Thứ Nữ Thành Thê

Chương 60: Tình Lam bị phạt 3




Chu thị cũng muốn nghe xem Triệu Tình Lam định nói gì, mặc kệ thế nào, cứ nghe xong đã, ít nhất cũng phải biết được tại sao lại từ hôn. Về phần xử lý nàng, nếu cần thiết thì có thể tạm hoãn lại cũng được. Chẳng qua bà cảm thấy có chút lạ, Tình Lam và Sở Ly U đính hôn nhiều năm như vậy nhưng chưa từng gặp mặt, tại sao Sở Ly U lại có thể nhận biết Tình Lam?

“Thế tử Dục thân vương phủ vốn là không biết nữ nhi, nhưng bởi Ninh thế tử tiến lên chào hỏi cho nên mới biết nữ nhi chính là người đính hôn với hắn từ nhỏ. Sau đó hắn vũ nhục nữ nhi trăm điều, dùng những từ ngữ không thể chấp nhận nổi, nữ nhi đã cố gắng chịu đựng, dù sao phu là trời, nếu hắn đã là vị hôn phu của nữ nhi thì hắn có muốn trách cứ nữ nhi cũng không sao, nữ nhi chỉ cần nhẫn nhịn là được.” Nói đến đây, trong mắt Triệu Tình Lam lấp lánh ánh nước, thoạt nhìn có vẻ yếu đuối mỏng manh, chịu qua vô vàn tủi nhục.

Chu thị thấy vậy cũng không cho rằng Triệu Tình Lam đang phải chịu tủi nhục gì mà chỉ cảm thấy một nữ nhi vì gia tộc chịu chút uất ức thì có sao đâu, nhưng nếu mọi chuyện giống như nó nói thì tại sao cuối cùng còn phải từ hôn? Đúng là nó vẫn còn chưa đủ nhẫn nại.

“Nếu ngươi đã có thể nhịn xuống thì sao còn ồn ào ra những chuyện sau đó? Người bên Dục thân vương phủ nói rồi, là ngươi nói từ hôn với bọn họ.” Triệu Tĩnh Nguyên cũng không quan tâm nữ nhi phải chịu uất ức gì, theo hắn, mặc kệ là uất ức gì, chỉ cần nhịn là được, vinh nhục cá nhân sao có thể so với cả gia tộc.

Triệu Tình Lam vừa nói chuyện vừa cẩn thận quan sát tổ mẫu và phụ thân, thấy bọn họ nghe nói mình chịu uất ức nhưng một chút biểu hiện quan tâm cũng không có, thậm chí còn chẳng thèm hỏi han một câu xem Sở Ly U nói nàng cái gì, điều này thật khiến nàng cảm thấy thất vọng cùng đau khổ. di@en*dyan:leeequyyydooon Ở trong lòng bọn họ, cho dù nàng có phải chịu muôn vàn uất ức cũng là chuyện đương nhiên, chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích gia tộc là được.

“Phụ thân, xin nghe Lam nhi từ từ nói. Lam nhi lúc ấy đã cố nhẫn nhịn, nhưng sau đó Sở thế tử lại nói, phụ thân vì tin chiều thiếp thất nên mới rơi vào kết cục hôm nay, đó là trừng phạt đúng tội. Hắn còn nói phụ thân già mà không kính, tuổi như vậy còn không biết tu đức, trong phủ đầy ái thiếp. Sau lại nói, có phụ thân như vậy đương nhiên cũng không sinh ra thứ nữ nhi tốt đẹp gì, chẳng biết có đảm đương nổi vị trí Thế tử phi Dục thân vương phủ hay không. Hắn còn nói hiện giờ phụ thân chỉ là một quan viên lục phẩm, lại còn bị đuổi ra ngoài, nữ nhi của người như vậy sao có thể xứng với Thế tử Dục thân vương phủ như hắn, phụ thân là cóc mà còn muốn ăn thịt thiên nga, nhà bọn họ sớm đã định từ hôn rồi. Còn có rất nhiều lời khó nghe khác nữa, nữ nhi thật không dám nói ra. Người nói xem, chẳng lẽ nữ nhi nghe được những lời mắng chửi phụ thân mình như vậy mà còn phải tiếp tục giả câm giả điếc sao?” Lúc này Triệu Tình Lam đã không còn rơi nước mắt nữa, chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm Triệu Tĩnh Nguyên, xem xem nàng đã nói như vậy rồi, Triệu Tĩnh Nguyên còn cái gì để nói.

Nàng là nữ nhi, dù có bị uất ức cũng không việc gì, nhưng phụ thân là người đứng đầu Triệu gia, chẳng lẽ bị người ta sỉ nhục lại vẫn cho qua? Nếu như bọn họ cảm thấy điều đó có thể chấp nhận được thì hôm nay nàng dù có bị phạt cũng sẽ không oán hận gì.

Triệu Tĩnh Nguyên và Chu thị nghe vậy cảm tức đến run người. Triệu Tình Lam nói một câu, thân hình Triệu Tĩnh Nguyên và Chu thị lại kéo căng thêm một chút, chỉ hận không thể lập tức vọt đến trước mặt Sở Ly U cho hắn mấy cái tát. Nói gì thì nói, Sở Ly U chỉ là một vãn bối, dù tương lai hắn có là Dục thân vương đi chăng nữa thì sao hắn có thể nói những lời như vậy được cơ chứ?

“Hắn thực sự nói vậy?” Chu thị run giọng hỏi. Bà vẫn luôn cho rằng Dục thân vương phủ dẫu gì cũng là vọng tộc trăm năm, dạy dỗ ra hài tử chắn chắn không thể kém được, nhưng không ngờ nó lại có thể nói ra những lời không lưu tình như vậy, có điểm nào giống con cháu thế gia cơ chứ, có mà giống mấy phụ nhân quê mùa ngu ngốc, chỉ giỏi miệng lưỡi ấy.

“Tỗ mẫu, những lời như vậy Lam nhi đâu dám nói bậy. Lúc ấy ở bên cạnh con còn có hai nha đầu Hồng Linh và Thúy Vũ, tổ mẫu có thế hỏi họ, nếu như lời bọn họ còn chưa đủ khiến tổ mẫu tin tưởng, ngài có thể hỏi Thế tử Ninh quốc công phủ Ninh Mặc Hiên, hắn cũng có mặt ở đó. Đừng nói là con, đến chính Ninh thế tử cũng không thể nghe nổi những lời ấy, hắn muốn Sở thế tử xin lỗi con nhưng Sở thế tử không chịu.” Triệu Tình Lam đoán chừng tổ mẫu sẽ không đi tìm Ninh thế tử để hỏi, mà dù có hỏi thì nàng cũng không lo, Ninh thế tử là người thông minh, chắn chắn biết phải trả lời như thế nào. Thông quan những chuyện gần đây, Triệu Tình Lam tin tưởng Ninh Mặc Hiên chắc chắn đứng về phía nàng.

Chu thị thấy Triệu Tình Lam nói rất thuyết phục, lại có căn cứ rõ ràng nên hướng ánh mắt nghi ngờ đến hai nha đầu sau lưng Triệu Tình Lam, hai người này cũng theo ý tứ của tiểu thư nhà mình mà nói tiếp. le@quy:don Không nói đến việc hôm nay tiểu thư nhà bọn họ nói cũng không phải là sai sự thực, mà có là sai sự thực thì bọn họ cũng phải giúp tiểu thư nói thành sự thực.

“Lão thái quân, Sở thế tử thật đáng hận mà, hắn nói chuyện không lưu lại dù chỉ một chút tình cảm và thể diện cho Triệu gia chúng ta, cho dù tiểu thư đã cố gắng nhẫn nại, nhưng chuyện liên quan đến danh dự của lão gia, tiểu thư sao có thể tiếp tục nhẫn nại được? Nếu tiểu thư lại chịu đựng tiếp, chỉ e bao nhiêu người ở đó cũng đều cho rằng lão gia là người như vậy thật. Chưa biết chừng sau đó còn truyền ra mấy lời đồn đại khó nghe hơn.” Hồng Linh không những khẳng định lại những điều Triệu Tình Lam vừa nói mà còn thêm dầu thêm mỡ nói tiếp. Chiêu này của tiểu thư thật tuyệt, lúc đó Sở thế tử không nói những lời này, nhưng mà với cái đức hạnh đó của Sở thế tử, có vu oan cho hắn thì người khác cũng vẫn sẽ tin.

“Nếu bọn họ đã không nể mặt như vậy, chúng ta cũng không thể không phản ứng. Như vậy Lam nhi cũng không thể coi là sai.” Triệu Tĩnh Nguyên cảm thấy có chút mệt mỏi, tại sao lại có những lời đồn đại như vậy cơ chứ, giờ hắn quả thật chính là Phượng Hoàng gãy cánh không bằng gà, ngay cả nữ tế sớm ước định cũng có thể nói hắn như vậy. 

“Nguyên nhi, ngươi xem chuyện tốt ngươi làm đi, năm ấy ta đã khuyên ngươi rồi, không thể thu nữ tử thanh lâu vào phủ được, giờ thì hay rồi, mọi chuyện lại biến thành như thế này. Ngươi ăn nói thế nào với liệt tổ liệt tông Triệu gia đây? Sau này có xuống dưới cửu tuyền ta cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp lại phụ thân ngươi nữa.” Chu thị nghe Triệu Tĩnh Nguyên nói vậy, càng nghĩ càng cảm thất uất ức, bao năm trôi qua êm đẹp, giờ đến tuổi này rồi lại không thể yên ổn sống qua ngày, sau này còn phải đi theo nhi tử lang bạt kỳ hồ.

Hết chương 60!