Thứ Nữ Công Lược

Chương 306: Gặp mặt (hạ)




Edit: Khuê Loạn“Đầu tháng tám là ngày ra đời của Phật tổ, đến lúc đó các chùa chiền lớn cũng sẽ có hội tắm Phật trai, chúng ta đã nhiều năm không hồi Yên Kinh. Tháng tư trời nắng ấm chính là thời gian thật tốt, ta muốn mang hài tử đi dạo chơi một chút, để cho bọn họ mở mang tầm mắt. Cũng không biết Thái phu nhân hôm đó có thể đi ra ngoài một chút hay không?” Hạng thái thái cười hỏi Thái phu nhân.

“Mùng tám tháng tư a?” Thái phu nhân kéo dài âm cuối, ánh mắt mang theo ý hỏi dò nhìn Thập Nhất Nương một cái, “Bình thường cũng sẽ đi Dược Vương miếu bái lễ. Có điều tháng tư năm nay lại muốn làm lễ trừ phục cho Nguyên Nương, đến lúc đó cũng không biết có rảnh rỗi được hay không.”

Lễ trừ phục làm vào ngày mười chín tháng tư, cho dù bận rộn hơn nữa, cũng không ảnh hưởng đến mùng tám tháng tư ngày sinh Phật tổ, huống chi Tháu phu nhân là trưởng bối, tất nhiên sẽ không có trưởng bối tham gia vào chuyện tế tự của hậu bối. Thái phu nhân làm vậy, hoàn toàn là đang hỏi ý tứ Thập Nhất Nương.

Hạng thái thái vẻ mặt không vui, dĩ nhiên là vì nhắc lại hôn sự hai nhà, không khỏi làm cho Thập Nhất Nương nghĩ lệch đi. Cảm thấy Hạng thái thái vì Hạng đại nhân mà kiên trì không biết phải làm sao. Nàng không quyết định. Vốn là hôn sự của hài tử do cha mẹ làm chủ, dù là tổ phụ tổ mẫu cũng chỉ có thể đề nghị chứ không thể trực tiếp nhúng tay vào, nhưng hiếu thuận đối với trưởng bối, nếu như tổ phụ, tổ mẫu định ra hôn sự rồi, người làm cha mẹ cũng sẽ nghe theo. Thái phu nhân làm như vậy, rõ ràng là đem quyền quyết định giao cho mình.

Nàng nghĩ đến lúc trước Thái phu nhân rất hy vọng có thể cùng Hạng gia kết thân, lại nghĩ tới thái độ của Từ Lệnh Nghi, quyết định để cho Thái phu nhân cùng Từ Lệnh Nghi thương lượng đi. Dù sao liên quan đến tương lai của Từ Tự Dụ, cái gì tốt hơn đối với Từ Tự Dụ, bọn họ hiểu hơn, suy nghĩ chu đáo hơn, so với mình càng có quyền lên tiếng.

“Ta mấy ngày nay đều bận rộn, hai ngày nữa lại là lễ đầy tháng của trưởng tử nhà Ngũ tỷ......” Thập Nhất Nương áy náy nói, “Nếu không phải Hạng thái thái đến nói chuyện mùng tám tháng tư, bản thân ta cũng quên mất chuyện này.” Nói xong, nàng nhìn Thái phu nhân, “Nương, ngài có an bài gì cần phân phó cho ta, Hầu gia bên kia cũng dễ an bài xe ngựa cho ngài.”

Đem quyền quyết định giao cho Thái phu nhân.

Hạng thái thái dù sao cũng đi theo Hạng đại nhân tại chức nhiều năm như vậy, bình thường vẫn cùng gia quyến của thuộc hạ hay cấp trên của Hạng đại nhân xã giao, ý tại ngôn ngoại này tự nhiên nghe hiểu được.

Nàng cúi đầu uống một ngụm trà, nhìn qua là một dáng vẻ vân đạm phong khinh (không để ý đến chuyện gì), nhưng chính là ngoài lỏng trong chặt, lỗ tai đang lắng nghe xem Thái phu nhân nói như thế nào.

Mà Thái phu nhân nghe Thập Nhất Nương giờ phút này nhắc tới Từ Lệnh Nghi cũng hơi sững sờ.

Phải biết rằng, bởi vì Hạng gia lật lọng, bọn họ đều cho là hôn sự này không thành rồi, ai còn nghĩ đến Hạng thái thái sẽ đích thân tới cửa bái phỏng cơ chứ, còn chủ động nói muốn gặp nhau. Mẫu tử không chỉ không có ngồi xuống thương nghị cho tốt, thậm chí còn không biết cách nhìn của nhau đối với sự việc này, mà Thập Nhất Nương cũng không phải vô duyên vô cớ nói đến Từ Lệnh Nghi, điều này làm cho Thái phu nhân không khỏi suy tư——chẳng lẽ Từ Lệnh Nghi cảm thấy Hạng gia làm bộ làm tịch, cho nên mới thay đổi chủ ý?

Ý niệm trong đầu hiện lên, Thái phu nhân càng không thể tỏ thái độ.

Nàng cười nói: “Hiện tại vẫn còn sớm, đến lúc đó xem tình hình rồi quyết định đi.” Sau đó cùng Hạng thái thái nói tới chuyện nhậm chức của Hạng đại nhân: “...... Đi như thế nào cũng không nói một tiếng. Ngươi cũng biết, chỗ cô cô nhà các ngươi mấy năm nay càng vắng vẻ lạnh lẽo. Nàng một câu cũng không nói. Nếu không phải ta nghe Hầu gia nói, thì còn không biết cữu lão gia đã lên đường rồi.”

Hạng thái thái thấy mình chủ động nói tới chuyện này, Từ gia vậy mà lại đặt xuống, trong lòng rất là không vui. Nhưng vừa nghĩ tới đại tẩu đã dặn dò, nàng nhẫn nại cười xã giao cùng Thái phu nhân: “Mấy ngày đó ta đang ở nhà mẹ đẻ chăm sóc chị dâu bị bệnh, vốn là sư gia lớn tuổi, trở về quê, lão gia nhà chúng ta lại bận rộn tìm sư gia mới, lại bận rộn làm quan phục, cũng là không được rảnh rỗi, chỉ tới chỗ Hầu gia thỉnh an một tiếng. Lần sau hắn trở lại, nhất định để cho hắn phụng bồi Thái phu nhân nói chuyện.”

Thái phu nhân cười ha hả, nói: “Đến lúc đó nhất định phải ngồi nghe cữu lão gia kể một chút cảnh tượng ở Hồ Quảng.”

Mọi người nói mấy câu chuyện phiếm, Hạng thái thái đứng dậy đi chỗ Nhị phu nhân: “Cô cô còn đặc biệt đi thăm bệnh, hôm nay đại tẩu ta đã khỏi bệnh, không thể không đến nói với cô cô một tiếng, tránh cho nàng lo lắng.”

“Cữu phu nhân thật là khách khí.” Thái phu nhân nghiêng người không có tiễn khách, “Lưu lại ăn cơm trưa rồi trở về cũng không muộn.”

Hạng thái thái khách khí hai câu, do Thập Nhất Nương đưa đi chỗ Nhị phu nhân.

Nhị phu nhân thấy Hạng thái thái tới thì rất là kinh ngạc.

Hạng thái thái cười nói: “Lần trước làm phiền cô đi thăm bệnh, chị dâu ta hôm nay tốt lắm, cố ý tới cám ơn cô một tiếng. Cũng thuận tiện xem Thái phu nhân mùng tám tháng tư có rảnh rỗi không. Chúng ta đã hơn một năm không có hồi Yên Kinh rồi, muốn đi dạo chơi các chùa một chút, để cho mấy hài tử cũng có thêm kiến thức. Yên Kinh vật hoa thiên bảo (lộng lẫy, quý giá), ai lại không biết Yên Kinh chùa miếu hương khói vượng, muốn cùng Thái phu nhân kết bạn.”

Nhị phu nhân nghe thấy chân mày cau lại: “Thái phu nhân luôn luôn chỉ đi Dược Vương miếu bái lễ. Nếu như chị dâu muốn mang theo bọn nhỏ đi xem náo nhiệt, nơi đó có kém một chút, náo nhiệt thì có Tướng Quốc tự cùng Bạch Vân quan. Đại tẩu năm xưa cũng đã đi qua, đến mùng tám tháng tư các nhà đều tặng hương dược miễn phí, dòng người đông như mắc cửi. Đại ca lại không có ở nhà, đại tẩu nếu muốn đi, nên mang theo nhiều người một chút mới tốt.”

Hạng thái thái nghe xong cười nói: “Ngươi cũng biết, đại ca ngươi không có ở nhà, cho nên ta mới muốn cùng Thái phu nhân làm bạn đi cùng.”

Nhị phu nhân không lên tiếng, sắc mặt khẽ biến thành lo lắng.

Thập Nhất Nương thấy không khí không tốt, lập tức nhân cơ hội cáo từ.

Nhị phu nhân nói mấy câu khách khí, đưa Thập Nhất Nương tới cửa.

Thập Nhất Nương đi tới chỗ Thái phu nhân.

Thái phu nhân đang chờ nàng.

“Như thế nào?” Lão nhân gia nàng kéo tay Thập Nhất Nương hỏi, “Ngươi có phải cảm thấy có chút không ổn hay không?”

Thập Nhất Nương đem lời của Từ Lệnh Nghi thuật lại cho Thái phu nhân nghe, lại nói: “...... Kết thân vốn là hai nhà giao hảo, nhưng bây giờ..... Chỉ sợ Hạng gia miễn cưỡng đem tiểu thư gả tới đây, đến lúc đó một khi giữa hai vợ chồng có hiềm khích, trong lòng lại sinh ra oán hận. Nghĩ đến Hầu gia tâm tư kín đáo, lại là làm việc bên ngoài, chỉ sợ so với ta nghĩ càng sâu sắc hơn. Ta muốn hỏi ý tứ Hầu gia rồi mới nói.”

Con dâu tôn trọng nhi tử, không có chuyện gì làm cho mẹ chồng cao hứng hơn.

Ánh mắt Thái phu nhân cười híp lại thành hình trăng lưỡi liềm: “Ngươi nói rất đúng, ngươi nói rất đúng. Chuyện này ngươi cùng lão Tứ thương lượng xem sao. Đến lúc đó muốn đi dâng hương trong chùa như thế nào, ngươi chỉ cần thông báo một tiếng là được rồi.”

Thập Nhất Nương không muốn chấp thuận Hạng gia.

Hai nhà vốn là thân thích, nếu như Hạng gia có lòng, thế nào cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Thậm chí có thể đem nữ quyến Từ gia mời về nhà làm khách.

Mùng tám tháng tư là thịnh hội Phật giáo, có thể tưởng tượng được lượng người đông đúc của hôm đó. Nàng cũng không muốn để Thái phu nhân vì chuyện của tiểu bối mà bôn ba, mệt nhọc.

“Nương năm nay chúng ta cũng chuẩn bị đi ra ngoài xem một chút, chúng ta tự nhiên là đi Dược Vương miếu.” Thập Nhất Nương cười nói, “Hạng thái thái cũng nói, chi là muốn mang theo hài tử đi xem náo nhiệt một chút. Cũng tránh cho bị một đám người chen tới chen lui.”

Như vậy hợp ý Thái phu nhân hơn. Nhưng nàng nhìn thấy Thập Nhất Nương thần sắc trầm tĩnh như nước, không khỏi thấy có chút kỳ quái: “Ngươi muốn đi xem?” Lời vừa ra khỏi miệng, mới giật mình nhận ra Thập Nhất Nương không giống với người khác, nàng mặc dù gả tới Vĩnh Bình Hầu phủ, chủ trì việc bếp núc của phủ, nhưng dù sao nàng cũng chỉ lớn hơn vài tuổi so với Trinh tỷ nhi, còn chưa từng có đi tới chỗ nào náo nhiệt, ly kỳ.

Có thể nào quá trầm ổn một chút?

“Nếu không, năm nay chúng ta đi Tướng Quốc tự được không?” Lão nhân gia có chút chần chừ nói, “Đến lúc đó có hội chùa.......”

Những thứ náo nhiệt như vậy, Thập Nhất Nương đã thấy nhiều lắm. Cho dù không phải kinh nghiệm của chính mình, thì cũng đã nhìn thấy trên tivi.

Nàng uyển chuyển nói: “Người chen người, cảnh trí dù khá hơn nữa cũng bị thay đổi bộ dạng. Huống chi trong nhà nhiều chuyện như vậy.”

Thái phu nhân nhớ tới mấy ngày nữa là lễ trừ phục của Nguyên Nương, cho là cũng không có tâm tình, nói: “Vậy chúng ta sang năm lại đi.”

Thập Nhất Nương cười đáp ứng, phân phó Lục Vân đi bảo phòng bếp chuẩn bị một bàn thức ăn và rượu khoản đãi Hạng thái thái, có tiểu nha hoàn đi vào bẩm báo: “Nhị phu nhân cùng Hạng gia Đại cữu phu nhân tới.”

Nhanh như vậy.

Thái phu nhân cùng Thập Nhất Nương không hẹn mà gặp cùng ngoái đầu nhìn đồng hồ trong nhà.

Không tới nửa canh giờ.

Thập Nhất Nương đứng dậy chuẩn bị đón khách, Nhị phu nhân đã phụng bồi Hạng thái thái đi đến.

“Chị dâu mới từ nhà mẹ đẻ trở lại.” Nhị phu nhân vẻ mặt thản nhiên nói, “Trong nhà có chút chuyện cần chị dâu xử lý. Hôm nay đi về trước đã, hôm nào lại tới vấn an với nương.”

Thái phu nhân cùng Thập Nhất Nương nói hai câu giữ khách, thấy Hạng thái thái đã quyết định về, Thập Nhất Nương cùng Nhị phu nhân đưa Hạng thái thái tới cửa trước.

Hai người một đường trầm mặc đi vào trong phòng Thái phu nhân.

Nhị phu nhân cũng không có nói đến chuyện Hạng thái thái, vẫn phụng bồi Thái phu nhân nói một chút chuyện hái trà chọn hoa, Thập Nhất Nương suy đoán nàng có chút chuyện muốn một mình nói với Thái phu nhân, lấy cớ mình có việc bận rồi cáo từ Thái phu nhân và Nhị phu nhân trở về viện của mình.

Tống mama đem đồ lót phòng may vá làm cho nhi tử của Ngũ nương đến.

Thập Nhất Nương tiện tay cầm một cái.

Nhỏ như vậy, thế nhưng lại giống như xiêm y của người lớn, tay áo, cổ áo, gấu áo, giống nhau không ít, giống như đồ của búp bê.

Thập Nhất Nương không nhịn được lấy từng bộ ra xem.

Đang xem, Từ Lệnh Nghi đã trở lại.

Mọi người hành lễ với hắn.

“Làm cái gì vậy?” hắn cầm đồ lót, “Làm cho ai?”

Thập Nhất Nương cười nói: “Làm cho trưởng tử của Ngũ tỷ.”

Từ Lệnh Nghi giơ xiêm y lên nhìn trái phải hồi lâu, ngạc nhiên nói: “Nhỏ như vậy cũng mặc được sao?” Còn đang cầm trên tay nghịch một chút.

Thập Nhất Nương cũng không biết, cười nói: “Là thỉnh người bên phòng may vá làm, hẳn là mặc được đi.”

Từ Lệnh Nghi gật đầu, cầm lên hồi lâu mới đặt xuống.

Đám người Tống mama đem đồ lót thu lại.

Thập Nhất Nương thì đỡ Từ Lệnh Nghi đi đến giường bên cạnh cửa sổ ngồi xuống, dâng một chung trà nóng, đem ý của Hạng thái thái nói cho Từ Lệnh Nghi nghe.

Từ Lệnh Nghi nghe được khẽ nhíu chân mày, nói: “Nương có ý gì?”

“Nương để cho chúng ta thương lượng rồi làm.” Thập Nhất Nương nói, “Bất quá, lúc trước ta thấy nương rất đồng ý cửa hôn sự này. Người xem có cần trước hết xem ý tứ của nương đã rồi hãy nói hay không?”

Từ Lệnh Nghi lại nói: “Nếu nương để cho chúng ta quyết định, chuyện này cũng không cần hỏi ý tứ của nương. Mẫu thân của nữ nhi, Hạng thái thái không để ý như vậy, chỉ sợ vị Nhị tiểu thư Hạng gia này ôn thuần cũng chỉ có hạn, Ta nghĩ chuyện này trước hết cứ để xuống đã. Chúng ta là kết thân gia, không phải là kết oan gia. Chẳng lẽ hai người bọn họ trêu đùa còn muốn nương phụng bồi bọn họ sao?” Nói đến cuối, ngữ khí mang theo sự lạnh lùng.

Đôi bên ý kiến không thống nhất, cũng rất là phiền toái.

Thập Nhất Nương gật đầu, trưng cầu ý kiến của hắn: “Chỗ nương thì sao?”

Từ Lệnh Nghi đang muốn mở miệng nói chuyện, tiểu nha hoàn đi vào bẩm báo: “Hầu gia, phu nhân, Nhị phu nhân tới.”