Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư

Chương 294: Giết chết Thanh Linh cường giả




Editor: LaOngDao142

Mắt thấy Cửu Lôi Phệ Linh Trận muốn vây lấy Lạc Nam Thiên, trong đêm, hai đạo bóng dáng nhanh chóng chạy đến.

Hai người này chính là thủ hạ của Lạc Nam Thiên, hai gã Lục Linh cường giả.

Vốn dĩ bọn họ có thể không xuất hiện, nhưng không đành lòng thấy chủ tử của mình chết trong Cửu Lôi Phệ Linh Trận.

Cho nên bọn họ xuất hiện, thề phải cùng chủ tử cùng nhau ở trong Cửu Lôi Phệ Linh Trận đánh cuộc một lần.

Sau khi có thêm hai người này xuất hiện, một người quay đầu quát lên: "Chủ tử, chúng ta liên thủ chống lại."

Lạc Nam Thiên vừa nghe hai người nói, sắc mặt thay đổi, giơ tay lên trực tiếp đánh bay một người ra ngoài: "Trở về, trở về bẩm báo cho chủ tử mọi chuyện ở đây, nhanh lên."

Người nọ bị Lạc Nam Thiên đánh bay ra ngoài, nhanh chóng rời đi, Tiêu Cửu Uyên vung tay lên, Bạch Diệu đuổi theo.

Còn Lạc Nam Thiên thấy Cửu Lôi Phệ Linh Trận đánh tới, ngay lập tức mặt mày biến sắc, cắn răng: "Hôm nay ta Lạc Nam Thiên bị chết oan, ta chết không nhắm mắt a."

Lạc Nam Thiên ngửa đầu cười to, không đợi đại trận đánh xuống, hắn ta tự vận dụng linh lực, ầm ầm, hắn tự bạo.

Lạc Nam Thiên thế nhưng tự bạo, bởi vì sợ rơi vào trong tay Tiêu Cửu Uyên, đến lúc đó hắn ta không thể bảo đảm hắn ta không nói ra người chủ mưu sau màn.

Hắn ta không muốn làm tên phản đồ, cho nên tự mình kết liễu.

Gã Lục Linh cường giả mắt thấy chủ tử đã chết, làm sao có thể còn sống, nên cũng dẫn linh lực tự bạo.

Lúc này Cửu Lôi Phệ Linh Trận cũng ập đến, trong bóng tối, chín tia chớp ùng ùng nổ ra, khiến trên mặt tạo thành từng hố sâu lớn.

Vân Thiên Vũ thấy thế kinh sợ, da đầu tê dại, thì ra lợi hại cũng không phải nhờ linh lực của Tiêu Cửu Uyên, mà do thiên phú về linh của hắn, Cửu Lôi Phệ Linh Trận nàng nhìn thấy hắn kết ấn, không nghĩ tới nhanh như vậy liền ngưng tụ thành công, đại trận như vậy cho dù là Lam Linh cường giả trở lên, cũng chỉ có thể liều mạng một phen, như vậy, một mình hắn chẳng phải tương đương với hai cường giả linh lực.

Vân Thiên Vũ đang suy nghĩ, bên cạnh Tiêu Cửu Uyên đã lạnh giọng mở miệng: "Không nghĩ tới hai người đó ngược lại có cốt khí, thế nhưng tự kết liễu, đáng tiếc không có biện pháp tra rõ người sau lưng bọn họ sau là ai chỉ điểm."

Vân Thiên Vũ gật đầu, bất quá lại nhíu mày nói: "Coi như bọn họ không nói, nhưng người nắm trong tay nhiều cường giả linh lực như vậy cũng không phải người bình thường, ngươi thử nghĩ lại tất cả mọi người trong kinh thành xem ai có khả năng này, nếu như là người trong kinh thành, khi đó ngươi liền có thể tra ra được, còn nếu như bọn họ là người bên ngoài kinh thành, vậy thì chính là người có quyền thế bên ngoài kinh thành, người trong kinh thành này, ngươi đoán thử, nói không chừng có thể đoán được."

Vân Thiên Vũ dứt lời, mắt phượng của Tiêu Cửu Uyên khẽ nheo lại, đôi mắt trong như dòng suối mênh mông.

"Ngươi vừa nói như thế, bổn vương thật đúng là có nghĩ đến một người."

"Người nào?"

Vân Thiên Vũ tò mò hỏi, Tiêu Cửu Uyên thật nhanh nói: "Thạch Xương Thành Nam Dương vương, ở Đông Ly quốc tổng cộng có hai vương gia khác họ, Nam Dương Vương và Yến Bắc Vương, Nam Dương vương trấn thủ Nam Chiếu và biên cảnh Đông Ly quốc, Yến Bắc vương trấn thủ ở Đông Ly quốc và trạm kiểm soát tiếp giáp Bắc Địch."

Vân Thiên Vũ nghe xong liền u ám nói: "Vậy ý của ngươi là Liễu thị là tay sai của Nam Dương vương gia phái tới, bí mật ở trong kinh thành mật báo cho hắn ta."

"Rất có thể, nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ, không có bằng chứng cụ thể."

Tiêu Cửu Uyên sau khi nói xong, ngẩng đầu nhìn trời, lúc này đêm đã khuya, bọn họ cần phải trở về.

"Đi, bổn vương đưa ngươi trở về."

Tiêu Cửu Uyên đưa tay kéo Vân Thiên Vũ, tính toán đưa nàng trở về.

Giọng Vân Thiên Vũ trong trẻo lạnh lùng thật nhanh vang lên: "Tiêu Cửu Uyên, tối hôm nay cám ơn ngươi."