Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư

Chương 188: Xem thường Tiêu Cửu Uyên




Trong tình huống này, Tiêu Cửu Uyên rõ như lòng bàn tay, lúc hắn không có chuyện gì làm cũng sẽ đến Già Lam xem một chút về trận pháp, có lúc còn có thể mang đi ra ngoài một hai quyển sách, trưởng lão cũng sẽ không nói gì.

Lần này hắn rất nhanh chóng đi đến một giá sách, tìm được một quyển Hoán Linh Quyết thượng đẳng, hắn lấy Hoán Linh Quyết, xoay người liền đi.

Có điều đi được vài bước nghĩ đến cái gì đó liền dừng lại, xoay người đi đến một hướng khác, rất nhanh đi tới một kệ sách rồi dừng lại, cẩn thận nhìn một chút sau, từ trên giá sách lấy xuống một quyển công pháp bí quyết.

Trưởng lão canh gác thấy Tiêu Cửu Uyên cầm trong tay một quyển Hoán Linh Quyết cùng một quyển công pháp bí quyết, cũng không nói thêm gì, chỉ cung kính tiễn Tiêu Cửu Uyên rời đi.

Đợi đến khi Tiêu Cửu Uyên rời đi, cửa chính Tàng Thư Các lần nữa đóng lại.

Mà Tiêu Cửu Uyên cầm hai quyển sách đi về hướng Đông Bắc, rất nhanh đi tới nơi Vân Thiên Vũ đang đợi.

"Tốt lắm, chúng ta đi thôi."

Tiêu Cửu Uyên mở miệng nói, Vân Thiên Vũ đi ra, hai người kẻ trước người sau rời đi, đợi đến khi bọn họ đi đến một đoạn đường nhỏ, trên ngã ba đường, một chiếc xe ngựa đang dựng lại, chính là xe ngựa cửa Tiêu Cửu Uyên.

Sau khi Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ lên xe ngựa, xe ngựa chạy thẳng tới cửa chính của học viện Già Lam.

Trong xe ngựa, Tiêu Cửu Uyên đưa cả hai quyển sách tới trước mặt Vân Thiên Vũ nói: "Cho ngươi."

Vân Thiên Vũ kinh ngạc, đáng lẽ chỉ đưa cho nàng một quyển, tại sao bây giờ thành hai quyển đây.

Nàng đưa tay nhận lấy lật nhìn một chút, phát hiện một quyển là Hoán Linh Quyết thưởng đẳng, còn có một quyển còn lại là công pháp bí quyết, tên Xích Huyết Âm Dương Chưởng.

Vân Thiên Vũ không nghĩ tới Tiêu Cửu Uyên chẳng những cho nàng một quyển Hoán Linh Quyết thượng đẳng, thậm chí còn cho nàng thêm một quyển công pháp bí quyết Xích Huyết Âm Dương Chưởng, trong lòng không khỏi cao hứng, nhìn về Tiêu Cửu Uyên đang muốn nói hai câu ôn hòa.

Không nhớ nàng ngẩng đầu còn chưa kịp nói chuyện, đối diện Tiêu Cửu Uyên mặt mũi nghiêm nghị nói.

"Bổn vương chưa bao giờ bạc đãi người khác, cho dù ngươi là con cờ của bổn vương, bổn vương cũng sẽ không bạc đãi ngươi, lúc trước chúng ta cũng nói qua, ngươi cứu Phong Đằng, bổn vương giúp ngươi lấy Hoán Linh Quyết, nhưng ngươi lại cứu những tướng sĩ kia, cho nên bổn vương giúp ngươi lấy thêm công pháp bí quyết Xích Huyết Âm Dương Chưởng, vì vậy chúng ta thanh toán xong."

Lời lẽ của Tiêu Cửu Uyên khiến cho ý nghĩ của Vân Thiên Vũ tới miệng nuốt trở vào, đồng thời rất tốt nhắc nhở Vân Thiên Vũ một chuyện, nàng không cần cảm kích người này, nàng lấy được Xích Huyết Âm Dương Chưởng là dựa bản lĩnh của mình, nếu như nàng lúc trước không có biện pháp cứu những tướng sĩ kia, chỉ sợ Tiêu Cửu Uyên giết nàng cũng có thể.

Cho nên nàng tại sao phải cảm kích Tiêu Cửu Uyên a, nghĩ tới đây, Vân Thiên Vũ tâm tình cực kỳ tốt nói: "Đúng vậy, ta thế nào quên được, quyển công pháp này ta nên có được."

Nàng vừa nói cũng không thèm nhìn tới Tiêu Cửu Uyên, cúi đầu mở sách trong tay, điều này làm cho Tiêu Cửu Uyên trong lòng có một loại không thoải mái, lại không biết nơi nào không thoải mái, rõ ràng là hắn nói thanh toán xong, nhưng nhìn nữ nhân này hoàn toàn không có bộ dáng cảm kích hắn, hắn lại thấy tâm trạng buồn bực.

Tiêu Cửu Uyên vừa nghĩ mâu quang vừa u ám nhìn Vân Thiên Vũ đối diện, khuôn mặt Vân Thiên Vũ che lụa trắng, ưu nhã liếc nhìn Hoán Linh Quyết trong tay, sắc mặt không nói ra được thanh nhã trầm tĩnh.

Tiêu Cửu Uyên nhìn nàng trong mắt chỉ có sách, giống như hoàn toàn quên trong xe ngựa còn có một người hắn, điều này làm cho hắn càng nghĩ càng không biết là tư vị gì.

Hắn Tiêu Cửu Uyên lúc nào thì để cho người khác xem thường đến nước này, đây là hắn sao?