Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư

Chương 195: Hoa lê đái vũ




Âm thanh bén nhọn của vẹt bảy sắc vang lên, ngoài phòng Điêu Gia bị kinh động, lắc mình chạy trốn đi vào.

Liếc nhìn chủ tử nhà mình ánh mắt hung tàn bóp cổ một con vẹt.

Điêu Gia rất cố gắng suy nghĩ, nó rõ ràng thủ ở bên ngoài, lúc nào thì để cho một con chim bay vào được.

Đây chính là do nó thất trách, Điêu Gia rất nghiêm túc kiểm điểm sai lầm của mình.

Mà vẹt bảy sắc vốn là thấy có một chỉ chồn tím xông vào tới, còn tưởng rằng nó có thể cứu mình, nhưng lại thấy con chồn này chẳng những không có cứu nó, còn vẻ mặt còn hung hăng nhìn chằm chằm nàng.

Vẹt bảy màu cảm thấy tuyệt vọng, dắt cổ họng hướng Điêu Gia kêu lên: "Vị này anh hùng, cứu mạng a."

Con chồn này nên anh hùng cứu mỹ nhân đi, nó dáng dấp đẹp như vậy, mê hồn như vậy, có linh thú  nào chịu được.

Vẹt bảy sắc tự luyến suy nghĩ, đáng tiếc Điêu Gia chỉ liếc mắt, đặt mông ngồi trên đất, xem náo nhiệt.

Vẹt bảy sắc không nhịn được tức giận hướng Điêu Gia rống lên.

"Ngươi chồn chết, chồn thối, không thấy mỹ nhân gặp nạn sao? Chẳng lẽ ngươi không nên anh hùng cứu mỹ nhân sao?"

Điêu Gia nghe thấy, nhịn không được bật cười, cười đến lăn lộn trên mặt đất.

"Ha ha, mỹ nhân, buồn cười thật là buồn cười a, một con chim tạm nham tự xưng mỹ nhân, đây là chuyện buồn cười nhất từ trước đến nay Điêu Gia nghe được."

Lời này thật sâu kích thích vẹt bảy sắc, nó the thé cổ họng gọi: "Không cho phép, ngươi mới là xấu xí, con chồn đệ nhất thiên hạ xấu xí, chồn thối, ngươi rõ ràng là ghen tỵ với ta."

Lời này Điêu Gia có chút không thích nghe, lập tức ngưng cười, tức giận nhìn chằm chằm vẹt bảy màu, chẳng qua là Điêu Gia chưa kịp nói chuyện.

Trong phòng, Vân Thiên Vũ tiếng cười lạnh vang lên: "Phượng Hoàng đại nhân, ngươi ngược rất phách lối a?"

Nàng vừa nói vừa dùng sức, vẹt bảy sắc ngay lập tức không nói chuyện được, nàng trong đôi mắt to ngập nước mắt, tội nghiệp nhìn Vân Thiên Vũ.

"Chủ nhân, ngươi tại sao muốn giết, giết ta a."

Vẹt bảy sắc thật vất vả đem lời nói hết, sau đó tuyệt vọng nhìn Vân Thiên Vũ, chủ tử tại sao muốn giết nó a.

Vân Thiên Vũ cười lạnh nhìn về vẹt bảy sắc, nói: "Ngươi nói ngươi là Phượng Hoàng đại nhân?"

Vân Thiên Vũ giảm bớt lực ở tay một chút, để cho nó có thể nói chuyện, nàng cũng muốn nhìn một chút nó còn muốn lừa gạt nàng tới khi nào.

Cổ được buông lỏng một chút, lập tức biểu hiện lấy lòng nói: "Đúng vậy, ta là Phượng Hoàng đại nhân xinh đẹp, chủ nhân ngươi xem lông vũ của ta, nó có bao nhiêu duyên dáng, thanh âm của ta có bao nhiêu dễ nghe, đôi mắt của ta có bao nhiêu mê người, ta..."

Vân Thiên Vũ nghe xong cả khuôn mặt cũng đen lại, trong mắt phát ra sát khí, âm trầm nhìn chằm chằm vẹt bảy sắc, con hàng này chẳng những là một con vẹt, còn là một con vô cùng tự luyến.

Không phải Phượng Linh Giới rất to lớn nguy nghiêm sao, tại sao có thể có một con vẹt ồn ào như vậy, Vân Thiên Vũ nghĩ không ra.

Bất quá nàng bây giờ không chịu nổi con vẹt tự luyến nữa, không nhịn được quát lạnh: "Câm miệng, nếu ngươi dám can đảm nhiều lời một chữ nữa, có tin không ta bóp chết ngươi."

Vẹt bảy sắc đột nhiên ngừng lại, một chữ cũng không dám nói.

Chủ tử rất hung tàn a, nhìn bộ dáng của nàng giống như thật muốn giết nó, nó không muốn chết a.

Vẹt thương tâm khóc lên, đúng rồi, không phải nói mỹ nhân hoa lê đái vũ làm cho người ta thương tiếc sao? Vậy ta liền hoa lê đẫm mưa một lần.

Vẹt lập tức nặn ra nước mắt, ra vẻ hoa lê đái vũ, nhìn Vân Thiên Vũ.