Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 85




“Nhưng mà ta lại rất không thoải mái, không thể xoay người được.” Doãn Thiên Lương nói. Biểu đạt rõ ràng không? Sau này đừng đụng vào tôi.

Lục Quân Tắc lại làm trạng thái suy tư, sau thời gian dài suy tư lại nói: “Vi phu biết, sau này sẽ chú ý.”

Phốc ... Chú ý ? Chú ý thì xong rồi? Chẳng lẽ ngủ một canh giờ bò dậy lật người? Bản thân tôi muốn nhìn một chút biện pháp của anh.

Rời giường rửa mặt xong Doãn Thiên Lương muốn cất bước đi ra ngoài lại có chút chần chờ, chờ Lục Quân Tắc cũng xử lý tốt mới đi theo anh ta cùng nhau đi xuống lầu. Lục Quân Tắc này không biết có chuyện gì tốt, sấm đánh trời mưa xuống lại đổi quần áo trắng ... Nếu là tia chớp lúc đêm khuya anh ta đứng trước giường người nào bảo đảm dọa chết một, có hai dọa chết một đôi.

Phương hướng Lục Quân Tắc đi cũng không phải là nơi thỉnh an Hoắc công chúa và mẹ, ngược lại trực tiếp đến lầu dưới, ở cửa phòng khách dưới lầu mấy cung nữ thái giám chống ô giấy dầu chờ đợi. Điệu bộ này là muốn làm gì? Tản bộ trong mưa?

Mặc dù không có kế thừa một phân số nào phần thưởng cảnh đẹp dưới hoàng hôn của cha anh ta, nhưng tản bộ trong mưa cũng coi là lãng mạn đi?

Hai thái giám đi tới bung ô chời đợi, Lục Quân Tắc một tay nhận lấy một cái, sau đó quay đầu nói với Doãn Thiên Lương: “Đi thôi, phu nhân.”

Đi ? Đi tới nơi nào?

Mưa rơi không nhỏ, nghe âm thanh rơi ở trên ô giấy dầu thì biết. Ánh mắt nhìn một chút Lục Quân Tắc đang che dù ... không dễ dàng, một Quận vương lại che dù cho nàng, thật có mặt mũi.

Nhưng, loại thời tiết này đi ra ngoài tản bộ ... vậy cũng thật là đi bộ ướt át bẩn thỉu, có thể có hứng thú gì? Xem cánh hoa một chút cũng bị đánh rơi.

Tản bộ ... hình như không phải là tản bộ, phải là viếng thăm ... bởi vì phương hướng Lục Quân Tắc đi là một tòa tiểu lâu khác của dịch quán này, cũng chính là nơi ở của Vương gia Bắc Chu.

Trời mưa lớn đi viếng thăm, còn là kéo đi viếng thăm, đây là nói lên cái gì? Nghi ngờ thuộc về nghi ngờ vẫn phải đi theo ... không đi theo thì sẽ mắc mưa.

Mắt thấy sắp đến cửa, trong phòng khách nghênh ra một người, Nghiễm Vương gia, tình bạn có tốt như vậy sao? Vẫn là nghênh đón theo cấp bậc?

Lên bậc thang liền nghe Nghiễm Vương gia sang sảng cười nói: “Lục Vương gia thật là khó mời, làm sao lại tới muộn như thế?

“Nội tử bệnh nhẹ trong người, Vương gia tha lỗi.” Lục Quân Tắc nói.

Bị bệnh nhẹ? Lại bị bệnh? A phi. Rõ ràng chính anh ta lười biếng muốn ngủ, lý do ngượ lại thật tốt, thuận miệng nói ra là nàng bị bệnh nhẹ?

Mắt trợn trắng chịu đứng xúc động muốn đá người mặc áo bào trắng một cước, Doãn Thiên Lương một bộ dạng xin lỗi hướng bên cạnh nhìn một chút, lại phát hiện ngoài cửa còn Lăng Tiễn Tuyết đứng đó. Lăng Tiễn Tuyết hướng nàng chớp chớp con mắt, Doãn Thiên Lương không cho bất kỳ đáp lại nào lại bận rộn thu hồi tầm mắt.

Vào phòng khách mới phát hiện người hai bên đã đến đông đủ, nhìn thần sắc mỗi người hình như trò chuyện với nhau rất vui. Chỉ là khi anh ta vừa tiến vào cửa, tất cả ánh mắt đều tập trung ở trên người bọn họ, giống như là bọn họ vận chuyển bằng máy bay tới.

Người nào? Người nào tốt bụng mà nói câu.

“Không tới hai ngày hai vị Vương phi muốn phân đường mà đi, hôm nay vừa đúng không lên đường coi như thực hành cho hai vị Vương phi trước.” Nghiễm vương nói, hắn vừa nói hai chòm râu liền động theo, để cho Doãn Thiên Lương nhớ tới ông chú họ.

“Hai vị Vương gia đa lễ.” Quận Vương phi nói, cảm giác rất duyên dáng sang trọng nhé: “Lương nhi có khỏe chút nào không?”

Ách, quên, mình đang bị bệnh nhẹ trong người mà.

“Vâng, tốt hơn nhiều.” Doãn Thiên Lương nói, thật trái lương tâm.

Ngồi xuống, trong lòng Doãn Thiên Lương liền suy nghĩ, thực hành thực hành này thì hai vị Vương gia đi theo xem náo nhiệt gì, nội bộ nhà người ta làm mô hình bữa cơm nhỏ ăn là xong rồi. Đáng tiếc không ai tốt bụng giải thích cho nàng, Nghiễm Vương gia lần này không có nghe được tiếng lòng của nàng.

Vừa ngồi trò chuyện trong chốc lát cũng nữ nói bữa trưa đã chuẩn bị tốt, xin công chúa ngồi vào vị trí. Đám người theo tôn ti trưởng ấu ngồi xong, lại một phen lễ tiết rửa tay, Doãn Thiên Lương là ngốc tử không cần phải nói lời khách sáo, chỉ cần chiếu cố bụng mình thật tốt là được rồi.

Ăn nghe, cũng không có lời gì để nói, đều là lời khách sáo nghi thức xã giao, nếu có bút ghi âm có thể làm bản sao sau này hát ru dỗ con ngủ.

Nghĩ đến dỗ con ngủ, Doãn Thiên Lương bất giác lại oán giận lên người đẹp mẹ chồng, nhìn một chút, bà ấy ấm hiệu công khai thật tốt, bây giờ nàng cái gì cũng có thể nghĩ đến trên người con cái.

Vốn nghĩ rằng bữa cơm này cứa không thú vị như vậy ăn xong, rất tốt là ông chú họ Nghiễm vương không cho nàng thất vọng, cơm ăn xong nâng ly rượu lên hưỡng Quận Vương phi mời rượu, còn nói cái gì “trước kia hờ lão nhân gia Vương phi chiếu cố công chúa”, Doãn Thiên Lương nghe liếc nhìn người đàn ông kia.

Hình như hai chòm râu này nhìn cũng không khó coi như vậy, quả nhiên tâm hồn đẹp vẫn rất quan trọng. Nhìn một chút thái độ của người ta với Hoắc Lũng Nguyệt, món ăn này còn chưa có chín đâu liền bắt đầu gọi thân thiết rồi. Ấn tượng đối với Nghiễm vương phút chốc thẳng tắp bay lên.

Nhìn một chút người ta kêu bè gọi bạn, lại nhìn một chút đá cẩm thach và anh trai của nàng đơn giản chỉ là cấu kết với nhau làm việc xấu, không có việc lại trêu chọc nàng làm thú vui. Hai tảng đá.

Nên ăn cũng ăn rồi, chuyện nên xúi giục cũng xúi giục qua, cũng nên giải tán, lại một phen những nghi thức xã giao tuôn ra, Doãn Thiên Lương và Quận Vương phi song song đi phía sau Hoắc Lũng Nguyệt. Ba người đàn ông đi sau các nàng. Mưa vẫn rơi không ngừng, bọn họ lại xòe những cái ô giấy dầu che lên đi dưới bầu trời.

Xuống từng bậc cầu thang còn thuận lợi, hai bậc vẫn thích hợp ... Đến bậc cuối cùng, Doãn Thiên Lương mới vừa nâng chân lên đã cảm thấy chân bị chuột rút, cơ bắp trên đùi giống như bị cắt đứt ngay lập tức, đau đến nàng đứng cũng không vững, theo bản năng liền bám vào người bên cạnh, nhưng ...

Cánh tay mẹ chồng có khỏe mạnh như vậy không? Trong lòng mẹ chồng có bình thản như vậy sao?