phải đến ngọ sơ mới có thể về. Ta nhớ rõ có một năm còn kéo dài tới chiều.”

Đó cũng là nguyên nhân bữa sáng Thập Nhất Nương cùng Từ Lệnh Nghi không dám uống cháo.

Ai biết đến lúc đó phát sinh chuyện gì? Chẳng lẽ trên đường vào nhà xí hay sao!

Thập Nhất Nương gật đầu cười, cho Từ Tự Giới chúc tết thái phu nhân, sau đó đi qua giúp Đỗ mama chuẩn bị hộp.

Tam gia cùng Tam phu nhân đã tới, phía sau còn có Từ Tự Cần, Từ Tự Dụ cùng Từ Tự Kiệm đi theo.

Từ Tự Kiệm tiến môn liền hỏi: “Truân ca đâu? Hắn còn chưa có rời giường sao?”

Nghe nói ngày hôm qua bọn họ chơi đến giờ sửu.

” Ta đã sớm dậy!” Truân ca đột nhiên xuất hiện ở cửa,” Ta mới không có ngủ nướng đâu!”

Hắn không phục lắm trừng mắt liếc mắt nhìn Từ Tự Kiệm một cái, sau đó chạy đến trước mặt thái phu nhân chúc thái phu nhân “Tân xuân như ý”.

Thái phu nhân cười sờ đầu của hắn.

Hắn xoay người chạy đến trước mặt Từ Tự Giới: “Ngươi chúc tết tổ mẫu chưa?” Ra vẻ muốn nói cho hắn phải làm như thế nào.

Tân Cúc vội nói:” Đã bái, đã bái. Đầu tiên chúc tết thái phu nhân.”

Hắn liền vừa lòng gật đầu.

Chọc thái phu nhân a a cười.

Tam gia cùng Tam phu nhân cũng cười, mang theo huynh đệ Từ Tự Cần tiến lên chúc tết thái phu nhân, Ngũ gia giúp đỡ Ngũ phu nhân đi tới.

Mọi người đánh tiếp đón cho nhau, thập phần nồng nhiệt.

Thái phu nhân nhìn thấy sắc trời không còn sớm, lưu Đỗ mama ở nhà, mang theo con trai, con dâu đi hoàng cung.

Một hàng người chia tay trước ngọ môn, Từ Lệnh Nghi mang Từ Lệnh Trữ cùng Từ Lệnh Khoan đi phụng tiền điện gặp Hoàng Thượng, thái phu nhân thì Thập Nhất Nương, Tam phu nhân cùng Ngũ phu nhân đi Khôn Trữ Cung gặp hoàng hậu.

Ngoài cửa cung sớm đã dựng xong trướng. Nội mệnh phụ ở tây bắc; công chúa ở đông nam; ngoại mệnh phụ ở tây nam.

Tiến vào trướng, Thập Nhất Nương nhìn đến rất nhiều gương mặt quen thuộc.

Uy bắc hậu Lâm phu nhân, Lâm đại thiếu phu nhân,, Trung Cần Bá Cam phu nhân, Trung sơn hầu Đường phu nhân, Trình Quốc Công Kiều phu nhân còn có tẩu tử lâm thiếu đại phu nhân đều ở, nhưng không có thấy Vĩnh Xương hầu Hoàng phu nhân cùng Hoàng Tam phu nhân, đều là người quen.

Thái phu nhân mang theo tức phụ tiến lên hành lễ.

Cửa liền truyền đến một trận huyên náo cười đùa.

Mọi người không khỏi ghé mắt.

Liền thấy bảy tám mệnh phụ vây quanh hai chị em dâu Kiến Trữ Hầu, Thọ Xương Bá đi đến.

Có người tiến ra đón chào hỏi, cũng có người đứng ở tại chỗ gật đầu mỉm cười, còn có người nghiêng mặt đi cùng người bên cạnh nói chuyện, làm bộ không thấy.

Về phần Kiến Trữ Hầu phu nhân cùng Thọ Xương Bá phu nhân, vẻ mặt tươi cười, nhiệt tình cùng đón nhận người chào hỏi, gật đầu cùng mỉm cười những người ngầm chào hỏi, thập phần náo nhiệt.

Thập Nhất Nương chợt nghe thấy phía sau có người lạnh giọng “Hừ”, thấp giọng nói:” Đây chính là Khôn Trữ Cung. Thật không quy củ!”

Nàng do dự muốn quay đầu lại nhìn xem ai đang nói lời này thế, lại thấy Kiến Trữ Hầu phu nhân cười ha ha đi tới.

“Thái phu nhân.” Nàng xa xa liền cùng thái phu nhân chào hỏi,”Lần trước gặp nhau là đại tang của Ngũ hoàng tử. Ngài vẫn khỏe?”

Ngũ hoàng tử chết yểu không chỉ có là Hoàng gia thương tâm, mà Từ gia cũng thương tâm. Hơn nữa chuyện Ngũ hoàng tử chết yểu còn có một ít tin đồn, mọi người nghe Kiến Trữ Hầu phu nhân nói chuyện, hoặc lộ ra ánh mắt tò mò, hoặc lộ ra biểu tình phẫn nộ, hoặc nhíu mày, hoặc vui mừng khi người gặp họa, mà nhìn thái phu nhân.

Bị mọi người nhìn chăm chú thần sắc thái phu nhân lại tự nhiên, khóe mắt mi sao cũng không có động một chút, “Lão thân tuy lớn tuổi, nhưng cũng may lượng cơm ăn không có giảm. Đa tạ Kiến Trữ Hầu phu nhân quan tâm!” Hơi có chút khiêm tốn của người già, còn có chút cương lĩnh.

Trong lời Thái phu nhân như trong chăn giấu kim châm, tất cả mọi người trong trướng đều nghe ra, không khỏi im lặng nín thở nhìn chằm chằm hai người.

Kiến Trữ Hầu phu nhân ở trong lòng ngầm bực.

Nghĩ lúc trước, lúc Hoàng Thượng còn là cái hoàng tử, Từ gia ở trước mặt thái hậu giống như người ngoan ngoãn. Hiện tại nữ nhi làm hoàng hậu, liền quay mặt không nhận người. Năm lần bảy lượt cự tuyệt ý tốt của Dương gia không nói, còn ngầm sai sử người Văn gia cùng Dương gia tranh việc kinh doanh đồ sứ nội vụ phủ. Lúc này nếu không cho bọn họ nhìn chút lợi hại, chỉ sợ về sau càng khoa trương. Dương gia làm sao còn có đường sống.

Nghĩ như vậy, trong lòng nàng lạnh lùng hừ một tiếng, cười như có như không nói:” Thái phu nhân thật sự là may mắn a! Có con hiếu dâu hiền, con cháu đầy cả sảnh đường, tự nhiên là ăn ngon ngủ tốt.” Sau đó liếc mắt Thập Nhất Nương một cái,” Đúng rồi, nghe nói ngài gần đây mới có thêm tôn tử, như thế nào không mang tiến cung cho hoàng hậu nương nương nhìn! Dù sao có Vĩnh Bình Hầu phu nhân dạy, chắc làm phong phạm lễ nghi đều không giống bình thường đi?”

Vĩnh Bình Hầu Từ Lệnh Nghi bên ngoài dưỡng tiểu thiếp, con ba tuổi mới ôm về nhà — đây là tin tức lớn mấy ngày gần đây trong Yến Kinh thành từ quan lại quyền quý, cho tới người mua bán nhỏ gặp mặt liền hỏi “Có biết không”. Ai chẳng biết, ai không hiểu!

Nhưng kiểu trực tiếp như thế, ở loại trường hợp này… Quá ít thấy!

Khắp trướng không mấy người có thể che dấu giật mình, có người nhìn thái phu nhân, có người nhìn Thập Nhất Nương, nhìn Tam phu nhân, Ngũ phu nhân cũng không ít.

Trong lúc nhất thời, trong trướng có thể nghe châm rơi. Từ lúc chuyện đứa nhỏ truyền ra, trong lòng Thập Nhất Nương đã có chuẩn bị—- xảy ra chuyện lộn xộn như vậy, ai gặp được nàng phỏng chừng đều nói một câu. Nàng cũng có tâm lí chuẩn bị. Quyết định lấy bất biến ứng vạn biến, dùng lời thái phu nhân nói ứng phó tất cả mọi người. Nhưng không nghĩ tới, có người ở loại trường hợp này, dùng giọng điệu đó nói ra.

Xem ra, mình “Chuẩn bị” còn chưa đủ.

Nàng thu tươi cười, thần sắc ngưng trọng nhìn Kiến Trữ Hầu phu nhân.

Đối với loại công kích trắng trợn ác ý này, Thập Nhất Nương cảm thấy không thể khách khí, lại càng không thể lùi bước, nhẫn nhịn, được bốn lạng lại đòi nửa cân.

Bằng không, người như thế càng trở nên càn quấy. Thậm chí cảm thấy ngươi sợ nàng ta, nói ra lời càng khó nghe.

Bất quá, mình là con dâu, có thái phu nhân ở đây, không thể lướt qua thái phu nhân phản bác, bằng không, liền mất cấp bậc lễ nghĩa.

Nàng không khỏi nhìn thái phu nhân.

Mà đứng ở sau Thập Nhất Nương, Tam phu nhân có chút xấu hổ.

Đều là Tứ phòng làm chuyện tốt! Hiện tại làm cho mọi người cùng mất mặt theo.

Nàng nhìn Ngũ phu nhân. Liền thấy Ngũ phu nhân nhíu đầu mi.

Kiến Trữ Hầu phu nhân này, không trách người khác xem thường!

Nàng rốt cuộc không biết mình đang nói cái gì?

Tục ngữ nói đúng, đánh người không nên đánh mặt. Nàng ta như vậy, không chỉ có là đánh mặt Từ gia, mà còn đánh mặt hoàng hậu nương nương. Phải biết rằng, Dương gia là ngoại gia thái hậu, Từ gia là ngoại gia hoàng hậu, thái hậu cùng Hoàng Thượng lại không phải thân mẹ đẻ. Trước mặt mọi người đối chọi gay gắt như vậy, khiến cho các ngoại mệnh phụ nghĩ như thế nào?

Chỉ sợ không đến nửa ngày, cả Yến Kinh đô truyền ra lời đồn thái hậu cùng hoàng hậu không hợp!

Nàng cũng nhìn thái phu nhân.

Chỉ thấy thái phu nhân gương mi cười: “Kiến Trữ Hầu phu nhân nói đúng.” Sau đó cười kéo tay Thập Nhất Nương, “Con dâu này của ta, không phải là ta khoe. Tuy tuổi còn nhỏ, lại tiến lui có lễ nghi, hành vi có mức độ. Đứa nhỏ giao cho nàng, ta yên tâm một trăm lần một ngàn lần.”

Không có bác bỏ lời Kiến Trữ Hầu phu nhân nói, càng không phản bác lời Kiến Trữ Hầu phu nhân, mà đem tình thế mở rộng.

Các vị phu nhân ở đây nghe đều hơi cười rộ lên. Chỉ có Kiến Trữ Hầu phu nhân, sắc mặt hơi trầm xuống, đang muốn nói cái gì, ai biết thái phu nhân đột nhiên xoay người, đem ánh mắt mọi người kéo qua.

Chỉ thấy nàng cười khanh khách hỏi Đường phu nhân đứng bên cạnh:” Di, như thế nào không thấy Tứ thiếu phu nhân nhà các ngươi? Đó chính là con chim sơn ca, nói chuyện có không biết bao nhiêu là dễ nghe. Ta thường nói với con dâu ta, phải đi theo Tứ thiếu phu phân Đường gia học như thế nào nói chuyện mới được!” Có âm thầm trào phúng Kiến Trữ Hầu phu nhân nói chuyện không ý tứ, làm đề tài dẫn đến chuyện nhà mình.

Đường phu nhân mặt lộ vẻ do dự.

Nàng không muốn đắc tội Từ gia, nhưng Dương gia là thân gia của nàng– nàng không thể dùng cùi chỏ hích một cái a!

Mà Thọ Xương hầu phu nhân vẫn chú ý bên này thấy tẩu tẩu mình rơi xuống thế hạ phong, sắc mặt không tốt nhìn lại bên này.

Không khí trong trướng liền bị kiềm hãm.

Ngũ phu nhân nhìn thấy xoay ánh mắt, lập tức tiến lên hư đỡ cánh tay thái phu nhân:” Ngài lại cho chúng ta đi theo Đường gia Tứ thiếu phu nhân học, lại cho chúng ta đi theo Lâm gia Đại phu nhân, học, còn cho chúng ta đi theo Hoàng gia Tam phu nhân, học…… Chúng ta rốt cuộc học cùng ai thì giỏi a? Ngài cũng phải cho chúng ta một cái chuẩn mới được.” Giọng điệu mang hờn dỗi, giống như đứa nhỏ làm nũng, lập tức hòa tan không khí khẩn trương trong trướng.

Tất cả mọi người cười lên.

Cam phu nhân là thân gia thái phu nhân, ở loại trường hợp này, nàng tự nhiên là muốn giúp đỡ Từ gia. Khác với sự thấp điều nội liễm ngày xưa, lập tức cười cùng Ngũ phu nhân nói giỡn: “Bà bà ngươi cho ngươi đi theo Đường gia Tứ thiếu phu nhân học nói chuyện; đi theo Lâm gia đại phu nhân, học quản gia; đi theo Hoàng gia Tam phu nhân, học dỗ bà bà vui vẻ……”

Đột nhiên có người tiếp giọng nói:” Ai đang ở sau lưng ta nói xấu con dâu ta đó?”

Mọi người theo tiếng nhìn lại, thấy Hoàng Tam phu nhân, giúp đỡ bà bà Vĩnh Xương Hầu Hoàng phu nhân đi đến.

” Ai bảo các ngươi đến chậm!” Cam phu nhân cố ý cùng Vĩnh Xương Hầu phu nhân càn quấy, như vậy liền có thể bỏ rơi Thọ Xương Bá phu nhân đang đi tới qua một bên,” Không nói xấu con dâu ngươi thì nói xấu ai?”

Vừa rồi Vĩnh Xương Hầu Hoàng phu nhân tuy không ở đây, nhưng thấy nữ quyến Từ gia cùng nữ quyến Dương gia đứng giằng co, cũng có thể đoán ra vài phần.

Nàng không hy vọng Từ gia cùng Dương gia lúc này ầm ĩ. Phải biết rằng, thái hậu tuổi không nhỏ, sẽ có ngày ra đi. Hoàng hậu ngày lại còn dài. Nhưng không thể bởi vậy mà đắc tội thái hậu mang danh bất hiếu.

Vĩnh Xương Hầu phu nhân lập tức nhẹ nhàng bấm một chút Tam con dâu đang đỡ mình.

Hoàng Tam phu nhân, cũng thông minh lanh lợi, tiến vào liền thấy cục diện hai nhà cương cứng. Bà bà lại nhéo như vậy, làm sao không rõ. Bật cười nói:” Vậy cũng không thể nói ta dỗ bà bà. Ta khi nào thì dỗ bà bà? Ta là thiệt tình hầu hạ bà bà!” Sau đó giả điên giả ngốc hỏi Vĩnh Xương Hầu phu nhân:” Bà bà, ngài cần phải làm chủ cho ta a!”

Chọc mọi người cười một trận.

Có nội thị mang cười trên mặt chạy vào:” Chư vị phu nhân, hoàng hậu nương nương đã ngồi vào bảo toạ!”

Mọi người thần sắc rùng mình, ấn theo tước vị của trượng phu, phẩm giai ấn trái phải văn võ, chợt nghe thấy Khôn Trữ Cung mơ hồ truyền đến thanh âm tấu nhạc. Đây là hoàng quý phi dẫn nội mệnh phụ đến cho hoàng hậu nương nương chúc mừng tân xuân.

Mọi người lại nghiêm túc vài phần.